Tan về nhà, lủi thủi thẫn thờ trong phòng. Bố gõ cửa gọi ăn cơm.
uể oải bước , bàn, chán chường chọc chọc bát cơm. Bố và đang mải mê buôn chuyện, chẳng đến vấn đề gì mà ý kiến bất đồng, tranh cãi thôi. Hôm nay chẳng còn tâm trí mà can ngăn, cứ im lặng gẩy cơm.
Cuối cùng, hai vị phụ cũng nhận sự bất thường của .
"Nhiễm Nhiễm, con chỉ ăn cơm trắng mà gắp thức ăn thế?" Mẹ lo lắng hỏi.
lắc đầu: "Con tâm trạng." "Tại ?" "Con thất tình ."
Hai đối diện trân trối. Bố đặt đũa xuống: "Con yêu đương từ bao giờ mà bố ?"
ủ rũ đáp: "Tối qua ạ."
Bố vẻ cạn lời, cầm đũa lên gắp miếng cá kho bát , thuận miệng hỏi tiếp: "Yêu đương với ai?"
"Con trai sếp tổng công ty con ạ."
Đũa của bố khựng giữa chừng, ông đầy nghiêm túc: "Con gái, con chứ? Ở công ty việc vui , là xích mích với đồng nghiệp?"
Ơ kìa, liên quan gì ? đính chính: "Con bảo con thất tình, chứ bảo xích mích với đồng nghiệp ạ."
Mẹ đầy kỳ quặc: "Con... yêu đương với con trai sếp tổng á?" "Vâng, nhưng mà sắp chia tay tới nơi ."
Sắc mặt biến đổi: "Chẳng công ty con trong Top 500 thế giới ?" " thế ạ."
Bàn ăn bỗng chốc rơi im lặng. Mẹ bằng ánh mắt đầy quan ngại: "Con gái , con lừa đấy chứ?"
: "..."
Thôi bỏ , với bố cũng chẳng thông . "Con ăn no , bố cứ thong thả ăn nhé."
"Con động đũa tí nào !" Mẹ gọi với theo. "Con ăn, con đói ạ."
Ngày hôm . Đi .
Bước thang máy công ty, phím bấm tầng "16" với tâm trạng phức tạp vô cùng. Chẳng Cố Dịch Trạch đến công ty . Tối nay chúng còn xem phim nữa ? Hay là nhắn tin hỏi thử một câu nhỉ? lỡ đang bận thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/no-tien-tra-tinh-tong-tai-ep-toi-lam-phu-nhan/chuong-11.html.]
Cũng đang giận nữa. Biết thế chẳng bán quách chiếc váy đó chỉ vì 5.000 tệ rẻ mạt . Giờ thì hối hận đến xanh cả ruột . Hay là c.ắ.n răng mua một chiếc y hệt về nhỉ, 30.000 thì 30.000, ai bảo lúc đó đầu óc cửa kẹp cơ chứ.
Đing. Thang máy đến. nặng trĩu tâm tư bước ngoài.
Cứ thế thẳng đến bàn việc. Bỗng thấy gì đó sai sai, đây hình như bàn của . Nhìn sang bên cạnh, cũng chẳng giống bàn của Tiểu Tuyết.
Chuyện gì thế ? quanh một lượt, đây cũng chẳng phòng Kế hoạch. Một ý nghĩ chẳng lành xẹt qua đại não. thận trọng về phía cửa bước . Ba chữ mạ vàng to đùng đập thẳng mắt: "Văn phòng Tổng giám đốc".
đờ . Sao ở đây? Chẳng lẽ lúc nãy nhấn nhầm tầng 16 mà nhấn tầng 12? Không thể nào.
Đang định cụp đuôi chuồn lẹ để bảo mạng sống thì một đàn ông trẻ tuổi mặc vest chỉnh tề ngang qua. Anh tò mò đ.á.n.h giá một lượt: "Tiểu thư, xin hỏi cô tìm ai?"
Hỏng bét, là đặc trợ của Chủ tịch, vạn nhất nhận thì... vội vàng lấy tay che trán, lắp bắp đáp: "... tìm ai cả."
"Vậy cô là..." Đối phương lẽ nhận thấy hành tung của khả nghi nên bắt đầu tra hỏi. Phen rắc rối to , nhất thời chẳng trả lời cho .
lúc , cánh cửa kính đối diện đẩy . Một đàn ông dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú bước , tay cầm một xấp tài liệu.
càng hoảng loạn hơn. Cảm giác như chuột thấy mèo, chỉ hận cái lỗ nào để chui xuống trốn cho khuất mắt. Khổ nỗi đặc trợ cứ bên cạnh truy cứu đến cùng: "Tiểu thư, xin hỏi cô là..."
thật sự bái phục sự chấp nhất của vị đại ca luôn đấy. Không thấy n.g.ự.c đang treo thẻ nhân viên công ty , lẽ nào là gián điệp của công ty đối thủ phái đến chắc. Đành nhỏ giọng giải thích với : "Trợ lý La, là Tống Nhiễm ở phòng Kế hoạch, lỡ nhấn nhầm tầng thang máy nên mới lạc đến đây ạ."
Đối phương há hốc mồm, dường như lường câu trả lời . Cuối cùng cũng giải thích xong, chuồn nhanh thôi.
Thế nhưng muộn, ánh mắt của Cố Dịch Trạch hướng về phía . đành cam chịu chôn chân tại chỗ.
Thái t.ử gia bước tới, gương mặt hiện rõ vẻ bất ngờ và vui vẻ: "Tống Nhiễm, em ở đây? Đến từ lúc nào thế?"
nặn một nụ gượng gạo bối rối: "Dạ, em mới đến thôi."
Trợ lý La thấy hai chúng chào hỏi thì vẻ kỳ lạ: "Tổng giám đốc, quen vị tiểu thư ?" "Ừ."
Cố Dịch Trạch gật đầu, đó : "Giới thiệu một chút, đây là Tống Nhiễm, bạn gái . Còn đây là trợ lý La."
Câu dứt, cả và trợ lý La đều đồng loạt hình. Cố Dịch Trạch thế mà giới thiệu với đồng nghiệp công ty một cách tự nhiên như thế, mà đối phương còn là trợ lý của bố nữa chứ, ngay trong ngày thứ hai chúng hẹn hò.
Cứ tưởng hôm qua giận , hóa là nghĩ quá nhiều.Trợ lý La ngơ ngác hai đứa , mãi một lúc mới phản ứng , hỏi Cố Dịch Trạch: "Cậu bạn gái từ bao giờ mà thế?" " bạn gái thì liên quan gì đến ?" Cố Dịch Trạch hỏi vặn . Hai họ vẻ thiết.