Có ý chỉ của An Vương, nhanh ch.óng lãnh t.h.u.ố.c, về phòng dưỡng bệnh. Để chống cha Thừa tướng lòng độc ác thì thể bộp chộp . Phải từ từ tìm cách đối phó, tiên khỏe ! Cơ mà còn chợp mắt nửa canh giờ thì Tống Vãn Tâm đ.á.n.h thức. Lúc đây, nàng đem tới một đống t.h.u.ố.c , nhất là linh d.ư.ợ.c trị đau họng – Tiểu Kim .
“Vừa nãy An Vương dẫn săn, nhưng mà ngay cả cưỡi ngựa cũng cưỡi chứ đừng là b.ắ.n tên! Như thế chắc chắn sẽ lộ tẩy!”
Lông mày Tống Vãn Tâm nhíu : “Trước hai thường xuyên cưỡi ngựa b.ắ.n cung ?”
gật đầu.
Tuy Sở Thanh Hoàng thượng yêu thương, nhưng cũng là nho nhã yếu đuối.
Cưỡi ngựa b.ắ.n cung, múa kiếm giương đao đều . Thậm chí năm 17 tuổi c.h.é.m g.i.ế.c khắp chiến trường Bắc Cương, lập vô chiến công.
“Vậy ngươi mau uống t.h.u.ố.c , nhanh ch.óng dưỡng cổ họng. Ta sẽ viện lý do khỏe, kéo dài chuyện săn đến ba ngày , tới lúc đó ngươi !”
Chậc, thật đáng tiếc.
Nếu hôm nay nàng săn thì chuyện sẽ bại lộ… đến lúc đó, Sở Thanh sẽ nghĩ thế nào?
im lặng một lát: “Vậy thì ?”
quá hiểu rõ, Tống Vãn Tâm yếu đuối tuyệt đối sẽ chịu học cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Tống Vãn Tâm từng mắt Trưởng Công chúa vì tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Trưởng Công chúa quý nữ nào trong kinh thành sánh kịp. Tống Vãn Tâm diệt uy phong của Trường Công chúa, chịu khổ nên tất nhiên trở thành công cụ lợi dụng.
bao giờ quên , cha Thừa tướng hung tợn với rằng nếu thắng Trưởng Công chúa, khiến cho con gái cưng của ông vui, thì sẽ băm vằm và thành trăm mảnh…
Thế là hết đến khác con ngựa hung bạo quật ngã xuống một cách thật tàn nhẫn, nhưng buộc vùng lên mạnh mẽ bằng cách đ.á.n.h đ.ấ.m và mắng mỏ nó. mang tâm thế sống và khuôn mặt đầy m.á.u, nước mắt đọ sức chiến đấu với con ngựa hung bạo… còn Tống Vãn Tâm thì nghênh nghênh đắc ý chạy tới chỗ Trưởng Công chúa khiêu khích tuyên chiến.
Cuối cùng thắng Trưởng Công chúa. Thế nhưng Trưởng Công chúa kiêu căng ngang ngược chịu , thế là hung hăng vung roi ngựa quất lên ! thể nào đ.á.n.h trả . Bị đ.á.n.h đến đầy thương tích, thể động đậy , đó kéo về phủ Thừa tướng như kéo ch.ó c.h.ế.t. Còn Tống Vãn Tâm, từ nay về nàng vốn liếng để khoe với chị em…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/phu-quan-xinh-dep-cua-toi/chuong-6.html.]
Tâm trí trở về thực tại, chằm chằm Tống Vãn Tâm.
Nàng thoải mái , dường như lo lắng gì về việc cưỡi ngựa .
“Ngươi yên tâm , tuyệt đối ! Dù cũng thể để ngươi ở Vương phủ quá lâu , chung quy đêm dài lắm mộng, qua nữa sẽ đưa ngươi qua chỗ Hứa Nghiễn Thư ngay!”
Trước khi , nàng bỏ thêm một câu: “Ngươi nên ngoan ngoãn lời , đừng ý đồ xa gì nha. Nghe bệnh điên của ngươi ngày càng trở nặng hơn, hình như còn tự hại nữa đấy.”
Bàn tay cuộn c.h.ặ.t đến nỗi ngón tay kêu răng rắc. Nhớ tới bộ dạng của , hốc mắt trướng đau.
Mẹ điên, là do bọn họ bức điên.
Khi bà nổi điên cũng khác những là bao. Bà đ.á.n.h mắng , phàn nàn chính hại bà , bà còn nguyền rủa c.h.ế.t . Song khi tỉnh táo, bà sẽ ôm , đau lòng phận , đầu t.h.a.i sai, bảo đừng hận bà . Chỉ vì ấm ôm lòng… dù bà đối xử thế nào thì cũng thể bỏ mặc bà .
Cho nên khi gả Vương phủ, việc đầu tiên chính là lấy do quan tâm thứ mẫu bệnh tật, cho mời ngự y tới kê t.h.u.ố.c hẳn hoi. Cho bà một ngôi nhà đàng hoàng để ở, quần áo sạch để mặc, bữa cơm nóng để ăn. Tuy rằng đưa bà đến cạnh , nhưng dù danh nghĩa bà chỉ là thứ mẫu của , về tình về lý thì hợp. Huống chi bà điên điên khùng khùng, lỡ lộ cái gì thì chính là tai họa lớn. Cho nên những gì thể cho cũng chỉ là những thứ .
Hiện tại, ác mộng tái diễn.
Bọn họ bắt đầu bức ép hai con …
Được, ba ngày gặp.
Ba ngày .
Trời trong mây tạnh, khỏi bệnh. Sau khi Sở Thanh bãi triều thì thẳng tới chỗ săn b.ắ.n. Còn trong Vương phủ, Tống Vãn Tâm đuổi hết hầu , để âm thầm hóa trang thành Vương phi. Tôn quý như nàng , đương nhiên sẽ thể nào giả thành dáng vẻ ở xí của .
Sự tính toán của nàng vô cùng kín kẽ. Nàng hẹn với Sở Thanh khi săn về thì tới phủ Thừa tướng ăn tiệc tối, ban ngày nàng sẽ lén trốn về phủ Thừa tướng. Đợi chúng trở về, lúc Sở Thanh chờ chải đầu quần áo, nàng và nhân lúc thần quỷ đổi phận.
Tình cảnh hiện tại của vô cùng bất lợi, chỉ thể bọn họ sắp xếp. Cứ một bước, tính một bước.
Lúc đến khu săn b.ắ.n, Sở Thanh chờ một hồi. Gió mùa thu vù vù thổi bay vạt áo của . Chàng chắp tay, khuôn mặt lạnh lùng.