Anh chịu thì đành tìm khác thôi.
Mới hẹn hò đầy một tháng, cảm thấy đó từ trong ngoài góc nào cũng chẳng bằng một góc của Bùi Tùng Tuy, mới đành xe chuyên tâm cưa tiếp.
Sau cùng cưa .
cũng trút một gánh nặng.
Chẳng bao giờ trải qua mấy ngày tháng mệt mỏi rã rời như ngày xưa nữa.
tận dụng thời gian ân ái với để tranh thủ ngủ bù.
Khoảng thời gian gọi là da dẻ hồng hào, nét mặt rạng rỡ.
Đám em của cứ nức nở khen ngợi “dũng mãnh”, cũng đành hùa theo gật gù.
! Nào ai , cái tên Cố Quần “dũng mãnh” trong truyền thuyết , đối với mà cũng chỉ là một món “công cụ” giúp giải tỏa đôi chút cộng thêm một giấc ngủ ngon mà thôi.
9
Giữa tiếng nhạo của Cố Quần.
dứt khoát chặn xóa thẳng liên lạc của .
Bùi Tùng Tuy vùi khuôn mặt hõm cổ , cất giọng thầm thì: “Anh thích em nhiều lắm.”
“...Anh nhớ em.”
Thật cũng .
Chẳng qua là cứ tự ép bản nghĩ tới mà thôi.
chỉ xin nghỉ phép ba ngày, .
đẩy , kết thúc chuỗi ngày hoang đường .
Sau phân tích m.ổ x.ẻ từng chi tiết với nhỏ bạn , nó ngập ngừng hồi lâu: “Lần vật ròng rã ba ngày trời mà mày vẫn còn chống cự cơ ... Hay là mày tới bến với ổng luôn ?”
siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
“Không !”
“Ai ở nước ngoài sống như thế nào?”
Ba năm qua, cố tình chặn tin tức về , sợ bản sẽ yếu lòng.
Anh quả thật tuyệt vời.
Ngoại trừ khoản đó thì đúng là tài nào chống đỡ nổi, còn thì điểm nào để chê.
Đầu dây bên truyền đến tiếng c.ắ.n hạt dưa tanh tách: “Cái thì mày cứ yên tâm, tao dò hỏi kĩ . Ở nước ngoài ổng thanh tâm quả d.ụ.c lắm, đừng là đàn bà con gái, đến cả muỗi cái cũng chả đến gần ! tất nhiên là đàn ông con trai cũng dẹp sang một bên luôn.”
mím c.h.ặ.t môi.
Vội vã chạy đến công ty.
Con bạn vẫn lải nhải: “Cơ mà yêu tao bảo, hình như Bùi Tùng Tuy tậu một căn chung cư trong nước , trong ba năm ở nước ngoài, cứ mỗi dịp lễ tết là ổng biến mất mấy ngày... Chậc, đúng là nhiều tiền quá gì mà.”
Trái tim khẽ thắt một nhịp lập tức gạt phắt cái suy đoán điên rồ .
Anh thông tin liên lạc của , càng chẳng bạn bè nào ở cái thành phố .
Lúc bấy giờ, mà thể tìm chứ.
Vừa tới công ty, sếp đưa cho một tệp tài liệu dự án.
“Nếu thể ký trót lọt cái hợp đồng , cô sẽ là đại công thần đấy!”
tươi nhận lấy, lật trang đầu tiên khựng .
Người phụ trách kỹ thuật bên đối tác: Bùi Tùng Tuy.
Sếp trêu chọc: “Sao nào, sự trai cho mờ mắt ? Mọi đều bảo, nhan sắc cỡ mà dấn showbiz thì đúng là uổng phí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nguoi-toi-yeu-ve-nuoc-roi/chuong-5.html.]
“Nghe bảo đội ngũ của mới công phá thành công thuật toán cốt lõi của “Robot can thiệp thần kinh xâm lấn tối thiểu”, giờ đang lên như diều gặp gió, mấy doanh nghiệp trong nước thi tranh giành để hợp tác đấy.”
mím môi: “Dạ , để em xem tài liệu .”
Xem tài liệu chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Chỉ là giờ đây mới thấu hiểu , Bùi Tùng Tuy hiện giờ đang huy hoàng ch.ói lọi đến mức nào.
Sau khi con bạn chuyện liền bảo:
“Tao yêu bảo, bọn họ mới đáp máy bay xuống là bên Cố thị săn đón vô cùng ân cần , chắc là tràn trề tự tin sẽ giành hợp đồng .”
“Hay là mày thử liên lạc trực tiếp với Bùi Tùng Tuy xem ?”
khựng đôi chút.
Kì thực, công ty vốn chẳng ôm hy vọng quá lớn hợp tác .
Công ty công nghệ của nhà họ Bùi đúng là tân quý trong ngành.
Cố thị là ông trùm.
Huống hồ chi bây giờ nhà họ Cố và nhà họ Hứa kết thông gia, cường cường liên thủ.
Người thông minh chắc chắn đều sẽ chọn Cố thị.
tự pha cho một tách cà phê: “Lát nữa tao sẽ gọi cho .”
Giống như hồi ở bên Cố Quần, cũng thu về những lợi ích vô cùng thiết thực từ .
Những khoản đầu tư mà cầu còn chẳng , những nguồn tài nguyên mà với tới, chỉ cần tiện tay là thể dâng cho .
Đời sống cá nhân của đúng là nát bét thật.
thừa nhận rằng mối quan hệ đó giúp bớt vài năm đường vòng.
Cho dù cái màn triền miên ba ngày ròng rã .
Thì ngay khoảnh khắc thấy tập tài liệu , cũng sẽ mảy may do dự mà nhấc máy gọi cho Bùi Tùng Tuy.
! Vì tiền đồ của chính .
10
liên lạc với Bùi Tùng Tuy.
ai máy.
lúc cần bàn bạc chuyện hợp tác, dẫn theo đồng nghiệp đến thẳng công ty của .
Lễ tân hỏi chúng lịch hẹn .
đáp: “Anh máy.”
“Chuyên gia Bùi đang đàm phán với bên Cố thị...” Cô lễ tân mỉm nhã nhặn: “Quý khách thể đợi một lát, khi kết thúc sẽ thông báo.”
lời cảm ơn.
Đồng nghiệp cạnh khẽ lầm bầm: “Cố thị cũng đến , chúng còn cửa nào nữa đây? Cảm giác thuần túy là đến nền thôi.”
đáp lời.
Không lâu , cửa thang máy mở .
Cố Quần dẫn theo cấp bước .
Nhìn thấy , chẳng hề tỏ bất ngờ.
Theo thói quen, đưa tay sờ bao t.h.u.ố.c nhưng động tác mới một nửa thì khựng .