NIỆM NIỆM BẤT TRỤ - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:32:48
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thân phận mới mà hệ thống sắp xếp cho là nghĩa nữ của Lâm Thượng thư, tên gọi Lâm Thư Yểu.
Tân đế khi đăng cơ vốn lập thất, nay hậu cung còn trống trải, ít đại thần lăm le đưa cung.
Lâm Thượng thư vốn con gái, nhưng cũng góp vui chốn náo nhiệt , thế là ông nhận nghĩa nữ.
Tên của ghi danh sách tuyển tú, gửi thẳng cung cung đình.
Nghe đồn, Tạ Trầm Uyên ném bản danh sách của Lễ bộ ngoài, nhưng đặc biệt nhắc đến tên .
Lòng chút thấp thỏm. Vị nghĩa phụ hờ của khi bãi triều trở về, mà thở ngắn than dài:
"Bệ hạ phán rằng cái tên , phạm húy kỵ, nhất định đổi."
Tên của mà trở thành điều húy kỵ. Phen xem hỏng thật .
Đối tượng công lược đây còn thể gặp mặt hàng ngày.
Còn kẻ , những chẳng thấy bóng dáng , mà đến tên đòi đổi.
Thật sự chẳng thấy chút hy vọng thắng lợi nào.
Nghĩa phụ hỏi đổi thành tên gì.
Ta nản lòng đáp: "Tùy tiện ."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Thế là ông báo lên Hộ bộ, đổi tên thành Lâm Tùy Tiện.
Chuyện ... quả thực chút quá sức "tùy tiện" . Thôi kệ, tính .
Bẵng một thời gian dài, cuối cùng cũng tìm cơ hội nhập cung.
Tạ Trầm Uyên hạ lệnh cho Lễ bộ tuyển chọn một nhóm cung để chép kinh văn cầu phúc.
Ta ghi danh ứng tuyển. Lần , cái tên "Lâm Tùy Tiện" thế mà thuận lợi thông qua vòng xét duyệt.
Trước khi nhập cung, nghĩa phụ nghiêm cẩn dặn dò :
"Tuyệt đối mặc y phục màu trắng , cũng đừng mặc những màu quá mức diễm lệ."
Đây là loại quy tắc kỳ quái gì ? Cầu phúc mặc đồ sặc sỡ thì hiểu, nhưng y phục màu trắng thanh khiết cũng trở thành cấm kỵ ?
Thật là đáng tiếc, sở hữu gương mặt thanh tú thoát tục thế , vốn dĩ mặc tố y là hợp nhất.
Ta đành mang theo vài bộ váy màu xanh hồ thủy tiến cung. Ngày đầu tiên, quỳ trong phật đường, gõ mõ, chép kinh.
Đùng.
Công đức +1.
Ngày thứ hai, tiếp tục ăn chay, gõ mõ.
Đùng.
Công đức +2. ......
Đến ngày thứ bảy, cuối cùng cũng nhẫn nhịn nổi.
Những kẻ đưa đây đều là khuê các quý nữ xuất danh môn, vốn ôm mộng hậu phi, nào ai cam lòng ở nơi chép kinh khổ hạnh.
Vị tiểu thư nọ vốn là kẻ tâm cơ và thủ đoạn. Khi nhập cung, nàng sớm mua chuộc ma ma, lén lút mang theo một bộ tố y cũ.
Bóng đêm dần sẫm . Ta nộp xong kinh thư, chuẩn về điện phụ nghỉ ngơi thì thấy nàng khẽ lách qua cánh cửa chu t.ử nặng nề.
Nàng vận tố y, tóc cài trâm gỗ, thanh khiết thoát tục như chẳng nhuốm bụi trần.
Khi nàng bước một chân, thoáng do dự nhỏ giọng gọi :
"Ta , Bệ hạ vốn chẳng ưa khác mặc tố y."
Nàng ngoảnh , trao cho một nụ đầy ẩn ý:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/niem-niem-bat-tru/2.html.]
"Đó là với các mà thôi. Ta một vài chuyện mà thiên hạ chẳng ai ."
Được . Ta lẳng lặng về.
Thế nhưng ngay ngày hôm , tin nàng trục xuất khỏi cung với tội danh vô lễ mặt Hoàng đế.
Tạ Trầm Uyên ban cho nàng một bộ cung phục tì nữ, bắt .
Bộ tố y thiêu hủy ngay lập tức. Nàng phạt trượng hai mươi roi, da thịt nát bấy.
Tính mạng thì giữ , nhưng lẽ từ nay về chẳng thể bình thường nữa.
Lúc chép kinh, tâm trí cứ treo ngược cành cây.
Thôi thì, thuận tiện cầu phúc cho nàng một chút .
Dàn ma ma giám sát chúng đều mới bộ. Nghe mấy vị ma ma cũ cũng lãnh phạt.
Cơn lôi đình của Tạ Trầm Uyên quả thực liên lụy đến ít .
Vị ma ma mới vô cùng hà khắc. Bà bắt chúng lau dọn phật đường sạch bong tì vết, mỗi ngày đều tắm gội xông hương.
Ta thực sự cảm thấy sắp sửa xuất gia đến nơi .
Đến phiên lau dọn phật đường. Ta lau chùi khám thờ vô cùng tỉ mỉ, bỗng nhiên ở phía khám, chạm một khối lồi nhỏ.
Chẳng kịp suy nghĩ, tay nhấn mạnh xuống.
Khám thờ bỗng hổng chân, lộ bậc thang dẫn xuống .
Ta còn đang cuống cuồng định che đậy tất cả thì từ điện phụ vang lên tiếng bước chân của ma ma.
Trong cơn cấp bách, lỡ chân bước hụt trong. Sàn gỗ đầu lập tức khép .
Ta thầm nghĩ, lẽ sắp "chơi từ đầu" .
Lại dịp để hệ thống "chỉnh dung" cho thêm nữa.
Dưới mật đạo chút lạnh lẽo. Ta thổi sáng chiếc mồi lửa giấu trong tay áo, rõ cảnh tượng nơi đây.
Một gian vô cùng trống trải. Ở giữa là một đài cao dựng , đó đặt một chiếc quan tài bằng băng trong suốt. Trong băng quan, chính là thi hài của .
Đã qua bao lâu mà xác chẳng hề đổi. Những vệt m.á.u lau sạch sẽ.
"Ta" vận một bộ nhu quần màu trắng ngà mới tinh.
Từ hoa văn thêu chỉ vàng đến chất liệu gấm vóc đều giống hệt bộ mặc ngày hôm đó.
Mái tóc mun b.úi gọn bằng một chiếc trâm gỗ.
Năm Tạ Trầm Uyên dẫn quân phá cửa cung, chẳng kịp chải chuốt t.ử tế vội vã vượt qua thiên quân vạn mã để chạy đến bên .
Chiếc trâm gỗ là do tự tay Tạ Trầm Uyên điêu khắc tặng .
Đó là món quà đáp lễ của . Cũng là đầu tiên ngoài hệ thống , tặng quà cho .
Ta vốn trân trọng quà tặng của khác.
Chiếc trâm tuy thô sơ, đeo suốt nhiều năm đến mức cũ kỹ, nhưng mỗi ngày đều dùng nó để vấn tóc.
Kể cả khi dự yến tiệc cũng đổi.
Phế Thái t.ử thường xuyên nhạo , khoác lên lụa là gấm vóc nhưng cài chiếc trâm gỗ tầm thường, trông thật chẳng thể thống gì.
Ta ngẩn ngơ lặng. Hóa , t.h.i t.h.ể của hề tan nát mảnh vụn.
Mà vẫn vẹn nguyên ở nơi .
Tạ Trầm Uyên, rốt cuộc gì?