Sau đó, vây xem ngày càng đông, và Trương Lâm dìu rời khỏi đó.
Về đến nhà, lúc bôi t.h.u.ố.c lên mặt Trương Lâm, xót xa vô cùng.
“Sao đ.á.n.h trả?” trách móc.
“Hừ, đ.á.n.h trả ư? Anh chỉ hận đ.á.n.h đủ tàn nhẫn thôi.”
“Ý là ?” kinh ngạc hỏi.
Làm gì ai tự chuốc lấy đòn roi cơ chứ.
“Em tưởng trận đòn chịu uổng phí ? Anh để sống yên , cũng sẽ để yên .”
“Vậy nên cố tình bế đứa bé ?”
“Đương nhiên , với tính cách của cả, chắc chắn sẽ đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.”
“Thế còn đứa bé?”
“Vừa khỏi khu dân cư là trả cho chị dâu , đó mới dụ đến công ty.”
thì tác dụng gì?
“Trước đây nể tình là trai, thèm tính toán. bây giờ, xong đời .” Chồng với giọng điệu vô cùng tàn nhẫn.
Rất nhanh đó, hiểu ý đồ của chồng.
Trên Douyin nhanh ch.óng xuất hiện đoạn video chồng đ.á.n.h, cùng với cảnh lóc t.h.ả.m thiết van xin trai.
Vì sự việc xảy ngay cửa công ty quảng cáo của Trương Lương, cư dân mạng nhanh ch.óng đào Trương Lương chính là ông chủ của nơi .
Nguồn thu lớn nhất của công ty Trương Lương đến từ việc hợp tác với trường đại học cũ của .
Đây cũng là điểm từng khâm phục cả.
Thùng vàng đầu tiên của công ty chính là nhờ hợp tác với nhà trường.
Lúc đó cũng chỉ là một sinh viên mới trường lâu, mà thể lấy đơn hàng của trường, hơn nữa còn duy trì mối quan hệ hợp tác lâu năm.
Có thể tưởng tượng , vùng nước sâu đến mức nào.
Rất nhanh ch.óng, cư dân mạng bóc phốt chuyện Trương Lương hối lộ các cán bộ liên quan trong trường.
chợt nhận , chuyện chắc chắn Trương Lâm từ lâu, chỉ là đây thèm mà thôi.
Sáng hôm , lúc hai vợ chồng đang ăn sáng và bàn chuyện đưa con khám định kỳ thì chồng đột ngột xông .
“Trương Lâm, mày hại c.h.ế.t mày , mày mau lên mạng xin mày ngay cho tao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-me-thien-vi-zcnw/chuong-6.html.]
“Xin á? Xin chuyện gì cơ?” Chồng hờ hững hỏi .
“Mày cứ những gì mày kể đều là bịa đặt, căn nhà đó vốn dĩ là của mày, mày cho mày mượn để ở, bây giờ đòi nhưng mày chịu.”
Hả?
Phải là loại não tàn cỡ nào mới nghĩ cái lý do ?
lúc , chồng đặt đũa xuống, thẳng chồng, gằn từng chữ: “Mẹ, con khuyên đừng đến đây nữa, nếu con sẽ chuyện gì . Đợi đến lúc già yếu , trách nhiệm phụng dưỡng của con, con tự nhiên sẽ trốn tránh.”
“Mày… Mày ý gì?”
“Mẹ mà còn loạn nữa, con dám chắc sẽ gì . Mẹ xem, và cả đang sống yên , cứ thích tự chuốc lấy phiền phức gì? Mẹ mà còn quậy nữa, khi tù đấy.”
“Mày dám!”
“Mẹ buồn thật đấy, chuyện thì liên quan gì đến con. Anh mà tù thì là do phạm pháp, cảnh sát bắt , liên quan gì đến chuyện con dám dám.”
Lúc chồng chỉ thẳng mặt chồng c.h.ử.i rủa: “Từ nhỏ tao mày chẳng thứ gì, quả nhiên sai. Mày định hại c.h.ế.t mày đấy , mày rắp tâm cái gì hả?”
Không câu nào của chồng chọc giận chồng , phắt dậy, bước thẳng đến mặt bà.
“Mẹ, con do đẻ ?”
Cũng , chồng thiên vị đến mức , là ai cũng sẽ sinh lòng nghi ngờ.
Ai ngờ chồng nhảy dựng lên mắng: “Mày ý gì? Đương nhiên mày là do tao đẻ , nhưng tao chỉ hận là đẻ mày, cái đồ nuôi ong tay áo, hại mày…”
“ cả do đẻ , đúng ? Con mới là con ruột của .” Chồng lớn tiếng cắt ngang.
Cái gì!
khiếp sợ Trương Lâm.
Trương Lương con ruột của chồng ?
chồng và Trương Lương trông giống mà.
Chồng và Trương Lương cũng nét giống , thể như ?
Khoan , ? Và từ lúc nào?
“Mày bậy bạ.” Mẹ chồng hét lên ch.ói tai.
“Vậy ? Con bậy bạ ? Con bậy , trong lòng tự rõ. Từ nhỏ đến lớn, cả dễ dàng thứ, bất kể con gì cũng nhường nhịn . Anh thi trượt cấp ba, bỏ tiền chạy chọt cho học. Lên cấp ba bỏ tiền thuê gia sư dạy kèm 1-1 cho , con học thêm, bảo con tự học ở nhà. Lên đại học tháng nào cũng gửi sinh hoạt phí cho , còn con thì một đồng. Mẹ vung tiền cho bao giờ chớp mắt, còn với con thì một xu cũng tiếc. Con nhớ một mùa đông hồi tiểu học, đến đón hai em. Anh khỏi cổng trường , mua cho cái bánh bao nóng hổi, còn giục ăn mau kẻo nguội. Đến lúc con thì chẳng còn gì cả. Mẹ tưởng con , thực con thấy hết.”
“Bố mất sớm, con thương vất vả nên bao giờ dám tiêu xài hoang phí. Con luôn nghĩ là trai nên thèm tính toán, nhưng hóa căn bản . Nói thật cho , con xét nghiệm ADN . Chính cái ngày cháu đích tôn của đời, cái ngày mà bày mưu tính kế xúi cướp nhà của con đấy.”