NỮ PHỤ TRUYỆN TU TIÊN ĐỘT NHIÊN THỨC TỈNH - 9
Cập nhật lúc: 2026-03-05 13:44:25
Lượt xem: 90
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20qVxm1STp
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
19
Ta bước theo con đường duy nhất phía , qua vài ngã rẽ, do dự đôi chút chọn đại một lối.
Con đường nhỏ cứ thế hẹp dần, ngay khi ngỡ chọn sai thì tầm mắt bỗng chốc mở toang. Trước mắt là một tiểu viện tọa lạc giữa rừng hoa rực rỡ, từ xa tựa tiên cảnh nhân gian. Ta chút ngần ngại, chẳng nên tiến bước . Phó sư bảo Huyền Ngật ở bên trong, nhưng ngộ nhỡ bên trong thì ?
Lưỡng lự hồi lâu, trí tò mò vẫn thôi thúc tiến gần. Ta rón rén bước viện, nép bên cửa sổ định ghé mắt trộm, thì một thanh kiếm quen thuộc xé gió bay tới. Nó dừng khựng cách chừng một nắm tay, kiếm tỏa sáng rạng ngời ngoan ngoãn nép bên cạnh .
Ta đưa tay nắm lấy chuôi kiếm, cảm nhận độ rung nhẹ từ kiếm. Lòng lập tức nhẹ nhõm: Đây chính là bội kiếm của Huyền Ngật! Kiếm ở đây, nghĩa là cũng ở đây .
Thanh kiếm lóe sáng, dường như đang dẫn lối cho . Ta chút do dự mà bước theo. Băng qua mấy dãy hành lang dài, dừng bước một căn phòng khép kín. Ta ướm lời gọi khẽ:
" Đại sư , trong đó ?"
Không tiếng trả lời. Ta đ.á.n.h bạo đẩy cửa bước , thấy Huyền Ngật đang tĩnh tọa tu luyện, bấy giờ mới thực sự trút bỏ gánh nặng trong lòng. May quá, tìm sai .
Ta đặt thanh kiếm sang một bên, nhẹ nhàng tới xuống cạnh . Chỉ cần ở gần Huyền Ngật, luôn cảm thấy một sự an tâm lạ kỳ. Sợ phiền , dám đ.á.n.h thức mà chỉ chống cằm, lặng lẽ ngắm gương mặt thanh tú .
Nhìn , bất giác nhớ tới những lời của Phó sư . Nàng bảo những gì đều là sai, còn khuyên cứ điều mà ngay từ đầu khao khát nhất. Mà mục tiêu to lớn ban đầu của là gì chứ? Chẳng là quyến rũ , phi lễ , cuối cùng là... chiếm đoạt ! Có vẻ như Phó sư thực sự thấu điều gì đó .
Đang mải suy tính, chợt ngước mắt lên và bắt gặp một thứ như bong bóng trong suốt lơ lửng đỉnh đầu Huyền Ngật.
Nhớ những cuốn điển tịch mà Huyền Ngật từng ép , nếu lầm thì đây chính là thứ mà huyễn thú dùng để dệt nên ảo mộng dựa khao khát sâu thẳm nhất của tu tiên. Ta bỗng thấy tò mò vô cùng, một kẻ ngày thường luôn tỏ đạm mạc với thứ như Huyền Ngật, rốt cuộc tâm tư thầm kín nhất của là gì đây?
20
Ban đầu, bong bóng ảo mộng trong suốt như pha lê, nhưng chỉ một lát , những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện rõ.
Trong đó hai , và khi cảnh vật dần sắc nét, mới bàng hoàng nhận ... đó chẳng là Huyền Ngật và ?
Trong ảo cảnh, Huyền Ngật đang dắt tay tản bộ giữa khu vườn , gương mặt rạng ngời ý , dịu dàng đến cực điểm. Hoa trong viện đang độ nở rộ, đưa tay hái một đóa cài lên tóc . Ta của lúc định điều gì đó, liền mỉm gật đầu, cúi xuống trao cho một nụ hôn nồng nàn.
Ta: "?!"
Còn kịp định thần cảnh tượng , thì một đứa trẻ từ chạy đến ôm chầm lấy chân . Huyền Ngật bế thắt đứa bé lên, một tay vòng qua ôm lấy eo , cả nhà ba cùng bước phòng...
Nhìn khung cảnh gia đình hạnh phúc , đầu óc mụ mẫm cả . Phải mất một lúc lâu mới hậu tri hậu giác nhận , trong ảo cảnh đang b.úi kiểu tóc của phụ nhân chồng.
Ta: "..."
Ta: "???"
Ta ch.ết lặng.
Ai mà ngờ cơ chứ! Vị đại sư thiên phú dị bẩm của , khao khát lớn nhất là độ kiếp phi thăng, mà là thành gia lập nghiệp. Hơn nữa, đối tượng để cùng xây tổ ấm... chính là .
Dù giới tu tiên cấm chuyện kết duyên sinh con, và dù xinh như hoa, thông minh lanh lợi nên thích cũng là lẽ thường tình, nhưng vấn đề là linh căn mà! Một thiên tài và một phế tài liệu thể thực sự ở bên ? Thọ nguyên của hai bên vốn dĩ tương đồng ... Chuyện thật khó mà .
"..."
Khoan !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nu-phu-truyen-tu-tien-dot-nhien-thuc-tinh/9.html.]
Nếu Huyền Ngật sớm thích , chẳng lúc tìm cách quyến rũ đây, trong lòng đang sướng thầm đó ? Hoặc giả, khi nào chính vì quyến rũ nên mới bắt đầu nảy sinh tình ý?
"..."
Ha! Quả nhiên mị lực của tỷ đây ai thể cưỡng !
21
" Cười gì mà vui thế?"
Tiếng trầm thấp vang lên kéo khỏi dòng suy nghĩ. Ta hồn chạm ngay ánh mắt của Huyền Ngật. Đôi mày giãn , ánh dịu dàng đến lạ thường, khiến lập tức nhớ những hình ảnh thấy trong ảo cảnh.
Ta ngắc ngứ: " ..."
Huynh , ánh mắt đầy thâm ý: "Họa Họa thấy hết ?"
Theo bản năng, chối phắt đ.á.n.h trống lảng: "Không ! Muội mới tới thôi. À đúng Đại sư , , chính thanh kiếm của chủ động dẫn tới đây tìm đó, nó thông minh thật đấy!"
Huyền Ngật khẽ nhướng mày: "Ừm."
Ta nhạy bén nhận cảm xúc của chút bất thường, bèn lí nhí hỏi: "Đại sư , đang giận ?"
"Vì giận?"
Thôi xong, dựa theo kinh nghiệm xương m.áu của , cái tông giọng đích thị là đang dỗi .
" Đại sư , xin , sai ."
Huynh như : "Họa Họa nào nhận cũng nhanh nhất, nhưng tuyệt nhiên chẳng bao giờ chịu sửa."
Ta: "..."
Ta gượng gạo vài tiếng: "Đại sư , chẳng nên ở cùng các sư tỷ khác trong bí cảnh ? Sao lạc ảo cảnh do huyễn thú biến thế ?"
Giọng Huyền Ngật nhẹ: " Ta lo nếu đến, sẽ bảo thất hứa, từ nay về chẳng thèm tin nữa."
"..."
Phải thừa nhận một điều, Huyền Ngật thực sự quá hiểu tính nết của .
mà... lọt ảo cảnh của huyễn thú, một là phá tan nó để thoát , hai là những giấc mộng phù hoa dắt mũi cuối cùng trở thành mồi ngon cho nó. Khoan ! Huynh phá giải ảo cảnh nhanh như , chẳng lẽ giấc mộng là khao khát chân chính của ?
Huyền Ngật giơ tay gõ nhẹ lên đầu : "Đừng nghĩ ngợi lung tung. Ta phá giải nhanh như là vì đúng là một cái đầu gỗ."
Ta: " ..."
Giải thích thì , nhưng nhất thiết sỉ nhục như thế. Mà câu của rốt cuộc là ý gì cơ chứ?
"Đại sư , ý là ?"
Huyền Ngật định mở lời thì sắc mặt chợt biến đổi. Huynh một tay dắt lấy , tay cầm chắc thanh kiếm, sải bước ngoài:
" Chuyện lát nữa sẽ giải thích . Giờ theo mau, chậm trễ là kịp !"
Dù đầy bụng nghi hoặc, nhưng tin Huyền Ngật tuyệt đối hại . Huynh vội vàng như , chắc chắn là biến cố lớn .