Nhớ Anh - Chương 11: Biến cố
Cập nhật lúc: 2026-02-20 09:20:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Kết quả thi đại học của Lâm Niệm chung khả quan, thuận lợi thi đỗ một trường đại học khá ở thành phố B.
Lên đại học, nhiều thời gian tự do hơn, bệnh tình của ông nội cũng dần định. Ông nội Lâm lúc trẻ chữ , bây giờ tay nghề vẫn mai một. Hạ Đông liền giúp ông nội mở một lớp học thư pháp nhỏ tại nhà, bọn trẻ ở mấy khu chung cư lân cận liền đến đây theo ông học thư pháp ngoài giờ học, gia đình thêm một khoản thu nhập.
Mọi thứ đều đang lên. Lâm Niệm vốn là một đứa trẻ tiết kiệm, cộng thêm thu nhập từ việc ông nội thầy dạy thư pháp, tiền vay mượn và Hạ Đông đây cũng đang dần dần trả .
Việc phát hiện tình cảm của dành cho Hạ Đông hề ảnh hưởng gì đến cuộc sống của .
Trừ việc thỉnh thoảng thấy Hạ Đông sẽ đỏ mặt.
Lén lút quan sát Hạ Đông, ghi nhớ chi tiết nhỏ nhặt về , trở thành thói quen của .
Cậu lén Thích Thời Vũ với Hạ Đông: "Anh trai em mất nhiều năm , Đông, cũng nên cho một cơ hội ."
Cậu thầm vỗ tay trong lòng: Thấy , Đông thích là cô tiên, mà là một tiên thật kìa.
Đoán trúng tâm sự của trong lòng khiến kích động, nhưng giây tiếp theo đủ khiến rơi xuống đáy vực. Thích Thời Vân, chỉ sống trong ký ức của , là một gần như hảo.
Lâm Niệm từng xem ảnh của bố Thích Lãng từ bé. Trong ảnh, Thích Thời Vân ôm vợ thác nước, hai tươi như ăn mật.
Anh Đông đang thầm thương một mãi mãi thể thích , cũng giống như . Lâm Niệm thầm nghĩ.
Trái tim của thiếu niên rộng lớn, đủ lớn để chứa cả phương xa, chứa cả thế giới; nhưng trái tim của thiếu niên cũng nhỏ bé, nhỏ đến mức chỉ thể chứa một .
Trong mắt Lâm Niệm chỉ thể thấy Hạ Đông.
Vào học kỳ đầu tiên của năm hai đại học, do thành tích xuất sắc, nhà trường cho một cơ hội du học trao đổi năm ba. Hai năm tiếp theo thể đến học tại một trường đại học ở Anh, hai năm khi về nước, thể nhận bằng nghiệp song song của cả trường trong nước và trường đại học ở Anh.
Hơn nữa, nhà trường cảnh gia đình tương đối khó khăn, nên còn cấp cho một khoản trợ cấp nhỏ, ngoài còn cơ hội xin vay vốn sinh viên.
Lâm Niệm động lòng. Đây là cơ hội để ngoài ngắm thế giới. Cậu khiến bản trở nên hơn.
Hai năm nay sức khỏe của ông nội dần lên, ở nhà hộ lý chăm sóc, ông về cơ bản thể tự sinh hoạt. Về mặt chi phí, nhà trường gần như giải quyết xong xuôi, hơn nữa khi đến đó, sinh viên quốc tế còn 20 giờ thêm hợp pháp mỗi tuần.
Cậu bàn bạc với ông nội, ông suýt chút nữa thì nhảy dựng lên từ xe lăn: "Đi! Đi! Cái nhất định ! Cháu ngoan, cháu là đầu tiên của nhà họ Lâm chúng nước ngoài đấy!"
Cậu bàn với Hạ Đông, Hạ Đông chỉ xoa đầu , với : "Cố lên nhé, nhóc Lâm Niệm."
Sau đó, sinh nhật năm , món quà sinh nhật Hạ Đông tặng là một khóa học IELTS cao cấp.
Lâm Niệm thi một điểm khá , thứ diễn theo kế hoạch, visa cũng xin xong. Chỉ chờ đến cuối tháng năm là bay sang Anh nhập học theo sắp xếp của trường.
điều ngờ tới, là tháng Tư, ông nội ngã bệnh.
Tháng tư năm đó, một đợt rét đột ngột ập về khiến nhiệt độ giảm gần hai mươi độ. Ông cụ ngoài nhiễm lạnh, về nhà cảm thấy ch.óng mặt. Ban đầu ông cố chịu đựng , đó là hộ lý nhận ông cụ khỏe, vội gọi 120. Lúc xe cứu thương đến, ý thức của ông còn tỉnh táo nữa.
Lần tái phát nguy hiểm hơn nhiều so với hai năm , nhiều điểm tắc nghẽn hơn khiến bộ não phức tạp thể chịu nổi gánh nặng. Đợi đến khi ông nội tỉnh , Lâm Niệm phát hiện ông thể một câu chỉnh, hai tay cũng run rẩy kiểm soát nổi.
Lâm Niệm c.ắ.n răng chăm sóc ông nội nửa tháng, đợi ông khá hơn một chút, việc đầu tiên là trường, tìm giáo viên cố vấn để rút đơn xin trao đổi sinh viên.
Cố vấn khuyên hết lời, nhưng Lâm Niệm quyết tâm giữ vững lập trường của .
Cậu trở về nhà, nắm lấy tay ông, với ông: "Không ạ, hai ông cháu ở bên , sợ gì cả."
ông nội thể xoa đầu , khen là một đứa trẻ ngoan nữa .
Lâm Niệm về đến trường liền ngã bệnh. Từ vui mừng tột độ đến bi thương tột cùng, tất cả những điều là một đả kích quá lớn đối với .
Khi Hạ Đông nhận điện thoại của ông nội Lâm, ông lão ở đầu dây bên chỉ thể bất lực phát những tiếng "À... ưm...". Cuối cùng vẫn là hộ lý cầm lấy điện thoại, với rằng ông cụ lẽ việc tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nho-anh-pzab/chuong-11-bien-co.html.]
Hạ Đông vội vã đến nhà Lâm Niệm. Ông nội Lâm đang xe lăn, hộ lý bên cạnh, chiếc bàn bên cạnh đặt một chồng tài liệu. Hạ Đông kỹ, đó đều là giấy tờ rút đơn xin trao đổi của Lâm Niệm.
Một tay ông nội Lâm run rẩy chỉ đống tài liệu, khó nhọc lắc đầu, với Hạ Đông: "Không... ..."
Hai chữ phát âm quá mơ hồ, nhưng Hạ Đông ông đang gì. Hạ Đông với ông: "Cháu hiểu tại nhóc Lâm Niệm . Nếu là cháu, cháu cũng sẽ như thế."
Ông nội Lâm , chỉ mãi lắc đầu.
Hạ Đông bước lên, ôm lấy ông, với ông: "Cháu sẽ khuyên em , nhưng những chuyện , cuối cùng vẫn do em tự quyết định."
Nước mắt trào từ khóe mắt ông nội Lâm. Giọt nước mắt còn tuyệt vọng hơn cả .
Trước khi rời , Hạ Đông với ông nội Lâm: "Chú đừng quên những gì cháu với chú. Chú là tất cả hy vọng của em , mất ông , gia đình của em cũng thật sự mất hết."
Khi Hạ Đông đến trường Lâm Niệm, Lâm Niệm đang sốt cao mê sảng trong ký túc xá, dọa bạn cùng phòng của sợ hết hồn. Hạ Đông một lời, bế bổng lên, đưa đến bệnh viện.
Trong cơn mê màng, Lâm Niệm cảm thấy chìm đại dương ấm áp nhất thế giới, bao bọc, giống như khi con trở trạng thái nguyên thủy trong bụng , an mà ấm áp.
Cơn choáng váng giúp tạm thời trốn thoát khỏi thực tại, đến mức tỉnh .
Khi tỉnh nữa, đập mắt là trần nhà trắng bệch, xung quanh là mùi t.h.u.ố.c khử trùng. Cậu đang giường bệnh, Hạ Đông ngay bên cạnh.
Thấy tỉnh, tay Hạ Đông đặt lên trán , : "Cuối cùng cũng hạ sốt ."
Ánh mắt của Hạ Đông dịu dàng đến mức Lâm Niệm nảy sinh ảo giác rằng đang chăm sóc cho yêu.
Cơn sốt cao của gây viêm phổi nhẹ, bác sĩ yêu cầu nhập viện một tuần. Hạ Đông mỗi ngày đều mang cơm đến cho , chuyện với . Dăm ba bận nhắc đến chuyện du học trao đổi, đều Lâm Niệm lái sang chuyện khác.
Hạ Đông đành liên lạc với giáo viên cố vấn của , bàn bạc với đối phương tạm thời hoãn chuyện .
Tình trạng viêm của Lâm Niệm mãi thuyên giảm, khiến cứ sốt cao lặp lặp .
Hạ Đông vĩnh viễn nhớ ngày hôm đó là một ngày nắng ch.ói chang. Hoa hồng trong bệnh viện nở rộ rực rỡ. Lâm Niệm rơi hôn mê vì sốt. Anh đang ở trong phòng bệnh của Lâm Niệm thì nhận điện thoại của hộ lý.
Hộ lý hoảng hốt: "Anh Hạ! Anh Hạ! đưa ông Lâm đến bệnh viện 2 tái khám, chỉ lấy t.h.u.ố.c một lát, mà ông cụ biến mất !"
Hạ Đông xong liền bật dậy, cố đè thấp giọng: "Chị đừng hoảng, cũng đang ở bệnh viện 2. Chị đang ở , qua đó tìm giúp chị."
Một cảm giác bất an đột ngột dâng lên trong lòng Hạ Đông. Cảm giác bất an đó, bắt đầu từ ngày thấy những giọt nước mắt của ông nội Lâm, vẫn luôn tồn tại trong lòng .
Anh dặn dò cô y tá chăm sóc Lâm Niệm, nhanh ch.óng gặp hộ lý ở tòa nhà khám bệnh. Hai tìm, hộ lý với : "Hôm nay đưa ông cụ tái khám, bác sĩ lúc nãy nhắc một câu, Lâm mấy hôm nay cũng đang viện. Lúc đó thấy sắc mặt ông cụ lắm, liền vội đưa ông ngoài. Nửa chừng lấy kết quả xét nghiệm, cũng chỉ một phút thôi, kết quả đầu thấy ông cụ nữa..."
Lòng Hạ Đông càng lúc càng lạnh . Anh nhanh ch.óng tìm đến nhân viên an ninh của bệnh viện, với họ: "Bên một ông cụ lạc, xe lăn, bảy mươi mấy tuổi, mặc..."
Hộ lý vội : "Áo màu xanh lam đậm, quần màu đen."
Hạ Đông nắm lấy cánh tay nhân viên: "Thời gian 1 giờ 28 phút chiều, tình trạng tinh thần của ông cụ . Phiền các nhất định cho nhân viên kiểm tra camera giám sát ngay lập tức, tìm ở những nơi vắng . Bên cũng sẽ tìm ngay, đây là điện thoại của , chúng giữ liên lạc."
Nhân viên an ninh cũng là , lập tức dùng bộ đàm thông báo cho các nhân viên khác khẩn trương tìm.
Hạ Đông và hộ lý cũng lập tức chia tìm.
Hạ Đông chạy khắp từng tầng lầu, lùng sục phòng khám và nhà vệ sinh, đều thấy bóng dáng ông cụ.
Càng lên cao, càng ít, xung quanh càng yên tĩnh. Điện thoại của Hạ Đông đột nhiên reo lên.
Nhân viên bên đầu dây dường như chạy gọi điện: "Nhân viên của chúng phát hiện một ông cụ ngã từ lầu xuống ở tòa nhà nghiên cứu khoa học, trang phục giống ông cụ mà . Chúng đang chạy qua đó, cũng qua nhanh lên!"
Tai Hạ Đông ong ong lên như thể mất thính giác.