Bà Ly hoảng loạn nhưng dám la lên.
Bà mang nước, khăn , lặng lẽ lau cho con.
Nước dội xuống, chảy đen kịt.
Đến trưa, gia nhân cho gà uống nước thì phát hiện cả bầy gà c.h.ế.t lăn , mỏ há to, cổ vẹo sang một bên.
Gần chục con.
Ông Ba Cau nổi giận, tưởng ch.ó hoang phá, sai đem xác gà quăng ngoài đường.
tới xế chiều…
Thằng Lý c.h.ế.t hẳn .
Xác nó phồng lên, mùi hôi bốc dữ dội, da bắt đầu bong tróc như ủ lâu ngày, dù nó mới đó tới một ngày.
Người trong nhà bắt đầu hiểu .
Ngoại hạ giọng:
— “Đó là quỷ nhập tràng con. Không bệnh. Không điên. Là âm khí kéo x.ác. dậy… rút mạng sống.”
Và đó chỉ mới là bắt đầu.
Gia đình vẫn đám cho nó.
Không ai dám trì hoãn.
Ở bệnh viện, con Dung xét nghiệm đủ thứ.
Bác sĩ chỉ đều bình thường.
Không sốt.
Không viêm.
Không tổn thương não.
Chỉ một điều lạ: khuôn mặt nó cứng đờ, ánh mắt trống rỗng, còn cảm xúc.
Nó , sợ, hỏi han gì.
Nó chỉ ba nó, một câu đều đều:
— Ba… cho con về nhà . Con về nhà.
Nhà đang tang.
Mà con bé cũng “ bệnh”.
Cậu Tư cắn răng đưa nó về, còn vợ với mấy đứa nhỏ thì về ngoại tịnh dưỡng.
Sau nghĩ , ai cũng rùng vì chính quyết định đó cứu họ.
Khi con Dung về tới nhà, thằng Lý trong hòm.
Nắp hòm đóng kín.
Con bé song song bên hòm, mắt chằm chằm, chớp.
Khách khứa đông dần, tiếng tụng niệm vang lên đều đều, nhưng ai dám gần con bé.
Ông Ba Cau sợ dân làng dị nghị, kéo vội nó vô buồng, dặn ngoài.
Con Dung ngoan ngoãn xuống, im lặng như tượng gỗ.
Trong khi đó, xác thằng Lý mục rữa nhanh hơn từng giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/quy-nhap-trang/chuong-4.html.]
Nước đen từ trong hòm rỉ , chảy thành vệt nền nhà.
Mùi hôi tanh bốc lên dày đặc, đè nặng lên phổi .
Đang lúc đón khách, bỗng cái “rầm” vang lên từ phía nhà giữa.
Mọi đồng loạt .
Con Dung nắp hòm.
Mắt nó mở trừng trừng.
Miệng nhai chậm rãi.
Không nhai như đói…
Mà như thứ gì đó điều khiển hàm răng, máy móc, vô hồn.
T.hị.t từ trong hòm xé , dính đầy quanh miệng nó.
M.á.u đen và nước x.á.c nhỏ tong tong xuống nền.
Tiếng hét vang lên khắp nhà.
Dân làng hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, giẫm đạp lên .
Người trong nhà lao tới kéo con bé , nhưng nó nặng bất thường, thể như đè bởi thứ gì đó vô hình.
Con Dung gào lên, giọng khàn đặc, giống tiếng trẻ con:
— Đói… đói lắm…
Gân m.á.u nổi đỏ cổ, trán, đôi mắt trợn trắng dã.
Ông Ba Cau lúc mới thật sự run.
Ông bao giờ tin ma quỷ, nhưng mắt là cháu ruột … ăn x.á.c .
Ông sai chạy lên chùa mời thầy.
Chiều đó, hai thầy tu từ chùa xuống.
Chỉ con Dung, cả hai đều lắc đầu.
Một thầy tụng kinh, giọng trầm đều.
Vừa vài câu, con Dung rít lên, tiếng hét cao v.út, như l.ộ.t da.
Nó co giật, thể uốn cong, miệng há to như x.é to.ạc khí.
kinh ép nó.
Thầy dừng , ghé sát tai ông Ba Cau, hạ giọng:
— Không tà thường… Đây là quỷ nhập tràng. Tràng mở miệng .
Ông Ba Cau tái mặt.
— Còn cứu thầy?
Thầy lắc đầu chậm rãi:
— Muốn cứu, tìm thầy bùa. Phải cắt tràng, trấn x.á.c, chôn cho đúng phép. Nếu chậm… tràng sẽ kéo thêm sống xuống theo.
Ngoại tới đây thì ngừng , lâu :
— Mà con … quỷ nhập tràng tự nhiên mà tới. Nó tới khi trong nhà nợ m.á.u, nợ oan…
Và gia đình ông Ba Cau… nợ quá nhiều.