QUÁN LẨU CỦA MẸ - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:47:08
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc BMW cũ bóng bẩy đó từ lâu gán nợ, cô bạn gái nhỏ tên Lộ Lộ thấy ông hết tiền biến mất tăm ngay ngày hôm .
Ông rơi từ giấc mộng đại phú gia xuống, rơi đau hơn bất kỳ ai.
Lâm Kiến Quân tìm hàng xóm cũ để vay tiền, nhưng ai mà chẳng cái bộ mặt đắc ý của kẻ tiểu nhân năm xưa của ông ? Chẳng một ai thèm đếm xỉa đến ông .
Ông vì trốn nợ mà bỏ chạy tỉnh ngoài, bặt vô âm tín.
Mẹ xong chỉ thản nhiên "ồ" một tiếng. Chúng quá bận rộn, bận quy hoạch tương lai, bận sống cho hơn, thời gian để ý đến một kẻ liên quan.
Bếp trung tâm của xây dựng xong.
Nhà xưởng sạch sẽ sáng sủa, dây chuyền sản xuất tiêu chuẩn hóa, mỗi nồi nước dùng đều sản xuất nghiêm ngặt theo công thức và quy trình, đó xe đông lạnh vận chuyển đến từng chi nhánh.
Có bếp trung tâm, cuối cùng cũng thoát khỏi công việc kiểm soát chất lượng rườm rà, bắt đầu tâm ý cùng ôn thi đại học.
Tháng Sáu, trời nóng gay gắt.
Buổi thi cuối cùng kết thúc, rảo bước rời khỏi trường thi, từ xa thấy đeo kính râm, tay ôm một bó hoa lớn, mỉm rạng rỡ .
chạy nhảy xông tới, mở rộng vòng tay với , nghiêng đầu: "Thế nào?"
sà lòng , phấn khích : "Xong xuôi ! Mẹ cứ chờ xem nhé!"
Mẹ nhéo má , đưa túi đồ tay cho : "Này, điện thoại đời mới nhất, còn cả mấy cái blind box con thích nữa, mua trọn bộ cho con luôn! Những gì hứa với con, đều sẽ !"
nhảy cẫng lên, hôn một cái thật kêu lên mặt : "Mẹ ơi, con yêu !"
17
Kết quả điểm, thi đỗ một trường đại học nhất thành phố, học chuyên ngành tài chính mà yêu thích.
Mẹ vung tay một cái, trực tiếp mua một căn hộ nhỏ gần trường cho để tiện việc học.
Năm thứ hai đại học, chi nhánh thứ bảy của sắp khai trương. Có chút khác biệt là cửa hàng mở ở tỉnh lân cận.
Điều cũng nghĩa là sự nghiệp của bước lên một tầm cao mới. Nghi thức khai trương ấn định thứ Bảy, chúng đến đó một ngày.
Đó là một cửa hàng mặt phố sang trọng, hai tầng , trang trí vô cùng tinh tế.
Trước cửa bày đầy những lẵng hoa chúc mừng, t.h.ả.m đỏ trải dài từ cửa tiệm tận lề đường, còn cả truyền thông ẩm thực và influencer địa phương đang livestream.
Mẹ mặc một chiếc áo khoác gió màu be cắt may tinh sảo, ở cửa hàn huyên với những bạn cũ đến chúc mừng.
Dì Văn và mấy cửa hàng trưởng khác cũng đến. Họ giờ đây đều là những công thần của công ty, ai nấy đều rạng rỡ, cùng như một nhóm chị em cùng chiến tuyến.
Nhìn cảnh tượng náo nhiệt mắt, cảm thấy tự hào về từ tận đáy lòng. Giờ lành đến, nghi thức cắt băng khánh thành sắp bắt đầu.
Người dẫn chương trình đang những lời mở đầu nồng nhiệt thì bỗng nhiên bên ngoài đám đông tiếng xôn xao.
Một đàn ông đầu tóc bù xù, quần áo rách rưới, điên cuồng đẩy đám đông xông .
Tóc ông bết vì dầu mỡ, râu ria lởm chởm, chiếc áo khoác bẩn rách, cả toát một mùi chua loét.
Ông xông gào thét khản cả giọng: "Triệu Lan! Triệu Lan ! gặp Triệu Lan!"
Ánh mắt của đều đổ dồn vị khách mời mà đến . Mẹ nhíu mày, hiệu bằng mắt với bảo vệ.
Bảo vệ phản ứng nhanh, lập tức tiến lên giữ c.h.ặ.t cánh tay gã lang thang.
Gã lang thang đó vẫn cam lòng mà gào thét, nhưng thắng nổi sức mạnh của bảo vệ, nhanh ch.óng kéo ngoài.
chút bất an, nhưng nắm lấy tay. Tay bà vững, cũng ấm áp. Mẹ cầm micro, nhún vai với : "Chậc, một cuộc chiến thương mại thật mộc mạc ."
Các quan khách lập tức lộ nụ "ai cũng hiểu mà". Nghi thức cắt băng diễn thuận lợi, pháo hoa ngũ sắc nở rộ trung.
Trong tiếng ồn ào, cuối cùng cũng phàn nàn tai một câu: "Chẳng ở cái loại , thật xui xẻo."
nhớ bóng lưng quen thuộc xa lạ đó, lắc đầu : "Ai chứ, mặc kệ ông , chắc là một gã điên nào đó thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/quan-lau-cua-me/chuong-8.html.]
18
Tối hôm đó, đặt tiệc ăn mừng tại khách sạn nhất tỉnh. Tại bữa tiệc, giơ ly rượu lên, hốc mắt đỏ.
"Triệu Lan cả đời bản lĩnh gì lớn, nửa đời sống khá là hèn nhát, cứ ngỡ đời chỉ đến thế thôi. may mà chấp nhận phận, xem, giờ chẳng sống dáng con !"
Bà về phía dì Văn và những khác, giọng chân thành.
"Một thì chẳng nên trò trống gì, là tất cả chúng cùng mới 'Cô Triệu' ngày hôm nay, và tất nhiên —" Mẹ , trong mắt ánh lên tia lệ: "Còn Miểu Miểu của , cảm ơn con, dù lúc nào cũng luôn ở bên cạnh ."
Tiếng vỗ tay vang dội, ít dì hẹn mà gặp đều lau nước mắt. cũng kìm mà theo, nghẹn ngào ôm chầm lấy .
"Mẹ, hai con còn lời cảm ơn gì chứ, chẳng mạng , và con gái là đồng minh tự nhiên mà!"
Mẹ xoa tóc , : "Nói đúng lắm, và con gái là đồng minh tự nhiên! Ly của chúng , kính tất cả các cặp con đời!"
"Cạn ly!"
Trên đường về phòng khách sạn, dìu uống chút rượu. Bà bỗng hỏi : "Miểu Miểu, hôm nay thấy ông , con... buồn ?"
Quả nhiên, thực cũng nhận .
lắc đầu.
"Không buồn ạ. Mẹ, từ khoảnh khắc ông ném tờ đơn ly hôn xuống, đối với con ông là một xa lạ . Người cha của con c.h.ế.t cái ngày ông bỏ rơi chúng ."
Mẹ im lặng lâu, đó ôm c.h.ặ.t lấy .
"Có ở đây, con cần sợ gì hết."
"Vâng!"
19
Sau , vì ngày khai trương đó influencer livestream, Lâm Kiến Quân gây chuyện các chủ nợ nhận nên nhanh ch.óng tìm thấy.
Những ngày tháng của ông , ngóng thêm nữa, cũng chẳng .
Sau khi nghiệp đại học, lập tức công ty của . cầm tiền quỹ khởi nghiệp cho, cùng bạn học mở một công ty truyền thông nhỏ.
Mẹ miệng thì "nghịch ngợm lung tung", nhưng đem các nguồn lực trong tay giới thiệu cho .
Công ty của dần quỹ đạo, tuy bằng đế chế lẩu của nhưng cũng coi như chút thành tựu.
Một ngày cuối tuần nắng , cùng dạo bên bờ sông. Gió sông thổi qua mặt, bay vài sợi tóc bạc ở thái dương bà.
"Mẹ." bỗng mở lời: "Mẹ cảm thấy hạnh phúc ?"
Mẹ ngẩn một lúc, đó mỉm , những nếp nhăn nơi khóe mắt đều giãn .
"Hạnh phúc chứ, hạnh phúc."
Bà mặt sông lấp lánh sóng vỗ, chậm rãi : "Không còn sắc mặt của bất kỳ ai, còn khổ chính , gì thì , ăn gì thì mua. Con gái của tiền đồ, sự nghiệp của triển vọng."
Bà đầu , nắm lấy tay , ánh mắt sáng rực như ngày hôm của vài năm .
"Miểu Miểu, con xem, đây chẳng là những ngày tháng nhất ?"
mạnh mẽ gật đầu, ôm lấy bà.
.
Có , .
Có tương lai rực rỡ ấm và hạnh phúc trong tầm tay.
Đây chính là những ngày tháng nhất của chúng !
[HẾT]