Cái con Bùi Tùng Tuy , một khi nhắm chuẩn một mục tiêu, sẽ tính toán cạn kiệt biến .
Tốt nhất là cứ chuồn .
Đợi khi chắc chắn rằng bốc khỏi thế gian, lẽ sẽ tự động từ bỏ.
Xách vali lên, sải bước đến kéo cửa !
Rồi lập tức đóng sầm .
Một bàn tay vươn , chống vững chãi lên cánh cửa.
Bùi Tùng Tuy rũ mắt, quét ánh xuống chiếc vali của .
Giọng mang theo ý : “A Ngữ, em định ?”
Anh kéo cửa , ung dung bước nhà.
Khu vực huyền quan bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường.
lùi một bước.
Cánh cửa đóng lưng .
Chiếc áo cashmere vương đầy lạnh nhưng vẫn chẳng lạnh lẽo bằng gương mặt của .
“Trước khi về nước, suy đoán những phản ứng thể xảy của em.”
“Tình cảm bảo với rằng em sẽ đợi , hệt như ngày .”
“Lý trí mách bảo rằng em sẽ bỏ trốn và sẽ hành động ngay trong vòng 1 giờ đồng hồ khi xác nhận về nước.”
“Giờ thì xem , lý trí thắng .”
5
Ba năm gặp, Bùi Tùng Tuy vẻ gầy đôi chút.
Anh sở hữu một gương mặt sinh mang vẻ lạnh lùng cấm d.ụ.c nhưng một đôi mắt vô cùng si tình.
Đã thể tính chuẩn xác thời gian tin về nước.
Thì tự nhiên những chuyện liên quan đến Cố Quần cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
Nhìn thì vẻ bình tĩnh.
thực chất chắc chắn đang ghen đến phát điên .
Anh nay luôn là , ghen tuông, còn chẳng thèm che giấu.
Bước tiếp theo chính là việc mà một “hoàng nguyệt quang” nên .
vội vàng ngửa cổ trừng mắt : “ thế, chính là bỏ trốn đấy thì nào?”
Anh gì, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t lấy .
Ánh mắt từ từ trượt từ đôi mắt xuống đôi môi, chăm chú hệt như đang thẩm định một mẫu vật thí nghiệm đ.á.n.h mất nay tìm .
“Chỉ xác nhận trạng thái của em thôi.” Anh nhẹ giọng.
cảm nhận một cơn run rẩy vô cùng quen thuộc.
Cái loại rung động xen lẫn nỗi chùn bước, hệt như cảm giác giây tiếp theo sắp lao những trận triền miên mật hồi kết ùa về.
“Có gì mà xác nhận chứ?” cố tỏ mạnh mẽ: “ là lừa đấy thì nào? Anh ở nước ngoài tự do sung sướng, giờ về nước còn quản ?”
Lời thốt để lộ mùi giấm chua loét mà chính cũng chẳng hề nhận .
Ánh mắt khẽ động: “Là vì lý do ?”
“Không !” Nhịp tim đập nhanh đến mất kiểm soát, mà vẫn còn cứng miệng: “ chia tay , dựa cái gì mà thể...”
Lời còn dứt, đột nhiên bật : “Hiểu , em quyền tự do lựa chọn tuyệt đối.”
Mặt bắt đầu nóng bừng lên.
đẩy ngoài.
Trong lúc giãy giụa kịch liệt.
Chiếc hộp trong túi áo chợt rơi !
Là nửa hộp b.a.o c.a.o s.u siêu mỏng hương dâu còn xài dở ban nãy!
Da đầu tê rần, vội nhào tới nhặt lấy.
một bàn tay nhanh hơn một bước nhặt nó lên.
Bùi Tùng Tuy mở nắp hộp, đảo mắt sơ qua một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-ve-nuoc-roi/chuong-3.html.]
Khóe môi từ từ nhếch lên: “A Ngữ chuẩn sẵn sàng hết ?”
“Không ! Cái đó là!”
Anh ngước mắt lên, ánh mắt tối sầm : “Ba chiếc, đúng là ít.”
“ nếu là tâm ý của A Ngữ... nhất định sẽ tận hưởng thật .”
Anh chầm chậm tiến tới, thở mang theo áp bách.
“Không mua cho !”
bực dọc hét lên!
Thế nhưng cúi đầu hôn xuống.
...Không thể thừa nhận, vẫn còn cảm giác với .
Dẫu cho cứ mỗi nhớ tới cái tần suất đáng sợ của là rùng e ngại.
nụ hôn ! ướt át, rền rĩ, còn khiến choáng váng hơn cả trong ký ức.
nhắm mắt , buông thả bản đắm chìm nó.
Anh hôn , ôm lấy dẫn về phía phòng ngủ.
Giữa lúc ý loạn tình mê.
Đột nhiên tiếng gõ cửa.
Bên ngoài vang lên chất giọng lười biếng quen thuộc: “Hạ Kinh Ngữ, mở cửa .”
giật tỉnh táo .
Chợt nhớ !
Hôm qua lúc Cố Quần rời , hình như hôm nay sẽ để lấy một món đồ bỏ quên.
6
vội đẩy Bùi Tùng Tuy .
Đang định tìm bừa một cái cớ báo rằng ở nhà.
Thì tiếng gõ cửa dừng hẳn.
Ngay đó, điện thoại của đổ chuông.
Tiếng chuông reo vang giữa căn phòng yên tĩnh đặc biệt ch.ói tai.
Người ngoài cửa hiển nhiên cũng thấy.
Tiếng đập cửa vang lên, nặng nề và mất kiên nhẫn hơn ban nãy nhiều.
Bùi Tùng Tuy nâng lấy khuôn mặt , kéo sự chú ý của trở .
“A Ngữ, đừng mở.”
chút hoảng loạn: “ em đang ở nhà , lắm...”
Lời còn dứt, ngang nhiên cúp điện thoại ngay mặt .
Cúi c.ắ.n mút lên đôi môi .
“Bỏ mặc ở đây cũng .”
Giữa những cái mút mát vương vấn, thầm thì: “Hai kết thúc . Anh chỉ là thì quá khứ mà thôi.”
WeChat nảy thông báo tin nhắn mới.
cố vùng vẫy thoát khỏi , móc điện thoại !
Quả nhiên là của Cố Quần.
[Ở nhà tại chịu mở cửa?]
[Hạ Kinh Ngữ, hồi tâm chuyển ý , đừng cao với .]
[Vợ đáng yêu ngoan ngoãn lắm, cô so .]
Việc mở cửa còn cúp điện thoại giẫm bãi mìn của .
Bây giờ chần chừ mãi rep tin nhắn, càng bùng nổ cơn tức giận:
[Được, cô cả đời đừng hòng mở cửa nữa.]
[Vốn dĩ nể tình cũ, khi kết hôn là thể thỉnh thoảng gặp cô. Giờ xem là nể mặt cô quá .]