3
Cảnh tượng mắt quá mức kinh hoàng. Đại sư Vô Trần con rắn đen quấn c.h.ặ.t biến mất hư , chỉ còn mấy sợi chỉ đỏ đứt đoạn rơi lả tả nền đất lạnh lẽo. Ta sững sờ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng lưng.
"Linh Nhi, nàng đang sợ ?"
Nam t.ử tóc trắng — kẻ mà vẫn gọi là "Tuyết Nhi" suốt trăm năm qua — bước tới một bước. Mỗi bước chân của như nở những đóa hoa băng tuyết, khiến nhiệt độ trong ngôi miếu hoang hạ xuống điểm đóng băng.
Ta run rẩy, lùi phía , lắp bắp: "Ngươi... ngươi là con hồ ly ngốc nghếch chỉ ăn bánh bao của !"
Hắn khẽ , nụ đến mức khiến nghẹt thở nhưng cũng đầy nguy hiểm: "Ta bao giờ ngốc. Chỉ là nàng quá thích chăm sóc kẻ yếu, nên đành ... yếu một chút ."
Nghĩ đến cảnh trăm năm qua thường xuyên ôm lòng, vuốt ve bộ lông trắng , còn tâm sự bao nhiêu chuyện thầm kín của con gái... Ta chỉ đào một cái hố nhảy xuống cho xong! Hắn rõ ràng là một vị đại năng phương nào đó, giả dạng để trêu đùa !
Ta đấu . Nhìn khí thế , ít nhất cũng là bậc Hồ Đế phương nào đó. Trong đầu nảy một ý: Giả c.h.ế.t.
Đây là tuyệt chiêu mà học lỏm từ một quyển bí kíp rách nát nhặt gốc cây. Ta lập tức vận dụng chút linh lực thổ địa ít ỏi, cưỡng ép tim ngừng đập, sắc mặt trắng bệch, ngã rầm xuống đất, tắt thở tại chỗ.
Ta thầm nghĩ: Hừ, chỉ cần tưởng c.h.ế.t vì kinh sợ, sẽ bỏ thôi. Sau đó sẽ độn thổ trốn thật xa!
Ta im bất động, ngay cả lỗ chân lông cũng dám cử động.
Hắn lặng lẽ đó hồi lâu. Ta cảm nhận thở của đang tiến sát gần. Một ngón tay lạnh lẽo lướt nhẹ từ trán xuống ch.óp mũi của , dừng ở môi.
"C.h.ế.t ?" Giọng mang theo chút tiếc nuối giả tạo. "Tiếc quá, mới định đưa nàng về Thanh Khâu, để nàng Đế hậu, hưởng vinh hoa phú quý nghìn năm dứt."
Ta mà tim đau như cắt.
Cái gì? Đế hậu? Phú quý?
Không , Linh Nhi, tỉnh táo ! Hắn là yêu hồ, sẽ ăn thịt ngươi!
Hắn thở dài: "Nếu c.h.ế.t , giữ xác cũng vô ích. Chi bằng... dùng ngọn lửa bản mệnh đốt thành tro bụi, rải xuống suối vàng, để nàng sớm ngày đầu t.h.a.i ."
Nói đoạn, cảm nhận một luồng nhiệt nóng rực đang áp sát n.g.ự.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/oan-gia-ngo-hep-than-tien-luu-lac/chuong-3.html.]
Mẹ ơi! Hắn định đốt thật!
Không thể nhịn thêm nữa, bật dậy như lò xo, hét lớn: "Khoan ! Ta thấy còn thể cứu vãn !"
mở mắt , liền khựng . Làm gì ngọn lửa nào? Trước mặt chỉ gương mặt phóng đại của với nụ ranh mãnh. Hắn đang cầm một quả cầu linh lực nhỏ xíu tỏa chút ấm, chẳng ý định đốt .
"Ồ, Linh Nhi sống ? là kỳ tích của nhân gian." Hắn nheo mắt, đôi đồng t.ử xanh biếc hiện rõ vẻ trêu chọc.
"Ngươi... ngươi lừa !" Ta giận đến đỏ mặt.
Hắn nhanh như chớp túm lấy cổ áo , nhấc bổng lên như nhấc một con mèo nhỏ. Một sợi xích bằng ánh sáng bạc hiện , trói c.h.ặ.t t.a.y với tay .
"Linh Nhi, trăm năm qua nàng chăm sóc . Giờ đến lượt ... 'chăm sóc' nàng."
Hắn ghé sát tai , thì thầm: "Đại sư của nàng theo con rắn của . Nàng cũng nên theo về Thanh Khâu thôi. Đừng hòng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, vì dù nàng độn thổ xuống tận 18 tầng địa ngục, cũng sẽ đào nàng lên cho bằng ."
4
Trên con đường mây dẫn về Thanh Khâu, một cảnh tượng kỳ quái đang diễn : Một vị nam t.ử tuấn mỹ vô song, khí chất cao ngạo đang thong dong bước , phía lôi theo một tiểu cô nương mặt mũi lấm lem, mồm năm miệng mười ngừng gào thét.
Nghe , tiểu tiên như tuy chức nhỏ quyền mọn, nhưng cốt cách thì cứng như đá tảng (thực là vì là Thần Thổ Địa mà). Muốn bắt về "Đế hậu" để nhốt trong cái l.ồ.ng son ở Thanh Khâu á? Còn khuya nhé!
Chiêu thứ nhất: "Ăn vạ kiểu thần tiên"
Ta quyết định dùng tuyệt chiêu mà quan sát từ mấy bà thím hạ giới suốt trăm năm qua.
"Ái chà chà! Có ai ! Hồ ly bắt cóc con gái nhà lành đây! Thần tiên đạo đức, ức h.i.ế.p tiểu tiên mồ côi mồ cút đây !"
Ta vật xuống đám mây, chân tay múa may cuồng như một c.o.n c.ua luộc chín. Mỗi kéo sợi xích bạc, dùng thuật "Thiên cân trụ", khiến cơ thể nặng như một quả núi.
Hồ Đế — giờ mới tên là Cảnh Dạ — dừng bước, với vẻ mặt đầy thú vị: "Linh Nhi, nàng ở đây là tầng mây thứ chín ? Ngoài mấy con chim ưng già thì chẳng ai thấy nàng ."
"Ta quan tâm! Ngươi thả ! Ta còn về miếu dọn dẹp, bát hương của ba ngày lau, nhỡ dân làng đến cầu nguyện thấy , họ sẽ dỡ miếu của mất!" Ta gào t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi tèm lem quệt hết vạt áo bào đắt tiền của .
Cảnh Dạ vết bẩn áo, khóe mắt giật giật. Hắn vẻ là kẻ ưa sạch sẽ, và đây chính là điểm yếu của !