Nhân Sinh của Tôi và Cô ấy - "Hoa... tặng cậu này"

Cập nhật lúc: 2026-03-16 17:44:32
Lượt xem: 17

Tác giả: Cô Lương Tử.

Hỗ trợ raw: Yêu Phi Họa Quốc .

Edit: Qinh Ling.

Beta: BaeLamcungVirgo ღ

-----

1.

“Hoa… tặng .”

nghiêng đầu, gãi mái tóc đen ngắn cũn ngang tai, đỏ mặt :

“Rất hợp với váy của .”

Nghe , đôi mắt vẫn luôn xuống của cô gái đối diện bỗng lên, mở to.

đoá sơn chi tay , chiếc váy trắng của .

Theo bản năng vươn tay nhận.

Hạ Sính bên cạnh hất tung chén đĩa cắt ngang.

“Chó hoang ở , dám chạy tới mặt tao sủa bậy ? Cút !”

Nước canh trong bát xối lên , nóng như nước thép.  

nửa phần chùn bước.

Ngược lo lắng cô gái cũng nước canh văng trúng, đưa khăn tay cho cô: “Cho .”

Điều khiến Hạ Sính nổi giận, giật lấy hoa ném thẳng mặt : “Tao bảo mày biến!”

Cánh hoa tan tác, cùng với phần mảnh mai rơi xuống chân .

Cảm giác mơ hồ của việc sống cuối cùng cũng tan biến, nỗi đau rõ ràng và sự lạnh lẽo thấm hương hoa.

nhớ rõ, hôm nay là sinh nhật thứ 17 của ấm nhà họ Hạ, Hạ Sính.

Nhóm xiếc ảo thuật các thiếu niên của và các mời tới góp vui.

Những trò biểu diễn như tháp , thành bao nhiêu . Mỗi khi dẫm lên bả vai các tạo thành tháp, cảm tưởng như ánh đèn sân khấu phía cao tựa như vầng thái dương giơ tay là thể bắt .

Nóng bỏng tới mức thể thẳng.

thường xuyên nghĩ: Giá như một bóng râm che nó thì bao.

khi “bóng râm” thực sự bay tới, lực va chạm của nó thua gì viên đạn.

Dù đó chỉ là một nhành sơn chi.

Kiếp , khi rơi xuống từ tòa tháp 4 tầng ngã một biển hoa sơn chi trắng muốt.

Mà kẻ tạo biển hoa đó - Hạ Sính, chủ nhân của bữa tiệc đang vỗ tay to.

Kể từ về , trở thành thể rời khỏi xe lăn, cuối cùng cũng chec tay một gã đàn ông say rượu…

“Mẹ mày, tao bảo mày cút! Mày hiểu tiếng ?!”

Thấy phản ứng, Hạ Sính bèn cầm lấy ly rượu cổ cao bên cạnh đập lên đầu .

Cô gái bên cạnh thì rũ mắt, vẻ mặt nhạt nhẽo, phảng phất như cô công chúa ở trong lâu đài tránh xa chiến tranh khói lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nhan-sinh-cua-toi-va-co-ay/hoa-tang-cau-nay.html.]

“Làm càn!”

Một giọng uy nghiêm vang lên cùng tiếng chống gậy lộc cộc .

Nghe thấy thanh âm , động tác né tránh của chợt khựng , cuối cùng mặc cho ly rượu đập trán.

Tiếng pha lê vỡ vụn ch.ói tai, xung quanh co rúm , đồng loạt lên chào đón: “Ông Hạ.”

Hạ Sính cũng ngừng , nén cơn bực tức: “Ông nội…”

“Đừng gọi tao là ông nội!”

Ông lão vây quanh bước , đôi lông mày trắng dựng ngược: “Nhà họ Hạ tao nuôi nổi tổ tông tính khí lớn như mày!”

“Bố… bố đừng nổi nóng.”

Người phụ nữ xinh bên cạnh nhận ánh mắt của chồng, vội vàng tiến lên lành: “Tiểu Sính còn nhỏ , chẳng chỉ là đang đùa chút thôi .”

“Còn nhỏ?”

Ông Hạ chịu bài , hừ lạnh một tiếng: “Mấy đứa trẻ trong gánh xiếc lớn hơn nó là bao , mà đứa nào đứa nấy đều điều hơn nó đấy? Tất cả là do cô chiều chuộng nó mà !”

Ông lão bước về phía , mặt mày hoà ái: “Cháu ơi, cháu tên gì? Bao lớn ?

vươn tay lau m.á.u trán, thẳng : “Thưa ông, cháu tên Cố Khương, 17 tuổi.”

“Ừ, đứa trẻ ngoan, khiến con chịu thiệt .”

Ông lão đầy thương cảm, xoa đầu : “Ông gọi băng bó cho cháu sẽ bảo thứ nghiệp chướng xin cháu.”

“Dựa mà bắt cháu xin ?”

Hạ Sính phục, đôi mắt mèo xinh di truyền hảo từ khẽ nheo : “Là thằng nhãi trêu ghẹo Du Uyển ! Cháu dạy dỗ nó thì gì sai!”

Vừa , thô bạo kéo cô gái bên cạnh dậy: “Này, Du Uyển, xem ?”

Mà Du Uyển vẫn trưng bộ mặt lạnh nhạt, đôi mắt trống rỗng như đang mơ màng.

Hồi lâu, cô mới gật đầu, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.

“Thấy !”

Lúc Hạ Sính mới buông tay, đắc ý và khinh miệt : “Chỉ là một thằng nhãi diễn xiếc bẩn thỉu thôi, thật sự cho rằng là hoàng t.ử cưỡi bạch mã…”

“Mày câm miệng cho tao!” Ông Hạ đập mạnh cây gậy chống xuống đất vài cái: “Con bé là em gái mày, đồ chơi của mày!”

Sau đó ông sang mắng phụ nữ xinh đàn ông mặc tây trang bên cạnh.

“Đều là học theo thằng bố hư đốn của mày! Mới bao lớn mà ương ngạnh thế , còn chẳng chững chạc bằng đứa nhỏ , lớn thì còn thể thống gì…”

Đang gào thét thì đột nhiên ông lão im bặt, tay ôm n.g.ự.c mặt mũi đỏ gay.

“Bố?” Người phụ nữ xinh đàn ông mặc tây trang kịp phản ứng.

hét lên: “Không , ông bệnh tim ? Mau gọi bác sĩ !”

Lúc mới bừng tỉnh, trong phút chốc bữa tiệc sinh nhật lớn loạn hết cả lên.

Đến lúc , ánh mắt xuyên qua đám đông chằm chằm Hạ Sính. Hắn trưng bộ mặt chuyện liên quan tới kéo Du Uyển rời khỏi.

Chưa từng về phía thêm nào nữa, cũng chẳng chút gánh nặng tâm lý nào.

— Cảnh tượng giống y đúc khung cảnh kiếp của .

Chỉ khác là, vẫn hai chân của .

Loading...