Tan học, Ngọc Hân thu dọn sách vở. Cô cố tình chậm hơn , để đến khi lớp gần như trống trải mới dậy. Những chiếc bàn xung quanh lượt vắng chủ, tiếng ồn ã ngoài hành lang cũng nhỏ dần tắt hẳn. Ngọc Mai về từ lúc chuông reo, cô còn kịp tươi với Trần Nam, giọng ngọt ngào hỏi ăn cùng . Trần Nam từ chối. Anh ở bàn cuối, đeo tai , mắt cửa sổ. Ánh nắng chiều muộn hắt lên sống mũi cao và xương quai hàm góc cạnh của , tạo thành một bức tranh khiến bất kỳ cô gái nào cũng ngoái . Ngọc Hân giả vờ. Anh đang chờ cô.
Cô cầm cặp bước cửa, trong lòng đếm từng nhịp. Một… hai… ba… lúc ngang qua , cô khựng một chút như gì, môi mấp máy, thôi, tiếp tục bước . Phản ứng đó thật tự nhiên. Không diễn quá nhiều.
– Này.
Giọng Trần Nam vang lên lưng, đúng như cô dự đoán. Ngọc Hân dừng bước, , đôi mắt to tròn đằng cặp kính với vẻ ngỡ ngàng – như thể cô bao giờ nghĩ sẽ gọi . Cô tập biểu cảm hàng chục gương: mắt mở to , quá ngạc nhiên, lông mày nhướng, khóe miệng khẽ mím.
– Cậu kêu ? – giọng cô nhẹ, ngập ngừng.
Trần Nam tháo tai , dậy. Anh cao hơn cô gần một cái đầu, cúi xuống mới thẳng mắt cô . Khoảng cách gần đến mức cô thể ngửi thấy mùi nước xả vải thoang thoảng áo đồng phục của . Anh cô một lúc, đôi mắt sâu thẳm như nghiên cứu điều gì.
– Cậu là chị gái của Ngọc Mai?
– Ừ. – Ngọc Hân gật đầu, tay vô thức siết nhẹ quai cặp. Một chi tiết nhỏ để thấy cô đang căng thẳng, nhưng vì , mà vì câu hỏi của .
– Sao thấy ở tiệc của nhà họ Vũ bao giờ? – giọng tò mò thật sự. Trần Nam để ý đến khác, nhưng một khi để ý, tất cả.
Ngọc Hân khổ, một nụ buồn mà cô luyện tập hàng trăm gương. Nụ lên rằng: quen với việc lãng quên, cả. Cô hạ mắt xuống, vô định bên chân :
– Nhà họ Vũ ư? Từ khi mất, còn là của gia đình đó nữa.
Câu như vô tình buột , nhưng thực chất cô chuẩn từ lâu. Không lời thoại dài dòng, sự than thở oán trách. Chỉ một câu, một nụ , và một lặng ngắn ngủi. Đủ để khơi gợi sự tò mò nhưng quá lộ liễu. Trần Nam nhíu mày, ánh mắt đổi. Không còn là sự tò mò thông thường nữa, mà là một thứ gì đó sâu hơn – sự quan tâm bắt đầu chớm nở.
– Sao thế?
– Chuyện dài lắm. – Ngọc Hân lắc đầu, . Động tác của cô vội, như thể cô lỡ lời một điều nên . – Cảm ơn hỏi thăm. về nhà khi trời tối. Tạm biệt.
Cô bước nhanh khỏi lớp, để Trần Nam đó với vẻ mặt trầm tư. Ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn – một thói quen mỗi khi điều gì đó khiến suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nhat-ky-tra-thu-cua-co-be-lo-lem/chuong-2.html.]
Ngọc Hân thở phào khi đến cổng trường.
Bước đầu tiên xong.
Cô đàn ông – trai – luôn thu hút bởi những điều bí ẩn. Một cô gái xinh mang trong nỗi đau kín giấu, vẻ ngoài mạnh mẽ cần ai giúp đỡ… đó là hình mẫu hảo để khơi gợi sự tò mò và cảm giác bảo vệ. Và Ngọc Hân đang xây dựng hình ảnh một cách hảo.
Về đến nhà, cô bước qua cửa thấy giọng kế từ phòng khách:
– Đi mà giờ mới về? Con gái con đứa, giữ !
Ngọc Hân cúi đầu, bình thản:
– Con xin . Tại trường chút việc do mới nhập học, con ở muộn.
Bà Đinh Mỹ Lan con riêng của chồng với ánh mắt đầy khinh miệt. Bà vẫn giữ nhan sắc dù ngoài bốn mươi. Mái tóc uốn nhẹ, son phấn tươm tất, quần áo hàng hiệu. Ngồi ghế salon da bọc ngoại nhập, tay cầm tách sứ, bà trông như một bà chúa nhỏ trong chính ngôi nhà . Bà sinh để giàu, và bà sẽ để ai hỏng điều đó – nhất là đứa con gái của vợ cũ, một sinh linh lẽ nên xuất hiện trong bức tranh hảo .
– Lên phòng đồ đây giúp dì chuẩn bữa tối. Người giúp việc hôm nay nghỉ mà Ngọc Mai đang bận học. Mình con rảnh nhất, đúng ?
Ngọc Hân gì, cúi đầu lên cầu thang. Lên đến căn phòng nhỏ tầng gác mái, cô đóng cửa , tựa lưng cánh cửa, nhắm mắt. Căn phòng vốn là kho đồ khi cô dọn ở. Trần thấp, hẹp, một chiếc giường sắt cũ kêu kẽo kẹt mỗi khi cô trở . Một chiếc bàn học nhỏ xíu tận dụng từ thanh gỗ thừa. Và một ô cửa sổ hình chữ nhật sân , nơi kế trồng mấy chậu hoa hồng mà bà chẳng bao giờ cho phép cô chạm .
Mỗi ngày đều như . Ở ngôi nhà , cô là vô hình. Ba cô – ông Vũ Cường – hầu như thèm mặt cô. Ông chỉ quan tâm đến vợ mới và đứa con gái của bà . Ngọc Hân quen với cảm giác đó từ khi còn nhỏ.
Cô đồ, xuống nhà, những việc mà giúp việc vẫn . Ngọc Mai ghế sofa, cầm điện thoại selfie, chỉnh ảnh vọng bếp:
– Chị ơi, rau rửa sạch nhé, em thích ăn đồ bẩn . – Giọng cô ngọt ngào, nhưng mỗi chữ đều như mũi kim châm lòng . Ngọc Mai cách hành hạ khác mà vẫn giữ vẻ ngoài thiên thần.
Ngọc Hân rửa rau vòi nước lạnh. Cô gì và tiếp tục công việc của . Cô chịu đựng thứ suốt bằng đấy năm, chịu đựng thêm chút nữa cũng chẳng vấn đề gì.
Trần Nam.
Ngọc Hân rửa sạch rau, đặt rổ. Qua ô cửa bếp, cô ngoài sân, nơi bóng hoàng hôn đang tắt dần. Trong lòng cô, nước tiếp theo bắt đầu hình thành.