PHỤ THÂN DẪN TA ĐI MƯU PHẢN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-11 05:57:09
Lượt xem: 58

1

Phụ là một kỳ nhân. Ông trấn thủ biên cương, nắm giữ binh quyền, tính tình ngô/ng cuồ/ng bướ/ng bỉ/nh. Ước mơ của ông chính là: dấy binh ph/ản, đá/n/h ch/iếm kinh thành.

Cứ rằm mỗi tháng, ông đều đặn thư cho Hoàng đế, hỏi xem sắp ch,ế.t . Lần đầu thấy bức thư, ch.ế.t lặng:

"Cha, cha sợ tới gi/ế/t chúng ?"

Cha cầm b.út, nhíu mày suy nghĩ: "Hắn dám tới ?"

Sau đó, ông sửa câu "Ngươi sắp ch/ế/t " thành "Sao ngươi vẫn ch/ế/t". Ta c/â/m n/ín luôn.

lạ , dù cha lời càn r/ỡ thế nào, Hoàng đế cũng từng hồi âm. À , một . Đó là khi cha nhặt còn đang quấn tã bên lề đường. Ông vui lắm, thư khoe với Hoàng đế rằng con gái .

Vị Hoàng đế vốn "như ch/ế/t" đó hồi âm nhanh. Thư Thái t.ử của tròn một tuổi, thể định sẵn hôn ước. Thậm chí còn gửi kèm cả thánh chỉ ban hôn. Cha im lặng hồi lâu, bức thư đó, hạ quyết tâm ph/ả/n.

Ông cầm cái trống lắc trêu đùa trong nôi: "Thái t.ử thì , con là con gái , tương lai sẽ là công chúa."

Cha chuẩn nhiều năm, ph/ả/n là ph/ả/n. Ta sẵn sàng tâm lý " vua, th/u/a gi/ặ/c". ngờ, cuộc ph/ả/n cứ sai sai thế nào .

Mỗi khi chúng đ/á/nh đến một thành trì, Hoàng đế phái một tâm phúc đại thần đến khuyên cha về: "Bệ hạ , mời tướng quân về."

Cha chịu. Đại thần thấy khuyên , liền bảo dân địa phương mở toang cổng thành cho chúng qua.

Tinhhadetmong

Nói thật lòng, đúng là ph/ả/n bao giờ. chẳng quy trình là công thành, b/ắ/n tên, g/ào th/ét "gi/ế/t gi/ế/t gi/ế/t" ? Ba mươi sáu tòa thành, ba mươi sáu vị đại thần, chẳng ai khuyên nổi cha . Thế là nửa năm chúng tới hoàng cung. Chính xác mà , nửa năm đó chủ yếu tốn việc... đường.

Cha cư/ỡi lưng ngựa, bức tường hoàng cung cảm thán: "Chặng đường đúng là b/inh dính m/á/u mà."

Cha già của con ơi, cha khiêm tốn quá , chỉ là "b/inh dính m/á/u", mà là căn bản còn dùng đến bi/nh k/h/í nữa kìa!

2.

Hoàng cung cũng yên tĩnh đến lạ. Khi cha xô/ng ngự thư phòng, Hoàng đế vẫn đang phê sớ. Hắn li/ếc ông một cái, ... chẳng còn đó nữa.

Cái tính nóng nảy của cha nổi lên, ông gạt phăng thứ bàn: "Phê cái gì mà phê, bao vây ngươi !"

Hoàng đế ngước mắt ông, thần s/ắc lạ/nh l/ù/ng. Cha cũng chẳng dông dài: "Đưa ngọc tỷ đây, mau nhường ngôi cho ."

Hoàng đế đặt b.út chu sa lên giá, chậm rãi dậy, lục tìm ngọc tỷ kệ gỗ. Vị bệ hạ bình tĩnh đến mức phi lý.

Viết xong chiếu thư thoái vị, cha cầm ngọc tỷ, cứ do dự mãi. Hoàng đế đợi nửa ngày, nghiêng đầu ông, đầy vẻ thắc mắc. Sau đó, dùng ngón tay chỉ chỉ: "Đóng ở đây ."

Cha im lặng nhưng "sụ/p đ/ổ". Ông tứ/c ch/ế/t, ném ngọc tỷ cho . Ta lẳng lặng đóng dấu, thu cất chiếu thư. Sau đó phấn khích thông báo: "Phụ hoàng, Hoàng đế !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/phu-than-dan-ta-di-muu-phan/chuong-1.html.]

Phụ hoàng cũng hào hứng: "Con gái ngoan, chúng nên ?"

Vì cả hai đều vua bao giờ, nên tự chủ mà cùng về phía duy nhất ở đây từng vua.

"Các nên nhặt đống tấu chương ném đất lên ."

Ph/ế đế hình cao ráo, khóe môi nhếch lên.

Tất nhiên cuối cùng vẫn là Ph/ế đế tự cúi xuống nhặt. Phụ hoàng bảo giờ là ph/ả/n t/ặ/c, tất nhiên tận lực nh/ụ/c m/ạ hoàng thất. Ta hiểu nổi, đó là lý do khi Ph/ế đế cúi xuống nhặt đồ, ông giẫm chân lên lưng ?

cách nh/ụ/c m/ạ khác.

Ông bảo bắt phi tần hậu cung, kết quả hậu cung chẳng lấy một mống phi tần. Kế hoạch thất bại. Phụ hoàng bèn bảo bắ/t tiền Thái t.ử tới để cùng nh/ụ/c m/ạ một thể.

 

3.

khi đến, tiền Thái t.ử đang đối diện với Thái phó bàn luận sách lược. Hắn tư thế hiên ngang, gương mặt thanh tú, bệt đất mà đàm luận hùng hồn.

Ta bên cửa sổ: "Ngươi là Thái t.ử điện hạ ? Hoàng đế gọi ngươi với một chuyến."

Ta dối, cha giờ là Hoàng đế mà. Hắn , ánh mắt lưu chuyển, bảo đợi một lát. Ta đợi nửa canh giờ mới bắt về.

Phụ hoàng chê việc chậm chạp, uất ức bảo: "Hắn vẫn tan học."

"Chúng phản, con bắt còn đợi tan học? Sao con đợi thi đỗ Trạng nguyên luôn ?"

"Cô cần thi khoa cử."

Tiền Thái t.ử thần sắc tự nhiên, khả năng quản lý cảm xúc y hệt cha . Cha t/ứ/c đến ng/hi/ến răng.

Ông nghĩ đủ cách để nh/ụ/c m/ạ, nhưng thể khiến hai cha con nhà phản ứng như ý . Cuối cùng, ông nảy ý định , linh quang chợt lóe:

"Phế đế phong vận vẫn còn, tiền Thái t.ử cũng chút nhan sắc, tất cả ban hết cho con gái !"

Lời thốt , cả ba đều im lặng. Phế đế cầm tấu chương tay ném thẳng phụ hoàng: "Ngươi bệ/nh, đúng ?"

Phụ hoàng dùng tay đỡ: "Ta là Hoàng đế, ngươi ném thử cái nữa xem?"

Ph/ế đế cũng lời thật, ném liên tiếp bảy tám cái, nhắm mặt ông.

Vẫn là tiền Thái t.ử điều hơn. Hắn từ xuống , dường như đang nghiêm túc suy nghĩ.

Loading...