PHU QUÂN CÓ BỆNH SẠCH SẼ, LẠI THÍCH ĂN ĐỒ THỪA CỦA NHA HOÀN - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-25 11:52:12
Lượt xem: 161

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Linh lập tức trợn tròn mắt, miệng há , nhưng thể thốt nên lời.

 

Ta khẽ , ánh mắt chuyển sang Bùi Đông:

 

“Không đó các tư cách xử trí nàng ?”

 

Ta dừng , giọng chậm rãi mà rõ ràng:

 

“Chàng cũng từng tư cách động đến nha của .”

 

“Được.”

 

“Ngày mai, sẽ chính thức tiếp quản Thụy Tường, trở thành đại chưởng quỹ mới.”

 

“Đến lúc đó, sẽ công khai mặt bộ cổ đông và đối tác, tuyên bố quyết định xử trí hai .”

 

“Đồng thời…”

 

Ta khẽ nhấn mạnh từng chữ:

 

“Ta cũng sẽ ban lệnh cấm trong bộ thương giới.”

 

“Bất cứ thương hộ nào còn hợp tác với Thụy Tường… đều phép thu nhận các .”

 

“Đây… chính là cái giá cho việc các dám khiêu khích .”

 

Tiểu Linh lập tức hoảng hốt, vội vàng níu lấy tay áo Bùi Đông, giọng run rẩy:

 

“Ông chủ… nàng chắc chắn chỉ đang dọa chúng thôi, đúng ?”

 

“Nàng thể năng lực lớn như cũng sẽ phế bỏ, đúng ?”

 

Sắc mặt Bùi Đông lúc từ đỏ chuyển sang trắng bệch, môi khẽ run:

 

“Nương t.ử… nghĩ… chúng nên xuống chuyện cho rõ ràng.”

 

“Dừng , thư hòa ly chúng cũng , đừng gọi là nương t.ử nữa.”

 

Ta , ánh mắt chút gợn sóng:

 

“Vậy việc ném hết đồ của ngoài, còn thu bộ ngân phiếu của … cũng chỉ là dọa ?”

 

Bùi Đông vội vàng gật đầu, giọng đầy năn nỉ:

 

“Khi đó đang nóng giận, nàng tha thứ cho ? Ta lập tức sai trả bộ ngân phiếu cho nàng!”

 

Ta khẽ , nụ lạnh nhạt:

 

“Mấy tờ ngân phiếu đó… cần nữa.”

 

“Huống hồ, tài sản của giờ cũng tịch thu hết , còn lấy mà trả ?”

 

Nói xong, xoay , hề lưu luyến, bước lên chiếc xe ngựa chờ sẵn.

 

Ngay lúc , Bùi Đông đột nhiên lao tới, giọng đầy hoảng hốt:

 

“Nương t.ử! Nàng xuống xe ! Đừng rời … chúng chuyện cho đàng hoàng!”

 

xe ngựa nhanh ch.óng lăn bánh, bụi tung mù mịt.

 

Bùi Đông đuổi theo vài bước, dừng , chỉ thể bất lực theo, bóng xe dần khuất xa.

 

Người đ.á.n.h xe đưa trở về nhà cũ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/phu-quan-co-benh-sach-se-lai-thich-an-do-thua-cua-nha-hoan/7.html.]

Đó là một trong những sản nghiệp mà phụ để cho từ .

 

Nơi chỉ vị trí đắc địa hơn đại trạch của Bùi Đông, mà diện tích cũng rộng lớn hơn nhiều.

 

Chỉ riêng gia nhân trong phủ hơn ba mươi , thứ đều đầy đủ, yên an .

 

Đột nhiên đổi sang một nơi khác để nghỉ ngơi, trong lòng vẫn chút quen.

 

Nhớ năm đó đầu gặp Bùi Đông…khi chỉ là một thư sinh thi rớt, nghèo túng đến mức còn đường lui.

 

tìm một công việc để mưu sinh, thậm chí tiếc chặn cả xe ngựa của chưởng quỹ giữa đường.

 

bánh xe quẹt ngã, vẫn thể lập tức dậy, khập khiễng bước tới, ánh mắt kiên định mà tự tin, chút do dự giới thiệu bản .

 

Chương 7

 

Chính là trúng sự liều lĩnh cùng khí phách sợ hãi của năm đó, cho rằng như , nếu trao cơ hội, ắt thể gánh vác ngân hiệu, xử lý việc chu .

 

Như , thể rảnh tay mà sống cuộc đời mong , trồng vài luống hoa, pha một ấm , ngày ngày ung dung nhàn tản, cần bận lòng đến chuyện sổ sách thương trường.

 

Mà sự thật cũng chứng minh, khi quả thật lầm .

 

Chàng giúp quản lý ngân hiệu, việc đều sắp xếp đó, dù đôi lúc lợi dụng chức vụ để vài chuyện tư lợi, cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, từng truy cứu.

 

Yêu cầu duy nhất của đối với …chỉ là chức trách của một chưởng quỹ, tròn bổn phận của một phu quân trung thành.

 

Chỉ tiếc… .

 

Nếu , thì đổi khác là xong.

 

Sáng sớm hôm , một bộ y phục của thương nhân, gọn gàng mà dứt khoát, từng chi tiết đều chỉnh tề chút sơ hở.

 

giờ, bước cửa, lên xe ngựa, thẳng đường đến ngân hiệu.

 

Khi bước đại sảnh nghị sự, tất cả các quản sự sẵn, thiếu một ai.

 

Khoảnh khắc đặt chân qua ngưỡng cửa, tiếng vỗ tay lập tức vang lên rào rào, dồn dập mà nhiệt liệt, mang theo sự chờ đợi lâu.

 

Trên gương mặt mỗi đều hiện rõ sự kích động và vui mừng, những vị thúc bá đó nhiều với rằng, họ vẫn luôn đợi ngày về tiếp quản ngân hiệu.

 

Ta xuống bao lâu, Bùi Đông cũng bước , phía còn dẫn theo Tiểu Linh.

 

Ta dậy, bước lên vị trí chủ tọa, ánh mắt quét qua bộ đại sảnh, giọng trầm mà rõ ràng:

 

“Mọi đến đông đủ, một việc quan trọng cần tuyên bố.”

 

“Từ hôm nay trở , chính thức tiếp quản chức đại chưởng quỹ của ngân hiệu Thụy Tường.”

 

Nói xong, mở một tờ giấy, đẩy giữa bàn, từng con ghi chép rõ ràng.

 

“Đây là bộ bạc trong ba năm qua rút khỏi sổ sách của ngân hiệu, tổng cộng… tám vạn bảy nghìn lượng.”

 

Cả đại sảnh lập tức xôn xao, tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.

 

Sắc mặt Bùi Đông trong nháy mắt trắng bệch, như rút cạn m.á.u.

 

Ta , chỉ hướng về phía tiếp:

 

“Nguyên đại chưởng quỹ Bùi Đông, kể từ hôm nay, chính thức xóa tên.”

 

“Toàn bộ bạc liên quan, sẽ do quan phủ tiến hành truy thu.”

 

“Nha Tiểu Linh, do giả hộ tịch, thực chất là tiện dân, sẽ bán kỹ viện theo luật.”

 

Loading...