Nhật Ký "Vượt Khó" Của Thần Nhân Duyên - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:48:24
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới ánh đèn mờ ảo, thấy Thời Nghiên đang ở vị trí trung tâm, vắt chéo chân, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lùng, nhép miệng với :
"Lê Lê, lâu gặp."
8
mơ cũng ngờ tới, ngày gặp .
Mấy tên áo đen lôi tuột từ trong đám đông , áp giải đến mặt Thời Nghiên.
Anh gõ nhẹ ly rượu, giọng điệu ôn hòa: "Trùng hợp thật đấy."
"Trùng hợp quá, cũng c.h.ế.t ." thành thật chào hỏi , "Lần chắc sợ hết hồn nhỉ."
Thời Nghiên bật , giọng điệu lạnh tanh: " thế, lúc em biến thành quả bí đao rơi nát bét, ... vô cùng kinh ngạc đấy."
Tim thót lên, xem phẩm giai của còn cao hơn , thậm chí cao hơn cả Tư Mệnh nên mới thể thấu thuật che mắt của . Cứ thử tưởng tượng xem, mặt ở hiện trường, một phụ nữ đáng thương lóc tê tâm liệt phế, xong đột nhiên biến thành một quả bí đao nhảy thẳng xuống lầu, cảnh tượng đó hoang đường đến mức nào chứ.
"À... Chuyện ..." gãi đầu, " còn chút việc, nha."
Nói xong, xoay , đ.â.m sầm ngay bức tường do đám áo đen tạo thành.
Cô bạn phát hiện tình cảnh khó khăn của , liền hung hăng xông tới: "Tên ranh con nhà ở băng đảng nào hả? Cô là từ Thiên giới xuống đấy, còn đang mang thai, cô mà thiếu một cọng tóc thì mấy cứ liệu hồn!"
Vốn dĩ Thời Nghiên còn đang lười biếng rúm ró như con chim cút cắm đầu bỏ chạy, xong câu đó, ánh mắt đổi .
Giọng nhẹ bẫng: "Phụ nữ thai?"
Sống lưng lạnh toát. Đối mặt với việc từng bước ép sát, lảo đảo lùi , ngã phịch xuống chiếc sô pha êm ái.
Một Thời Nghiên khỏe mạnh thật sự quá mức kiêu ngạo.
Anh dùng mũi giày da giẫm nhẹ lên chiếc ghế sô pha ngay cạnh , cúi xuống, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy nguy hiểm:
Thư Sách
"Lê Lê, em m.a.n.g t.h.a.i con của , thế mà chơi trò trói tay với mấy trai trẻ cưng quá nhỉ..."
hoảng hốt cuống cuồng bừa: "Anh, , việc cho Diêm Vương đấy nhé, rén chút , giờ thói xã hội đen xài ở đây ..."
Thời Nghiên xách cổ lên bằng một tay, mặt cảm xúc ném thẳng trong xe : "Rút."
Có mơ cũng ngờ tới, xuống đến Âm phủ mà bắt cóc.
Có điều trói , lên xe xong liền nhắm mắt dưỡng thần.
lén lút móc điện thoại , gọi cho cô bạn ở địa phủ.
"Alo?"
" bắt cóc , mau bảo sếp bà tới cứu ."
Cô bạn sửng sốt: "Sếp ở đây..."
"Thế khi nào mới ?"
"A! Nhìn thấy xe của ngài ! Đọc địa chỉ với đặc điểm nhận dạng của bọn bắt cóc !"
líu lo kể lể một tràng với cô .
Cửa xe mở , thấy giọng lanh lảnh oang oang của cô vọng từ ngoài : "Báo cáo sếp, Lê Lê - thành viên đội chi viện Thiên giới bắt cóc. Bọn bắt cóc xe màu đen, cao tầm 1m88 trở lên, mặc vest xanh than, giọng bản địa, mặt mũi trai ——"
Mặt thoắt trắng thoắt đỏ. trân trối Thời Nghiên mở đôi mắt thanh lãnh , xong liền nở một nụ với .
ngơ ngác, hỏi bạn qua điện thoại: "Sếp của bà, tên là gì thế?"
"Thời Nghiên."
Tên sếp đang ngay mặt đây nhe răng , như thấy cả hàm răng trắng ởn âm u của .
"Ngại quá, bà Diêm Vương bắt cóc mất ."
9
"Nói , rốt cuộc em nghĩ thế nào?"
Người thẩm vấn , là Thời Nghiên.
Tội danh: Kẻ l.ừ.a đ.ả.o tình cảm.
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, nới lỏng cà vạt, sáp cực kỳ gần.
Lúc chuyện, như thấy cả tiếng hai hàm răng nghiến , cảm giác như thể dễ dàng c.ắ.n đứt tai .
Ai cũng đồn tính khí ngài .
Chẳng đến mức nào. Khéo khi ăn thịt cũng nên.
sợ tới mức run lẩy bẩy: "Anh đừng dọa , là đàng hoàng biên chế đàng hoàng đấy nhé."
"Người đàng hoàng mà ba cái trò ?" Thời Nghiên xắn tay áo lên để lộ cẳng tay, giọng âm u: "Lê Lê, em coi là ch.ó để dắt dạo đấy phỏng?"
Đôi mắt phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng của Thời Nghiên, khẽ nuốt nước bọt.
Anh cúi , tủm tỉm : "Em bằng cái ánh mắt gì đấy?"
Cứu mạng với, một Thời Nghiên khỏe mạnh đột nhiên quá đỗi mlem thả thính giỏi thế . đỏ bừng mặt, ấp úng mãi chữ nào.
Thấy sắp sợ vỡ mật đến nơi, Thời Nghiên khẽ mắng: "Đồ vô dụng, tỉnh hồn , dẫn em ăn cơm."
Đây là đầu tiên xuống Âm phủ, đồn âm u ám khí, xui xẻo lắm. Thực xây dựng nhà lầu chọc trời từ đời nào , độ xa hoa lộng lẫy chẳng kém gì Thiên đình cả.
Thời Nghiên dẫn một nhà hàng, gọi món xong, héo hon ườn ghế sô pha, mí mắt cứ giật liên hồi.
Cứ cảm giác sắp chuyện chẳng lành xảy .
Thời Nghiên lên tiếng: "Dạo bận, chắc thể ở bên em nhiều, nhưng em thể bảo thư ký dẫn dạo quanh Âm phủ. Đợi bận xong đợt , sẽ đưa em chỗ khác chơi."
nghiêm túc đáp: " xuống đây để lười biếng trốn việc . Bị trừ lương đấy."
Thời Nghiên bật : "Anh , đố ai dám mách lẻo đấy."
" mà thế , nhận lương thì việc đàng hoàng, thể lười biếng."
Thời Nghiên chằm chằm , chỉ mà tiếp lời. Ánh mắt nóng rực như ngọn lửa đun, thiêu đốt khiến da mặt nóng bừng bừng.
Giây tiếp theo, điện thoại reo vang.
Sếp gửi một tin nhắn vắn tắt cực kỳ: "Làm sai quy trình công việc, trừ lương."
"Tại thế!" cuống lên.
Cắm đầu cắm cổ việc cả một năm trời, đùng một cái lương bốc mất.
Thế hít khí trời để sống ...
"Tờ đơn KPI gom đủ mất , cô là phụ trách sắp xếp mà."
"Thế thì là của nhân viên giao hàng chứ?"
"Tại cô xui xẻo thì ráng chịu."
trừng trừng dư ít ỏi còn điện thoại, một ngọn lửa hừng hực bùng cháy trong lòng.
Xui xẻo.
thế, quên mất chuyện cơ chứ?
Diêu Uyển ếm t.ử chú lên , còn tính sổ với cô cơ mà.
"Sao thế?"
Thời Nghiên thấy sắc mặt tệ quá nên hỏi một câu.
À, hỏi thì cũng quên béng mất đấy.
Tất cả là tại cái tên .
Anh cũng là gì .
Cơ mà giờ rảnh để đôi co với . Tư Mệnh bảo, chỉ cần đào tận gốc của Diêu Uyển lên nuốt bụng là thể giải t.ử chú. vốn theo chủ nghĩa "thêm một chuyện bằng bớt một chuyện", chẳng buồn chấp nhặt với một cái tiểu hoa tinh. giờ thì khác .
Lương trừ sạch bách, sự việc trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Cứ đà , chừng cả tiền thưởng cuối năm cũng bay theo nốt.
"Diêu Uyển ?"
cố đè nén cơn giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nhat-ky-vuot-kho-cua-than-nhan-duyen/3.html.]
Thời Nghiên lập tức đáp: "Lúc c.h.ế.t thì cô vẫn c.h.ế.t, nhưng thể nhờ điều tra."
"Không cần." và vội hai miếng cơm, dùng khăn giấy lau miệng qua loa bật dậy, " sẽ tự tìm cô ."
"Lê Lê, em ——"
khựng bước, khi cân nhắc hơn thiệt, xách chiếc túi nhỏ lên, vung tay phang mạnh một cú xuống vai : "Đồ tra nam!"
Khuôn mặt Thời Nghiên trống rỗng trong tích tắc.
Chớp lấy thời cơ khi nổi giận, bỏ chạy nhanh như một cơn lốc.
10
Mấy hôm Tư Mệnh moi một hệ thống định vị, thể theo dõi ngược hành tung của hung thủ từ phía hại.
Anh nhập thông tin t.ử chú hệ thống.
Rất nhanh, định vị của Diêu Uyển gửi đến điện thoại .
Vậy mà cô đang ở trong trung tâm thương mại.
Trên màn hình lớn còn dán cả poster của cô : Nữ minh tinh tái xuất mạnh mẽ!
Hóa xuống tới Âm phủ, cô vẫn tiếp tục nghề cũ.
Địa điểm biểu diễn thương mại xa lắm, bộ vài bước là tới.
Vừa bước tới gần, thấy giọng Diêu Uyển đang hống hách trút giận lên nhân viên:
"Chẳng bảo là báo cho lịch trình của Thời ?"
"Xin Diêu tiểu thư, sếp bảo ngài đang bận yêu đương nên dạo xin nghỉ phép ."
"Yêu đương?" Diêu Uyển híp mắt, đột nhiên nở một nụ rạng rỡ: " , suýt nữa thì quên, chắc sắp về đây mà."
Nói xong, cô thỏa mãn xuống ghế trang điểm, dặn dò thợ make-up: "Trang điểm cho thật ."
Đột nhiên, qua tấm gương, cô thấy bóng dáng .
Sắc mặt cô cứng đờ trong giây lát, nhanh ch.óng chuyển sang vẻ mất kiên nhẫn: "Sao cô ở đây? Lũ quỷ sai ăn kiểu gì , để cô hồn dã quỷ chạy lung tung thế ?"
Đám xung quanh đưa mắt ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .
đeo chiếc túi xách nhỏ, bước tới mặt Diêu Uyển: " đến tìm cô đòi nợ."
"Nợ gì?"
"Cô cần ." giữ thái độ cực kỳ , lấy từ trong túi một tờ hóa đơn thanh toán, nhét xuống hộp phấn của cô : "Hy vọng cô thể trả đúng hạn."
Diêu Uyển khẩy: " nhầm đấy chứ, cô đang đòi ... tiền mai táng ? Lúc còn sống đấu , lúc c.h.ế.t thì cô nghĩ trò trống gì ——"
Thấy định bỏ , Diêu Uyển đột nhiên phắt dậy, hung hăng giật ngược tóc : "Mấy còn ngây đó gì, gọi Đầu Trâu Mặt Ngựa tới đây, trói cô !"
giật loạng choạng suýt ngã. Cơn giận mà cố lắm mới kìm nén rốt cuộc cũng bùng nổ, há mồm c.ắ.n mạnh một phát cánh tay của Diêu Uyển.
Tiếng ồn ào kinh động đến đám phóng viên bên ngoài, bọn họ ùa như ong vỡ tổ, vác máy lôi livestream trực tiếp hiện trường luôn.
Khung cảnh tức khắc hỗn loạn tưng bừng.
"Tiểu quỷ đ.á.n.h kìa á á á!"
Tên thợ trang điểm hoảng loạn la hét ỏm tỏi, đ.â.m sầm đầu góc tủ quần áo lăn ngất xỉu.
Lúc Đầu Trâu Mặt Ngựa chạy tới thì đang Diêu Uyển đè bẹp dí xuống đất mà đ.á.n.h.
"Dừng tay !"
Diêu Uyển thở phì phò, gạt mớ tóc rối bù sang một bên, hung hăng phun nước bọt về phía : "Mấy ăn kiểu gì , một đứa con gái mà cũng trông coi ."
"Thành thật xin Diêu tiểu thư, tất cả là của chúng , chúng lập tức ——"
Diêu Uyển dậy, để lộ đang bẹp đất với bộ dạng thê t.h.ả.m tột cùng.
Đầu Trâu Mặt Ngựa lập tức im bặt.
Dù thì đợt xuống chi viện Âm phủ, từng chụp ảnh chung với họ, đầu còn lấp ló cái bảng thẻ tên công tác mà chỉ cán bộ nhà nước mới thấy .
nhổ mấy sợi tóc vướng trong miệng : "Xin nhé, ai kéo lên với, dậy nổi."
Đầu Trâu Mặt Ngựa liền đổi ngay thái độ khách khí với Diêu Uyển lúc nãy, giọng điệu trở nên cực kỳ nghiêm ngặt.
"Diêu tiểu thư, phiền cô theo chúng một chuyến."
"Sao thế? Phải về đồn lấy lời khai ? Được thôi, Địa ngục còn bao giờ, mấy ném cô xuống đó luôn ."
Mặt Ngựa cất giọng lạnh lẽo: "Cô ẩu đả với nhân viên công tác ngay tại hiện trường, đồng thời còn livestream trực tiếp, tình tiết vô cùng ác liệt, yêu cầu cô lập tức về đồn cùng chúng để tiếp nhận điều tra."
Diêu Uyển vốn quen thói kiêu ngạo hống hách, nhất thời kịp hiểu chuyện gì đang xảy : "Lung tung rối loạn cái gì thế , gặp Thời ."
lồm cồm bò dậy từ đất, vuốt mái tóc rối bù: " nhé, nhận hòa giải , hơn nữa, tiền bồi thường nhân đôi..."
"Cô ý gì?"
Diêu Uyển lạnh lùng hỏi.
gãi gãi đầu, tháo chế độ ẩn giấu của thẻ công tác, chủ động cho nó phát sáng ch.ói lóa lên.
Nhân viên điều động đặc biệt Âm phủ —— Lê Lê.
Dưới ánh mắt thể tin nổi của Diêu Uyển, toét miệng rạng rỡ: "Ngại quá nhé, từ Thiên đình xuống đây."
11
Diêu Uyển tống tù.
Cùng lúc đó, khoản tiền bồi thường thiệt hại cũng tự động chảy từ tài khoản của cô sang tài khoản của .
"Lê Lê, bà thấy đau ở đấy?"
Cô bạn khuôn mặt bầm dập xanh tím của , vô cùng lo lắng hỏi.
" á?" đưa tay lên, tùy tiện xoa xoa mặt, những vết bầm lập tức biến mất tì vết.
"Là giả thôi, thương , chỉ mất mặt chút xíu."
Nhỏ vuốt vuốt n.g.ự.c tỏ vẻ hú vía: "Thế thì , may mà bà , chứ sếp Thời sẽ lột da thịt mất."
Tai giật giật: "Sao ngài thịt bà?"
Sắc mặt nhỏ cứng đờ, vội vã câm miệng.
nhỏ.
Nhỏ cũng .
đột nhiên hét toáng lên: "Á ! Đồ phản bội! Bà cấu kết với từ bao giờ thế hả!"
Cô bạn ôm chầm lấy vỗ về: "Suỵt... Suỵt... Tại ngài cho nhiều tiền quá..."
Những ngày tháng đó trôi qua khá bình yên.
vẫn tiếp tục một nhân viên cần mẫn chăm chỉ, rảnh rỗi lấy đống tiền bồi thường bòn rút đếm, cuộc sống trôi qua vui vẻ phơi phới.
Có điều, công việc đúng là hề dễ xơi.
Dạo c.h.ế.t xuống đây tăng đột biến. Chúng thường xuyên tăng ca đến tận đêm khuya lơ khuya lắc.
Nhỏ bạn ườn ghế việc, than thở: "Đen đủi thật, đúng ngay đợt cao điểm t.ử vong. Mệt c.h.ế.t ..."
chống cằm, ừ hử đáp cho lệ.
"Lê Lê, bà lạ lắm nha."
Nhỏ bạn sán gần, "Có đang nhớ sếp Thời đấy?"
" ."
"Chậc chậc..."
" đang suy nghĩ xem nhiều vong hồn xuống đây thế , một tháng kiếm bao nhiêu tiền."
"..."
nhớ đến hồi nhiều năm về , khi còn nhỏ xíu, từng lẽo đẽo theo sếp xuống đây một .