Ta sự im lặng vì chê là nữ tử, cũng cho rằng mơ mộng viển vông, mà là một ánh về cố nhân, cảm khái:
“Ngươi lớn thế .”
Ta vì cảm nhận cảm tình như , lập tức rùng .
Vệ Chiêu mở miệng, giọng , nhưng chậm:
“Được, đợi ngươi ở Phù Ngọc Kinh.”
Nếu theo thường tình của chuyện hùng cứu mỹ nhân, đây xem như đầu tiên Vệ Chiêu cứu , khi chẳng trời cao đất dày suýt mất mạng.
Lần thứ hai là ở Phù Ngọc Kinh.
Ta coi như mỹ nhân đưa đến lấy lòng Vệ Chiêu.
Ta tuy lo ăn mặc nhưng từng mặc y phục đến thế, dùng son phấn đến thế.
Khi đưa đại điện, mỹ nhân phía , trong điện chỉ còn mùi m.á.u thoang thoảng.
Vệ Chiêu dường như gặp nhiều , giọng mang chút mệt mỏi:
“Ngươi tên gì?”
Thật chắc Vệ Chiêu còn nhớ hoặc nhớ cũng chẳng ích gì, dù chỉ là một nữ tử xa lạ, là gian tế nơi nào.
vẫn ngoan ngoãn đáp:
“Nhậm Liễu Liễu.”
Vệ Chiêu khẽ động, mãi đến khi bước gần , mới thấy mùi m.á.u trong điện là từ cánh tay mà .
như chẳng cảm thấy đau, dùng tay còn đỡ dậy:
“Liễu Liễu, ngươi đói ?”
Ta cảm nhận một chút, thành thật gật đầu.
Vệ Chiêu liền bảo cung nhân mang ít đồ ăn tới.
Trong lúc chờ, ánh mắt từ cánh tay chảy m.á.u của Vệ Chiêu trượt xuống, rốt cuộc nhịn hỏi:
“Ngài đau ?”
Vệ Chiêu sững :
“Lúc đầu thì đau, giờ thì .”
Thực lúc mới bước đây, đau.
Thấy cứ chằm chằm cánh tay , Vệ Chiêu vẫn rắc chút thuốc, lấy vải băng .
Lâu mới :
“Thập Lục c.h.ế.t .”
Ban đầu Thập Lục là ai, Vệ Chiêu đó xem như là của .
Bởi ngay từ khi Thập Lục đến bên , coi là mà chăm sóc.
Lúc Vệ Chiêu hai mươi bốn tuổi, con đường phía vốn nên sáng lạn.
đến cuối cùng, kẻ thù c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t.
Từ đó, chỉ còn một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/quy-hon-vang/10.html.]
Tuy thông minh nhưng trong chuyện an ủi thì chẳng giỏi bằng A tỷ.
Ta nghĩ mãi, chỉ thể vụng về :
“Ngài vượt qua hết khổ nạn .”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Con đường , nhất định sẽ thuận lợi bình an.”
“Hơn nữa ngài còn nhược điểm nữa, đến lúc đó chắc chắn sẽ thống nhất thiên hạ.”
Vệ Chiêu nghĩ thầm, vẫn còn nhược điểm.
Chỉ là thấy.
Cũng chẳng hiểu .
Trong cung của Vệ Chiêu tính là nhiều mỹ nhân nhưng vẫn vài , phần lớn là từ các nơi đưa tới.
Ta , trở thành mỹ nhân sủng ái nhất.
Bởi vì Vệ Chiêu luôn gọi cùng ăn cơm.
Khi đó nghi ngờ chỉ là kẻ thử độc, bởi ăn gì, mới ăn thứ đó; uống gì, mới uống thứ đó.
May là quãng thời gian ăn uống ngon miệng, nên cũng khiến cho Vệ Chiêu gầy trơ xương tăng thêm mấy cân thịt.
trong cung, nữ nhân sủng ái tất nhiên khó tránh một kết cục ganh ghét, hãm hại.
Cung điện của Vệ Chiêu nhỏ, so với hai kẻ khác cũng tự xưng vương thì quả thật nhỏ đến đáng thương.
Ta từng cảm thấy, Kỷ phủ còn phồn hoa hơn cung điện của Vệ Chiêu.
trong cung của cũng ít, dẫn đến mỗi khi đêm xuống, cung nhân thể bố trí canh giữ từng điện.
Ban đầu chẳng thấy gì lạ, dù đây cũng quen ngủ một , đêm một .
Cho đến nửa đêm hôm , ngửi thấy mùi dầu hỏa.
Ngột ngạt khó chịu, mở mắt , liền thấy trong điện lửa cháy bốn phía.
Cung điện ở quá hẻo lánh, nhưng vì ít, đêm tối yên tĩnh chẳng ai phát hiện.
Ta vội lấy nước ướt tay áo, che mũi miệng, chuẩn chạy ngoài.
xà ngang sụp xuống, lối đều chặn kín.
Ta chuẩn bình thản chờ cái c.h.ế.t của .
Thế mà trong biển lửa, thấy Vệ Chiêu.
Đây là thứ hai Vệ Chiêu cứu , kể bao điều dạy cho suốt thời gian qua, coi như cho một đời mới.
chuyện hiển nhiên thể với Thập Lục, vì quá mức hoang đường.
Ta chỉ thể :
“Bởi vì Vệ Chiêu vốn dĩ là một .”
May là lúc , trụ trì duyên gặp , trò chuyện cùng .
Ta buông quả cầu tuyết trong tay, hà những ngón tay đỏ ửng vì lạnh, cất bước theo trụ trì.
Ngài tặng một món quà.