NHẬT KÝ TRẢ THÙ CỦA CÔ BÉ LỌ LEM - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:09:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày tiếp theo, tin đồn ngày càng lan xa. Chẳng mấy chốc, cả trường Nam Sơn đều : Vũ Ngọc Hân – học sinh mới chuyển về – là một cô gái hư hỏng, học hành kém cỏi, đuổi khỏi trường cũ vì chơi bời lêu lổng. Người em gái bụng xin bố cho chị chuyển trường về đây để giúp chị.

Ngọc Hân bước lớp, lập tức cảm nhận sự đổi. Bàn học của cô còn ai cạnh. Các bạn nữ thấy cô đến thì nép sang một bên như sợ lây bệnh. Những ánh mắt đầy sự khinh thường và dè bỉu.

– Nhìn nó kìa, trông hiền lành thế mà ngờ ... – một giọng thì thầm.

– Giả vờ thôi. Ở trường cũ nó nổi tiếng lắm.

Ngọc Hân gì. Cô kéo ghế xuống, mở sách , cắm mặt bài vở. Không phản ứng. Không thanh minh. Không lóc. Cô chỉ im lặng. Và chính sự im lặng , sự lạc lõng giữa cái lớp học ồn ào, vô tình hoặc cố ý rơi ánh mắt của một .

Trần Nam bàn cuối, như thường lệ. Anh tin đồn. Anh cũng thấy cách xa lánh học sinh mới. vội tin. Bởi vì trong suốt một tuần qua, thấy Ngọc Hân bất cứ điều gì đáng trách. Cô chỉ âm thầm đến lớp, âm thầm học bài, âm thầm về, lặng lẽ như một chiếc bóng.  Không ai, gây chuyện với ai, cố gắng kết với bất kỳ ai. Một cô gái “hư hỏng” mà chẳng gì hư hỏng cả? Có gì đó đúng.

Ngọc Mai vẫn đến bên mỗi ngày, vẫn mang bánh, vẫn tươi, vẫn với giọng lo lắng:

– Hôm qua chị em thức khuya chơi game, em lo quá. Không khi nào chị mới chịu đổi.

Trần Nam đáp. Anh chỉ lạnh lùng . Lo lắng ? Hay đang đổ thêm dầu lửa?

Ngọc Hân vẫn im lặng chịu đựng. Trong mắt , cô là kẻ hư hỏng. Trong mắt Ngọc Mai, cô là bàn đạp để cô tỏa sáng. Trong mắt ba và kế, cô chẳng là gì cả. – chỉ cần cô giữ bình tĩnh thì cô sẽ lật ngược thế cờ. Và ngày đó sẽ đến nhanh thôi.

Kỳ thi giữa học kỳ đến.

Cả lớp ai cũng căng thẳng, riêng Ngọc Hân vẫn bình thản như ngày. Cô ôn bài ồn ào, hỏi bài bạn bè, tỏ lo lắng. Ngọc Mai thấy , rỉ tai cô bạn cạnh:

– Chị chắc buông xuôi . Tớ lo quá mà khuyên mãi .

Cô bạn đáp:

– Cậu lo cho quá gì. Cậu cũng thèm .

– Ừ – Ngọc Mai thở dài- tớ cũng chỉ hy vọng chị đừng bố buồn thêm.

Kết quả thi công bố một tuần.

Bảng điểm dán cửa lớp. Học sinh ùa xem. Mọi chen chúc bảng điểm, ồn ào bàn tán.

– Trần Nam nhất lớp, 9.8 Toán cơ ? Ghê thật.

– Còn ai nữa? – Có hỏi .

– Vũ Ngọc Hân… 9.6… Đứng thứ hai!

Im lặng.

Tất cả sang Ngọc Hân – cô gái mà họ xa lánh suốt mấy tuần qua, cô gái đồn là hư hỏng, học dốt, đuổi khỏi trường cũ. Cô vẫn tại bàn, cúi mặt, vẫn điềm nhiên như thấy gì.

Ngọc Mai cạnh bảng điểm, mặt tái mét.

– Sao… thể? – cô lẩm bẩm.

Một nữ sinh sang , ánh mắt đầy nghi hoặc:

– Ngọc Mai, bảo chị học kém lắm mà? Sao 9.6?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nhat-ky-tra-thu-cua-co-be-lo-lem/chuong-4.html.]

– Em… em cũng nữa… – Ngọc Mai gượng,mắt chớp liên hồi – Chắc… chắc hôm may mắn thôi… là chị gian lận.

Ngọc Mai che miệng, mắt mở to như thể tin chị yêu quý thể điều sai trái như thế.

– Gian lận mà 9.6 ? – giọng vang lên từ phía cửa lớp.

Trần Nam bước . Anh Ngọc Mai. Anh thẳng đến bàn Ngọc Hân, dừng , cô – vẫn cúi mặt lên tiếng.

– Cậu bài cuối ? – hỏi.

Ngọc Hân ngước lên, bất ngờ:

– Có.

cũng . – Trần Nam gật đầu – Thế là cả lớp chỉ hai . Gian lận thì chép bài của ai? Hay bảo cho chép? Hay chép bài , Ngọc Mai?

Anh sang cả lớp, giọng to và rõ:

– Mấy tuần nay đồn đủ thứ về cô . Hư hỏng. Học dốt. Bị đuổi khỏi trường cũ. Bây giờ cô thứ hai lớp. Xin hỏi, một sáng đến lớp, chiều về nhà chẳng thì hư hỏng ? Một học kém đến đuổi khỏi trường cũ thì điểm cao như ?

Không ai dám gì. Mấy bạn nữ lúc nãy còn xì xào giờ cúi gằm mặt.

– Hay là – Trần Nam thẳng về phía Ngọc Mai, giọng lạnh như băng – ai đó đang cố tình tung tin đồn nhảm?

Mặt Ngọc Mai trắng bệch.

– Em… em

– Cậu bảo lo cho chị . – Trần Nam cắt ngang – Lo mà kể chị với cả trường? Lo mà chị hư hỏng mặt bao nhiêu ?

Ngọc Mai lắp bắp:

– Em chỉ kể sự thật…

– Sự thật nào? – Trần Nam bước đến gần cô – Sự thật chị học giỏi hơn ? Sự thật chị gì sai? Hay sự thật đang ghen tị?

Cả lớp im phăng phắc đến nỗi thể thấy tiếng kim rơi . Ngọc Mai cúi gằm mặt xuống, dám thêm lời nào.

Ngọc Hân vẫn im, mắt cửa sổ. Không nụ chiến thắng môi cô. Chỉ sự bình tĩnh của kết cục.

Ván thắng .

Tan học, Trần Nam đến bên bàn Ngọc Hân:

đưa về.

Ngọc Hân ngước lên:

– Không cần . Cảm ơn .

hỏi cần . – , giọng kiên định đến mức thể từ chối– bảo sẽ đưa về.

Ngọc Hân một lúc. Rồi cô gật đầu. Lần đầu tiên lâu, cô bộ về nhà một .

Loading...