Thành chính Ngọc Châu chỗ nào cũng là cảnh tượng tưng bừng.
Ta tuy thích nhưng tự rằng, cộng cả hai kiếp, và Vệ Chiêu còn là cặp công tử tiểu thư mới gặp , mật ngọt như thuở ban đầu nữa.
Từ khu phố sầm uất xuyên qua mấy con hẻm, và Vệ Chiêu vòng vo một hồi đến căn nhà cũ của Vệ gia.
So với tới, cảnh tiêu điều ngày , hôm nay Vệ phủ khá hơn nhiều.
Gần đây tin tức Vệ gia oan truyền ngoài, ít tự nguyện đến đây quét dọn, nhặt từng tấm bia mộ đổ nát.
Hôm nay thậm chí còn trong phủ thắp hoa đăng để cầu phúc cho những linh hồn khuất.
Lần và Vệ Chiêu bước , còn lo lắng sẽ kẻ âm thầm phục kích nữa, vì dân qua đông đúc, mà kẻ chủ mưu lớn nhất xuống địa phủ đền tội .
Vệ Chiêu cầm một ngọn đèn, lượt giới thiệu: chỗ nào là chính sảnh, chỗ nào là thư phòng, chỗ nào là viện của trưởng và tẩu tẩu.
Đi đến một viện, bước chân Vệ Chiêu khựng .
Ta theo tầm mắt sang, thật các viện lớn nhỏ của Vệ gia bề ngoài đều khác biệt mấy, nhưng trong đầu bỗng hiện lên ký ức về nơi .
Không đợi Vệ Chiêu mở miệng, :
“Đây là viện của .”
Vệ Chiêu gật đầu ôn hòa:
“.”
Chàng như sực nhớ điều gì, liền nhanh chân bước .
Trong viện một cây đào, tuy già bằng cây ở chùa Vãng Sinh, nhưng e rằng cũng trăm tuổi, cành lớn, thô.
Vệ Chiêu dừng ở một chỗ, đưa đèn cho , tự xổm xuống đào bới.
Ta theo phản xạ cùng , nhưng ngăn , đành cầm đèn soi cho .
Là một chiếc hộp sắt.
Vệ Chiêu quên từ bao giờ chôn nó ở đây, cũng quên trong đó từng chứa gì.
trực giác bảo , nên mở xem.
Bên trong là một chiếc khóa trường mệnh, khắc ba chữ “Tiểu Triệu Liễu”.
Ngoài , còn vài con ve sầu bằng cỏ ố vàng, khô quắt vì chôn quá lâu.
Ta rốt cuộc cũng hiểu vì ấn tượng với viện .
Lời Kỷ Thư Lãng lâu vẫn vang bên tai.
Ta là một cô nhi, phụ mẫu là ai, cũng họ tên thật của .
“Vệ Chiêu.”
Giọng run, kỹ xen lẫn nghẹn ngào:
“Chàng… nhớ một chuyện của kiếp ?”
Ta hiểu rõ tính tình của Vệ Chiêu.
Người như , sáng như vầng minh nguyệt, sẽ dối.
Nên chỉ cần im lặng, liền đoán trúng.
Điều sợ nhất kiếp là thấy Vệ Chiêu chịu nỗi đau của kiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/quy-hon-vang/16.html.]
Tốt nhất là gì, trong sạch, chịu một chút oan ức nào mà đưa lên minh đường.
Vệ Chiêu vẫn nhớ , những đau đớn , sự phản bội .
Vệ Chiêu nhận cảm xúc của , vô thức luống cuống:
“Liễu Liễu, chỉ nhớ một chút thôi.”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Ta chỉ kiếp chúng cùng trải qua nhiều, nhớ là chúng bái đường thành , nên mới vô thức lựa chọn tin nàng.”
chỉ .
Vệ Chiêu mím môi, .
Chàng cũng nhớ , chính là Tiểu Triệu Liễu.
Ta Vệ Chiêu nhặt về từ bầy sói.
Có thể phụ mẫu mất, cũng thể cố ý bỏ rơi. Dù dẫn dò hỏi nhiều , vẫn tìm nhân .
Khi đó, họ cùng phu nhân Vệ gia đến chùa Vãng Sinh dâng hương, giữa đường gặp .
Vệ Chiêu ôm chặt chịu buông, rõ ràng bản cũng chỉ là một đứa bé con.
Mà , lẽ vì lâu lắm mới gặp một giống , liền hớn hở há miệng: “Ư a, ư a.”
Ta đang gì, Vệ Chiêu cũng hiểu, nhưng hai chúng đáp qua đáp vui vẻ.
Cuối cùng Vệ Chiêu bế tới mặt phu nhân:
“A nương, a nương, nàng tên là Triệu Liễu.”
Vì tiếng “ư a, ư a” ban đầu của biến thành “chi a, chi a”.
Phu nhân Vệ gia nhận bát sữa dê nóng từ tay hầu, một tay ôm , đút uống.
Rồi bà thương xót vuốt má .
Bà vốn luôn nữ nhi, nhưng thể yếu chịu nổi thêm sinh nở nữa.
Bà hôm nay gặp , quả là duyên phận, hơn nữa Vệ Chiêu quá thích , chi bằng đem về nuôi.
lúc trụ trì cũng , duyên với Phật pháp.
“Xem đứa trẻ và nhị công tử đời vẫn còn mối duyên dứt.”
Phu nhân Vệ gia vui, bắt đầu suy nghĩ đặt tên cho .
Vệ Chiêu vẫn tại chỗ, ngừng gọi là Triệu Liễu.
Trụ trì , nếu duyên với Phật pháp, thì gọi là Liễu Liễu .
Vệ Chiêu tưởng rằng giữ cái tên đặt, liền mừng rỡ gọi mãi.
Ta cũng hiểu gì, chỉ hùa theo :
“Chi a, chi a.”
Khi “mối duyên dứt” là gì, cho đến một đêm nọ, ôm bôn ba ngàn dặm đến quận Kiều Nữ, huyện Khổ Hải.
Giao cho một gia đình họ Nhậm.
Từ đó, trở thành nữ nhi của huyện lệnh Khổ Hải, quận Kiều Nữ, Nhậm Liễu Liễu.
Kỷ Thư Lãng nhớ nhầm. Khi , gọi là “Tiểu Triệu Liễu” mà trông thấy, sở dĩ giống hệt Vệ Chiêu, là vì đó chính là Vệ Chiêu, Vệ Chiêu của kiếp .