Người tôi yêu thầm đã bị thay thế - Ngoại truyện 2

Cập nhật lúc: 2026-01-03 17:29:44
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: Góc Nhỏ Của Mây

Phiên ngoại • Thu Vũ

1.

Từ nhỏ, Trạch Thu Vũ rõ, ở nhiều phương diện, đều bằng em trai. dù thế, mỗi khi Tiểu Trì tan lớp học thêm trở về, vẫn luôn háo hức chạy tới hỏi em hôm nay học gì mới. Trong mắt , Tiểu Trì như thứ. Người em trai , lúc nào cũng tỏa sáng.

Sau , gặp một cô gái cũng mang thứ ánh sáng giống hệt Tiểu Trì.

Kỷ Tiểu Xuân - cô gái mà thích.

Chỉ là… thật đáng tiếc. Cậu còn kịp với cô rằng… thích cô.

2.

Sau khi ba ruột tái hôn, năm thứ hai dì kế sinh em trai, Trạch Thu Vũ trở thành đứa trẻ “ ai cần”. Ngoài khoản tiền sinh hoạt chuyển đúng hẹn WeChat mỗi tháng, giữa và cái gọi là “gia đình” , gần như chẳng còn chút liên hệ dư thừa nào. Từ nhỏ chậm rãi, gì cũng từ tốn. Có khi ngẩn ngơ cả buổi chiều, trong đầu đầy những tưởng tượng kỳ lạ, phong phú đến mức tự tạo cho cả một thế giới riêng.

Người đầu tiên phát hiện năng khiếu nghệ thuật của là thầy Mỹ thuật ở cấp hai - thầy Lưu.

Ông : “Đứa trẻ thiên phú, thầy tin em nhất định sẽ tỏa sáng. Có theo thầy học vẽ ?”

Có học ? Cậu nghĩ lâu, bấm gọi cho em trai.

Những năm , và em ít gặp , nhưng gặp chuyện lớn như thế, theo bản năng vẫn hỏi ý kiến em.

“Alô? Anh , ?”

Đầu bên ồn ào, hình như ai đó đang hát karaoke.

Cậu vô tình liếc sang cuốn lịch cạnh đó mới nhớ , hôm nay là sinh nhật của hai em.

“Muốn bàn với em chút chuyện.”

So với sự náo nhiệt bên đầu dây , một trong phòng vẽ càng thêm cô đơn.

“Là… một thầy năng khiếu hội họa, theo học. Em nghĩ ?”

“Hả? Anh gì cơ? Em rõ!”

Bên đó quá ồn. Một lát , Trạch Thu Trì đến nơi yên tĩnh hơn hỏi :

“Anh , ?”

“Không gì.” Cậu mím môi, cuối cùng vẫn tự đưa quyết định.

“Anh chỉ , gặp một thầy . Anh chuẩn bắt đầu học vẽ.”

“Vậy thì quá!” Giọng em trai rõ là vui.

“Sức khỏe , học vẽ cũng cần vận động, hợp với . Cứ theo thầy học cho .”

“Ừ.” Em trai đúng, vẽ tranh thật sự hợp với .

“À đúng , , sinh nhật vui vẻ nha!” Giọng Trịch Thu Trì mang theo tiếng nhẹ.

“Ừ, sinh nhật vui vẻ.” Cậu khẽ cong môi đáp .

“Anh ăn bánh kem ?” em hỏi.

“Ăn .” Cậu dối.

“Vậy . Không gì nữa thì em cúp đây, bạn đang tổ chức sinh nhật cho em. Tối tiếp.”

“Đi .”

Cúp máy xong, thấy ba chuyển tiền cho . Vì là sinh nhật, ông chuyển nhiều hơn hai trăm tệ, bảo tự mua bánh kem.

Thật , hiểu rõ, bản vốn chẳng tư cách trách họ điều gì. Dẫu , đối với gia đình ba họ mà , chịu nuôi một “ ngoài” như thêm ngày nào là sự bao dung lớn nhất mà họ thể dành cho .

3.

Không lâu khi năm nhất cấp ba, ruột của dọn về thành phố.

Cậu gặp em trai nữa, lúc đang b.ạo lực học đường.

Khi đó, em trai đúng lúc ngang qua, đang chuyện với mấy bạn mới quen. Một cái đầu vô thức, ánh mắt hai em chạm .

Cậu hôm nay em trai chuyển trường đến. Cậu vốn chỉnh tề, sạch sẽ, nguyên vẹn mà xuất hiện mặt em. khó đến ?

Ngay đó, thấy em trai lao thẳng về phía .

Sau chuyện đó, Trạch Thu Trì với rằng dẫn “dạy dỗ” đám một trận, bọn chúng sẽ dám động nữa. trong đầu , điều đầu tiên xuất hiện là một chuyện khác.

“Tiểu Trì, đừng nữa.”

Cậu cũng câu .

“Nếu em xảy chuyện gì, sẽ đau lòng lắm.”

Thì , vẫn còn giận, vẫn còn để bụng chuyện năm xưa.

Sau đó, cố tình để tóc dài, đeo kính gọng đen độ mặt , ngày nào cũng ở lì trong phòng vẽ, coi nơi đó như ngôi nhà thứ hai. Như thể , thể tránh những ký ức đối mặt.

vô ích. Cơ thể bắt đầu xuất hiện đủ loại triệu chứng, còn kiểm soát nổi cảm xúc của . Thường xuyên buồn bã bất chợt, lo lắng bất an đến nghẹt thở. Thỉnh thoảng trong phòng vẽ, tim bỗng đập càng lúc càng nhanh, một cơn đau như thứ gì siết c.h.ặ.t n.g.ự.c khiến thở . Dù cố hít từng ngụm thật lớn cũng thể giảm bớt.

Trong đầu kiềm chế hiện lên vô hình ảnh mà nhớ chút nào. Đến khi nhận , lưỡi d.a.o sắc bén của con d.a.o trổ đặt lên cổ tay. Chỉ cần dùng thêm một chút lực m.áu sẽ tuôn . cuối cùng, vẫn sợ.

4.

Đầu năm học lớp 12, giáo viên với rằng sẽ mang tác phẩm của tham gia cuộc thi.

“Vẽ một thứ gì đó đẽ . Hãy vẽ tất cả những gì em cho là nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-tham-da-bi-thay-the/ngoai-truyen-2.html.]

Thầy hiền hòa như thế, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng.

Những điều đẽ trong mắt ư?

Là khi còn nhỏ, đón Tiểu Trì tan học, thằng bé nắm tay , chạy hớn hở khoe:

“Anh ơi ơi! Hôm nay trong tiết đối kháng Taekwondo em hạ bạn đối thủ đó!”

, khi lớn lên, Kỷ Tiểu Xuân trong chiếc váy trắng xoay một vòng mặt , mỉm hỏi:

“Trạch Thu Vũ, xem bộ váy mới của ?”

Vậy thì vẽ tất cả những điều thôi — nghĩ. Vẽ xong hai bức tính tiếp những chuyện khác.

hôm thành bức thứ hai, tình cờ là ngày sinh nhật của . Nộp tranh cho thầy Lưu xong trở về phòng vẽ, lúc thấy tin nhắn của Kỷ Tiểu Xuân gửi đến.

Kỷ Tiểu Xuân: “Mình ngủ dậy, đang ăn trưa. Cậu ăn ?

Cậu nghĩ một lúc trả lời.

Trạch Thu Vũ: “Chưa”.

Kỷ Tiểu Xuân: “Sao ăn? Cậu cái bệnh dày của nghiêm trọng thêm đúng ?”

Trạch Thu Vũ: “Mình ăn bánh kem”.

Kỷ Tiểu Xuân: “????”

Cậu suy nghĩ lâu để soạn tin, nhưng cuối cùng xoá hết. Nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, đột nhiên thấy hôm nay thật trời.

Trạch Thu Vũ: “Hôm nay là sinh nhật ”.

Trạch Thu Vũ: “Tiểu Xuân, ăn bánh kem”.

Nói như giống đang nũng quá ?

Bên trả lời nhanh.

Kỷ Tiểu Xuân: “Được! Cậu chờ ”!

Ừm, nũng thành công .

Đặt điện thoại xuống, đầu tiên lâu, rời khỏi góc rèm tối tăm, bước đến cạnh cửa sổ, để nắng chiếu lên . Cậu nghĩ: Hoá cũng chúc mừng sinh nhật.

ngay đó, cơn bệnh ập đến. Tim bắt đầu đập nhanh hơn, cảm giác tức n.g.ự.c quen thuộc tràn lên, bên tai như tiếng ong ong ngừng. Mà trong cả phòng vẽ chỉ mỗi .

Cậu xuống giá vẽ, dùng việc vẽ tranh để phân tán chú ý. những triệu chứng cơ thể do trầm cảm gây khiến tay run liên tục, cố nắm lấy b.út vẽ, nhưng ngón tay co rút, duỗi thẳng nổi.

Vẽ cái gì đây? Trước mắt chỉ là tấm voan trống trơn.

Hai bức vẽ xong , còn thể vẽ gì nữa?

Đầu đau như sắp nứt , lòng thì nghẹn khó chịu vô cùng. Tại như thế ? Cậu cố tập trung, nhưng . Cầm ngẫu nhiên một cuốn sách tranh bên cạnh, nhưng những chữ quen thuộc , nổi một chữ nào.

Làm đây… đây… bây giờ…Cái thứ duy nhất bây giờ cũng nữa.

lúc đó, điện thoại vang lên một tiếng. Cậu buông b.út, nhấc lên xem là một khoản chuyển tiền. Bố ruột gửi, một gửi luôn nửa năm sinh hoạt phí.

Hôm nay là sinh nhật thứ 18, ngày chính thức bước tuổi trưởng thành.

Số tiền đủ để sống đến khi thi xong đại học.

Lên đại học , thể học, xin học bổng, cố gắng tự nuôi bản . Cậu , nhưng khoé môi chẳng nhúc nhích nổi. Nhận tiền xong, nhắn “cảm ơn”.

Sau đó mở WeChat Moments.

Cậu thấy ruột chia sẻ bài đăng quảng cáo của một tiệm bánh kem. Thì đang tổ chức sinh nhật cho em trai. Còn bố ruột thì gửi cho khoản sinh hoạt cuối cùng.

Cha yêu . Cậu còn cha nữa.

Hít sâu một , tự nhủ: “Không , còn Tiểu Trì, còn Tiểu Xuân”.

Có lẽ Tiểu Xuân sắp đến nhỉ? Cậu dậy, đến bên cửa sổ, đúng lúc thấy Kỷ Tiểu Xuân trong chiếc váy trắng, tay xách bánh kem, đang khu dạy học.

Khoé môi kịp cong lên, thì thấy phía cô, là em trai trong chiếc áo vàng sáng. Tiểu Trì gọi Kỷ Tiểu Xuân . Họ đang chuyện.

Tiểu Trì thích Tiểu Xuân, là hiểu ngay. Mà cũng chẳng gì lạ. Hai em là song sinh mà. Từ nhỏ thích đồ giống , lớn lên thích cùng một cũng chuyện lạ.

Cậu vẽ nổi nữa. Cậu cũng còn cha . Còn Tiểu Trì và Tiểu Xuân… thật trông xứng đôi.

Đối với bệnh nhân trầm cảm, ý nghĩ “tự sát” luôn lởn vởn trong đầu. Chỉ cần một cái cớ hoặc chỉ cần một khoảnh khắc mềm lòng là thể trở thành hành động.

“Thì … ‘ hy vọng đều tan thành tro bụi’ chính là cảm giác .”

5.

Sau khi Trạch Thu Vũ tự sát, cảnh sát tìm chiếc điện thoại vỡ nát của . Dữ liệu khôi phục, và tất cả đều sự thật phía cái c.h.ế.t của . Cha xong thì òa ngay tại chỗ.

Trong phần ghi chú điện thoại, một bức thư tuyệt mệnh:

“Thế giới . Tiểu Xuân . Thu Trì . Còn nhiều hiền lành khác nữa… ai cũng cả. Chỉ .”

yêu Tiểu Xuân, cũng yêu em trai . yêu cha , yêu thầy cô nâng đỡ duy chỉ bản thể yêu nổi.”

—— Di thư của Trạch Thu Vũ.

điều là: Hôm đó, cô gái mà thích cố ý mặc chiếc váy trắng, mang theo tràn đầy mong đợi, chỉ đến gặp để tỏ tình. Người luôn day dứt yêu thương thực vẫn nhớ rõ: hôm nay cũng là sinh nhật của con trai còn . Cậu em trai mà đau lòng nghĩ rằng “cướp mất” thứ , thật từng nghĩ: Nếu là , em nguyện ý thua cuộc.

Còn bức tranh mang tên Tiểu Trì, đạt giải nhất trong cuộc thi hội họa.

Thế nhưng tất cả những điều đều còn cơ hội để thấy nữa.

Trên thế gian , vẫn yêu , Trạch Thu Vũ.

(Toàn văn )

Loading...