Oán Khí Trong Giếng Cổ - Chương 6 - Hết

Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:35:01
Lượt xem: 343

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không mở… thì tao tự …”

 

Nói xong, bắt đầu đ.â.m cửa. 

 

Cánh cửa gỗ rung lên ầm ầm, bất cứ lúc nào cũng thể vỡ.

 

đ.á.n.h thức, chạy : “Gì ?”

 

“Ông… ông nội đến…” - run giọng.

 

Mặt bà biến sắc, vớ lấy cây chổi: “Không ông cháu! Là quỷ!”

 

Cửa cuối cùng cũng phá tung.

 

Hắn ở ngưỡng cửa, ướt sũng, nước nhỏ tong tong.

 

Trên đất nhanh ch.óng đọng thành một vũng nước.

 

Trong nước tóc, là tóc dài, đen của phụ nữ.

 

14

 

Hắn bước

 

Mỗi bước chân thêm một vũng nước.

 

Trong phòng tràn ngập mùi tanh nồng giống nước giếng, giống m.á.u.

 

“Tú Lan…” Hắn , “ đến đón bà…”

 

Bà nội giơ chổi: “Cút! Mày chồng tao!”

 

Hắn : “ thì ai ? Sống với nửa đời, bà nhận ?”

 

“Chồng tao c.h.ế.t ! C.h.ế.t trong cái giếng đó!” Bà nội gào lên.

 

Biểu cảm của lập tức méo mó, khuôn mặt bắt đầu tan chảy như sáp, nhỏ giọt xuống, lộ một gương mặt khác bên , là gương mặt của một phụ nữ.

 

Tóc dài. Mắt đen. Răng nhọn.

 

Chính là kẻ trong giếng.

 

“Cô bà…” bật thốt.

 

Người phụ nữ : “Đứa trẻ ngoan, vẫn nhớ .”

 

“Bà gì ông ?”

 

“Hắn?” Bà nghiêng đầu. “Ở giếng bầu bạn với . Còn cả cụ cố, cụ bà… nhà họ Triệu các đều ở trong đó. Giờ chỉ thiếu hai đứa thôi.”

 

hiểu . Bà cả nhà đoàn tụ giếng.

 

“Đừng mơ!” bà nội chắn mặt . “Dù c.h.ế.t tao cũng với mày!”

 

Người phụ nữ vươn tay mái tóc đen như rắn cuốn tới, siết cổ bà nội.

 

Bà nội nhấc bổng lên, mặt tím tái.

 

“Bà nội!”

 

vung kiếm gỗ đào c.h.é.m tóc.

 

Tóc c.h.ặ.t đứt, bà nội rơi xuống đất thở hổn hển.

 

Người phụ nữ thanh kiếm, ánh mắt kiêng dè.

 

“Đồ của tên đạo sĩ thối…” bà hừ lạnh, “đáng tiếc đạo hạnh của mày đủ.”

 

há miệng phun một luồng khí đen. 

 

Khí đen quấn lấy kiếm, ánh vàng kiếm lập tức tắt ngấm, chuôi kiếm nóng rực, gần như cầm nổi.

 

“Buông !” Bà nội hét.

 

nghiến răng thả.

 

tiến , tóc đen cuốn tới. 

 

Lần nhắm cổ .

 

nhắm mắt chờ c.h.ế.t nhưng cơn đau đến.

 

Bên tai vang lên một tiếng thét.

 

mở mắt thấy phụ nữ một luồng kim quang đ.á.n.h bay.

 

Đạo sĩ Hồ ở cửa, tay cầm chuông đồng.

 

“Yêu nghiệt! Còn dám hại !”

 

Sau lưng ông còn một nữa một lão hòa thượng, lông mày trắng, râu dài, tay cầm tích trượng.

 

“A Di Đà Phật,” ông niệm, “Nữ thí chủ, bể khổ vô biên, đầu là bờ.”

 

Người phụ nữ dữ tợn: “Quay đầu? Ta nữa! Cái giếng chính là bờ của !”

 

thét lên, tóc đen bùng nổ, lấp đầy căn phòng như thủy triều đen.

 

Hòa thượng hoảng, ông dọng tích trượng xuống đất.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

“Om mani padme hum!”

 

Sáu chữ chân ngôn hóa thành phù văn vàng xoay

 

Tóc đen chạm liền bốc cháy thành tro.

 

Người phụ nữ gào thét, chạy nhưng phù văn khóa c.h.ặ.t.

 

“Thu!”

 

Tích trượng hóa thành một con rồng vàng, quấn lấy bà .

 

Cơ thể bà biến dạng, co … Cuối cùng biến thành một viên châu đen.

 

“Đây là oán khí của bà ,” Hòa thượng

 

sẽ mang về chùa tụng kinh hóa giải.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/oan-khi-trong-gieng-co/chuong-6-het.html.]

“Còn ông nội cháu thì ạ?”

 

“Linh hồn ông cháu hòa một với bà . Khi oán khí hóa giải, ông cháu mới giải thoát.”

 

bật

 

Ông nội… sẽ bao giờ trở .

 

15

 

Sau khi phụ nữ thu phục, làng yên bình.

 

Giếng nước vẫn là giếng đó, nhưng chẳng ai dám uống nữa.

 

Dân làng dần dần chuyển , cuối cùng biến thành một ngôi làng hoang.

 

Bà cháu sống ở thị trấn vài năm bà nội cũng qua đời.

 

Trước lúc lâm chung, bà nội nắm tay : “Sau … đừng về làng… cái giếng đó tà lắm…”

 

gật đầu.

 

Bà nội mất, thành trẻ mồ côi.

 

Đạo sĩ Hồ nhận nuôi , dạy đạo thuật. 

 

Ông mắt âm dương, hợp nghề .

 

từ chối, vì một ngày nào đó tự tay siêu độ cho ông nội.

 

Nhiều năm , trở thành đạo sĩ du phương, khắp nơi trừ tà.

 

trong lòng vẫn buông bỏ cái giếng năm xưa.

 

Cuối cùng, một mùa thu làng.

 

Làng hoang phế, nhà cửa sụp đổ, cỏ mọc um tùm.

 

Chỉ còn cái giếng vẫn ở đó.

 

Miệng giếng phủ rêu, nước vẫn trong.

 

xuống thấy trong nước phản chiếu gương mặt và một gương mặt khác.

 

Là mặt ông nội.

 

Ông nội đang , nụ hiền hòa như thuở còn nhỏ.

 

“Ông nội?”

 

Ông nội gật đầu.

 

“Ông… giải thoát ?”

 

Ông nội lắc đầu, chỉ xuống đáy giếng.

 

Ở đó còn một gương mặt nữa. 

 

Là gương mặt phụ nữ, mắt nhắm như đang ngủ.

 

“Bà vẫn ở đây,” giọng ông nội vọng lên từ đáy giếng. “Oán khí hóa giải hết . Viên châu của hòa thượng chỉ giam một phần. Bản thể thật của bà vẫn ở trong giếng.”

 

hiểu, cái giếng chính là bản thể của bà , giếng cạn bà diệt.

 

“Vậy ?”

 

“Lấp giếng.”

 

nước…”

 

“Nước đó sớm uống nữa . Chỉ là oán khí thôi. Uống sẽ thành quỷ giếng.”

 

im lặng gật đầu.

 

mất ba ngày chuyển đá và đất từ núi về lấp kín giếng.

 

Ngày lấp giếng, thấy tiếng .

 

Tiếng của phụ nữ. 

 

Và tiếng thở dài của ông nội.

 

Cuối cùng  giếng lấp đầy.

 

trồng đó một cây đào.

  

Đào trừ tà, hy vọng thể trấn áp thứ bên .

 

Xong việc, rời khỏi làng. Không bao giờ nữa.

 

Sau thợ săn ngang cây đào lớn , năm nào cũng nở hoa.

  

Khi hoa nở, hương thơm lan khắp thung lũng nhưng ai dám đến gần, vì gốc đào, thỉnh thoảng vang lên âm thanh… như đang chuyện, như đang hát.

 

Một bài đồng d.a.o cổ:

 

“Giếng trong veo, giếng mát lành,

Trong giếng cô gái nhỏ.

Cô gái chờ lang quân,

Chờ mãi đến

Một nhảy lao giữa giếng…”

 

Đó là bài hát từ thời Dân Quốc. 

 

Hát về một cô gái ném xuống giếng.

 

nghĩ, câu chuyện của cái giếng lẽ sẽ bao giờ kết thúc.

 

Chỉ cần còn oán khí, còn hận thù, còn vô tội c.h.ế.t , giếng sẽ luôn tồn tại.

 

Ở một nơi nào đó, chờ đợi vật hiến tế tiếp theo.

 

Còn điều thể chỉ là ghi nhớ câu chuyện .

 

Và kể cho nhiều hơn.

 

(HẾT)

 

Loading...