Ta nghi hoặc mở , phát hiện đó là một chiếc khóa trường mệnh.
Khóa trường mệnh, thứ thường là phụ mẫu đặt cho con lúc sinh hoặc đầy tháng.
Ta thứ nhưng A tỷ thì .
Ta cãi với A tỷ bao nhiêu , giận dỗi bao nhiêu phen.
Phụ luôn , khóa của ở nơi khác, sẽ gặp .
Ta hỏi trụ trì:
“Ngài quen phụ ?”
Trụ trì lắc đầu:
“Chưa từng gặp lệnh đường.”
“Khi đó, chỉ mười mấy năm , giao cho một cô nương tên ‘Liễu Liễu’.”
Mười mấy năm , chuẩn sẵn khóa trường mệnh cho .
Trong lòng dâng lên một vị chua xót rõ, liền hỏi trụ trì là ai.
Ngài chỉ sâu xa một cái.
Ta thích ngài cũng vì ánh mắt cao thâm như , rõ ràng thông minh nhưng chẳng bao giờ hiểu ý ngài.
Thế nhưng khoảnh khắc , bỗng như hiểu chút gì đó.
Ra ngoài với khóa trường mệnh trong tay, Vệ Chiêu vẫn chuyện xong, chờ ở cửa vẫn là Thập Lục.
Hắn tò mò ghé :
“Đây là khóa của cô nương ? Giống y như khóa của công tử nhà .”
Ta cất kỹ khóa, hỏi ngược :
“Thế khóa của công tử các ngươi ?”
“Mất từ mười mấy năm , đó còn khắc tên công tử.”
Thập Lục xong cũng thêm nữa, lẽ nhớ rõ chi tiết năm , chỉ nghiêng đầu:
“Chúng tìm công tử thôi.”
Khóa trường mệnh trong lòng bỗng nóng rực lên.
Trên đó khắc tên , nhưng mặt còn , quả thật một chữ “Chiêu”.
Kiếp , khi đến chùa Vãng Sinh, hề nhận chiếc khóa .
Thế gian quả thật kiếp kiếp , rõ vì trải qua.
giờ khỏi hoài nghi, đồng hành cùng .
Trong ba mươi mốt năm cúi đầu bước theo ánh trăng , đồng hành cùng .
…
Khi cùng Thập Lục tìm thấy Vệ Chiêu ở tiền viện, đang tiễn một .
Người khoác áo choàng đen, thấy tiếng liền cảnh giác đầu .
Thấy Vệ Chiêu gì nhiều, ý thức chúng là , y mới thả lỏng, mỉm gật đầu với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/quy-hon-vang/11.html.]
Ta nhận đây là Vũ Văn tướng quân, kiếp từng vì Vệ Chiêu mà liều c.h.ế.t xông trận.
Hắn là một kẻ thô ráp, chẳng mấy chữ nghĩa.
Kiếp , câu với nhiều nhất chính là:
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Đừng nữa, uống rượu.”
Ta định tiến lên chào hỏi, thì thấy Vũ Văn tướng quân kéo Vệ Chiêu một góc gì đó, thỉnh thoảng đầu .
Tam Thập Lục rõ, len lén với :
“Hắn đang nhét tiền cho công tử. Hắn công tử giờ chỉ một , mang theo cô nương, nhất định sẽ cần dùng đến tiền.”
Vệ Chiêu chỉ bất đắc dĩ mấy tiếng, từ chối nổi, đành để nhét túi áo.
Đợi , Vệ Chiêu ngoắc .
Chàng mặc áo dài xanh đậm, khoác áo lông cáo, vì đường suốt đêm nên sắc mặt chút kém, nhưng so với kiếp thì hơn nhiều, nhiều.
“Liễu Liễu.”
Chàng khẽ :
“Ta nên gì .”
“Con đường , chút khó , thể sẽ nguy hiểm, nhưng thử một .”
Không , Vệ Chiêu.
Ta ít nhiều gì cũng thêm một , sẽ giúp tránh hết những hiểm nguy.
9
Rời khỏi chùa Vãng Sinh, chúng cứ thế một đường hướng thẳng về Phù Ngọc Kinh.
Lúc Phù Ngọc Kinh chỉ một viên huyện lệnh hoang d.â.m vô đạo, khiến bách tính mặt vàng gầy guộc, bất đắc dĩ nộp tiền lương thực.
Nếu trong nhà yên một thời gian, cũng dâng lên thê nhi xinh của .
Trong mắt ngoài, Phù Ngọc Kinh là một vùng nghèo khổ, cũng chính vì thế mà kiếp hai mới bỏ qua Phù Ngọc Kinh.
“Cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương trắng lạnh.”
Vệ Chiêu một lúc, đột nhiên :
“Bách tính trong huyện Khổ Hải an cư, còn ở Phù Ngọc Kinh là xương trắng lẫn đất vàng.”
“Cái mới đúng là nên gọi là huyện Khổ Hải.”
Bởi đây mới chính là biển khổ của bách tính.
Ta phụ trị quốc thanh minh, huyện Khổ Hải xem như là một trong ít chốn đào nguyên nhân gian, nhưng vì quận Kiều Nữ ở nơi hẻo lánh, huyện Khổ Hải càng xa xôi hơn, ít từng đến.
Tuy từng với Vệ Chiêu rằng đến từ huyện Khổ Hải, nhưng theo lời Thập Lục thì Vệ Chiêu bao giờ đến đó.
Trong lòng mơ hồ dâng lên một suy đoán nhưng thực sự dám khẳng định.
Nếu việc trọng sinh là chuyện hoang đường khó tin,
Vậy thì chuyện của Vệ Chiêu, nếu e rằng sẽ chấn động kinh thế hãi tục.
Cho nên giả vờ như hiểu, phụ họa vài câu.
Vệ Chiêu khép mắt , tựa bên cửa sổ.