Nông Nữ Phân Gia: Mang Theo Không Gian, Trên Đường Thoát Hoang Có Thịt Ăn - Chương 3: Chi bằng tự ngươi gả đi?

Cập nhật lúc: 2026-04-16 15:06:01
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời của Nông Nguyệt thốt , sắc mặt Trương thẩm lập tức cứng , lông mày cũng nhíu , nhưng bà nhanh thu liễm .

 

Môi bà khẽ run, lắp bắp : “Ngươi... ngươi là đứa trẻ gì mà ăn như ? Thẩm t.ử đây là một lòng mà! Hơn nữa, lớn tuổi ...”

 

Chưa kịp để Trương thẩm hết lời, Nông Nguyệt càng trực tiếp ngắt lời nàng : “Thế chẳng càng ? Lão già cũng lớn tuổi , xứng đôi lứa với bà, quả là một mối lương duyên trời ban!”

 

Trương thẩm lập tức nghẹn đến mức nên lời, chỉ đành mặt đen đầy khó xử chậm rãi đầu về phía Vương thị đang bên cạnh.

 

Mà Vương thị thấy tình cảnh , “Phốc” một tiếng lập tức bật dậy khỏi ghế, giơ tay lên định tát Nông Nguyệt, miệng còn lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: “Ngươi cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt , càng ngày càng quy củ, dám vô lễ với trưởng bối như ! Hôm nay nhất định xé nát cái miệng của ngươi!”

 

Nói thì chậm mà thì nhanh, hình Nông Nguyệt lóe lên, đột ngột đưa tay , một tay nắm c.h.ặ.t kéo mạnh Trương thẩm về phía .

 

Bàn tay Vương thị hung hăng vung lên, đ.á.n.h thẳng về vị trí vốn là Nông Nguyệt đang .

 

Chỉ “Bốp” một tiếng giòn vang, cái tát vang dội đột nhiên vang lên trong sân.

 

Mọi chuyện xảy quá nhanh, bọn họ đều kịp rõ chuyện gì đang xảy .

 

Chỉ là khí ngừng trong một khoảnh khắc.

 

Trương thẩm hề đề phòng, mặt bà cứng đờ nhận trọn cái tát nặng nề , cả lắc lư, sững tại chỗ, đ.á.n.h cho .

 

Tào thị bên cạnh thấy , cũng dọa đến mức bật dậy khỏi ghế, ba bước thành hai bước vội vàng lao đến mặt Trương thẩm, vội vàng xin :

 

“Thẩm thẩm... chứ? Tiểu Nguyệt nhà bình thường chỉ là sợ lạ, hôm nay cũng là nhất thời căng thẳng nên mới hành động lỗ mãng như , nàng cố ý mạo phạm ngài...”

 

“Ta chính là cố ý.” Chưa đợi Tào thị xong, Nông Nguyệt tự rót đầy cho một chén , bưng chén lên nhấp một ngụm.

 

Sau đó nàng chậm rãi : “Nhị thẩm coi trọng mối hôn sự đến , theo thiển kiến của , chi bằng để Nông Hương gả thì hơn.”

 

“Dù lão già tuổi cũng cao, chừng ngày nào đó hai chân co quắp mà c.h.ế.t , đến lúc đó Nông Hương còn thể tái giá khác, thể nhận thêm một phần sính lễ, chẳng là chuyện cho cả hai bên ? Quả là diệu kế a~”

 

“Nguyệt tỷ nhi ngươi!...” Trán Tào thị giật giật, nghĩ đến chuyện bạc tiền, cuối cùng vẫn kìm nén, lời nặng: “Đứa trẻ nhà ngươi, chuyện gả tỷ tỷ, hôm nay chủ yếu là vì đại sự chung của ngươi mà.”

 

Trương thẩm dùng tay che má, tức đến mức thở hổn hển, gân xanh trán nổi lên, chỉ Vương thị mắng xối xả:

 

“Ngươi cái đồ bà già thối tha ! Nhà các ngươi bàn bạc xong xuôi, vội vàng gọi lão nương đến, hại lão nương chịu oan một cái tát, chuyện hôm nay cho một lời giải thích thỏa đáng, chúng xong !”

 

Vương thị lời , khỏi chút hoảng hồn, mặt lộ nụ gượng gạo, bà hề hề hạ giọng xin Trương thẩm:

 

“Ôi chao, cẩn thận trượt tay thôi, con nha đầu c.h.ế.t tiệt cũng ăn , nhưng ngươi yên tâm, hôn sự lão bà t.ử đồng ý !”

 

Ánh mắt khắc nghiệt của Vương thị hung hăng b.ắ.n về phía Nông Nguyệt, miệng mắng nhiếc:

 

“Chuyện hôn nhân, xưa nay đều thuận theo phụ mẫu chi mệnh, môi sài chi ngôn. Phụ mẫu ngươi sớm ngươi khắc c.h.ế.t , hôn sự , há đến lượt ngươi chủ! Cưới cũng cưới, gả cũng gả! Không chỗ thương lượng!”

 

Vương thị bức ép dồn dập, Nông Nguyệt chỉ khẽ gật đầu, mặt hề lộ chút d.a.o động cảm xúc nào.

 

Thấy cảnh tượng , trong lòng Vương thị tự nhiên hài lòng hơn nhiều, cứ cho rằng Nông Nguyệt chịu mềm mỏng, liền đầu , chuẩn tiếp tục bàn bạc chi tiết hôn sự với Trương thẩm t.ử ở bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nong-nu-phan-gia-mang-theo-khong-gian-tren-duong-thoat-hoang-co-thit-an/chuong-3-chi-bang-tu-nguoi-ga-di.html.]

 

ngay lúc đó, Nông Nguyệt chợt lên tiếng: “Trà mốc .”

 

Lời dứt, chỉ thấy cổ tay nàng khẽ run lên, nước trong chén đổ ào ngoài, lệch , vặn té hết lên khuôn mặt trát đầy phấn son của Trương thẩm t.ử.

 

Trương thẩm t.ử chỉ tát một cái mà còn té một mặt nước kịp đề phòng, lập tức tức giận đến mức nhảy dựng lên.

 

mạnh mẽ hất tay Tào thị đang cạnh .

 

đưa ngón tay run rẩy, chỉ thẳng Vương thị, mở miệng c.h.ử.i rủa ngớt: “Nhà họ Nông các ngươi thật sự quản giáo vô phương, đến một nha đầu cũng giữ nổi! Còn vọng tưởng để tiện nhân cho viên ngoại lão gia ? mơ giữa ban ngày! Ta mối lái bao nhiêu năm nay, từng chịu ấm ức như hôm nay!”

 

Thấy Trương thẩm t.ử định bỏ , Vương thị thầm nghĩ, nếu để bà như , con vịt tới miệng chẳng sắp bay mất .

 

Nàng vội vàng đưa tay giữ Trương thẩm t.ử , mặt đầy tươi : “Ôi chao, thẩm t.ử , thẩm t.ử đừng vội nóng giận mà, tiêu tiêu khí, tiêu tiêu khí! Đều tại nha đầu c.h.ế.t tiệt hiểu chuyện, lập tức sẽ dạy dỗ cái thứ sống c.h.ế.t , nhất định sẽ giúp nàng hả cơn giận !”

 

Vương thị hung hăng trừng mắt Nông Nguyệt, ánh mắt lộ vẻ hung ác và oán hận, xắn tay áo về phía Nông Nguyệt.

 

Nông Nguyệt bình tĩnh thản nhiên khẽ “xì” một tiếng, vẻ mặt nửa nửa : “Ta khuyên bà nhất đừng qua đây nhé.”

 

Giọng điệu nhẹ nhàng, qua gì, nhưng kết hợp với khóe môi nàng nhếch lên, mang theo chút quỷ dị.

 

Vương thị nhịn Nông Nguyệt trọn cả một ngày, giờ đây ngọn lửa giận trong lòng bùng lên như thác đổ, nào còn để ý đến chuyện khác?

 

Nàng giận dữ hừng hực, nghiến răng nghiến lợi xông về phía Nông Nguyệt, miệng vẫn còn lẩm bẩm: “Tiện nhân , xem lão bà t.ử hôm nay dạy dỗ ngươi thế nào!”

 

“A!”

 

Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp sân.

 

Mấy thậm chí còn kịp rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Trong nháy mắt, cả Vương thị bay ngoài, nặng nề đập Trương thẩm t.ử đang xa.

 

Biến cố đột ngột khiến cả Trương thẩm t.ử và Vương thị đều ngơ ngác.

 

Tào thị càng cảm thấy mắt hoa lên, dường như một luồng sức mạnh vô hình đột ngột đẩy mạnh lưng .

 

cũng loạng choạng, mất thăng bằng, thể tự chủ mà ngã nhào xuống, đè thẳng lên Vương thị.

 

Trong chốc lát, ba sõng soài đất, cùng phát tiếng rên rỉ đau đớn, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

 

Mà kẻ khởi xướng Nông Nguyệt thì ung dung tự tại vỗ vỗ tay, mặt lộ vẻ vô tội, giả bộ kinh ngạc : “Ôi chao, các ngã hết ? Đều tại cái sân dột , đất đai bằng phẳng!”

 

Nói xong, nàng còn gật đầu vẻ nghiêm túc.

 

Tào thị bò dậy từ đất, một tay vịn lấy thắt lưng đau nhức chịu nổi, một tay chỉ Nông Nguyệt mở miệng c.h.ử.i rủa: “Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , ngươi điên ? Dám tay với chúng !”

 

Lúc Tào thị còn vẻ hòa ái dễ gần thường ngày, đó là một khuôn mặt dữ tợn và phẫn nộ.

 

 

Loading...