SAU KHI BỐ MẤT, MẸ BÁN TÔI ĐI KHIẾN TÔI KHÔNG CÒN ĐƯỜNG SỐNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-15 15:28:02
Lượt xem: 146

Mẹ chuyển bộ tiền bồi thường cái c.h.ế.t của bố cho , là để sửa sang căn nhà cũ bên ngoại, mua cho họ một căn nhà cưới.

 

bà chuyển tiền , còn lao tới cầu xin như kiếp nữa.

 

Kiếp , ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay , gào lên rằng đó là tiền bố đ.á.n.h đổi bằng mạng sống, là con gái ruột của bố, đỗ đại học, cần tiền để học.

 

van xin bà đến khản cả giọng, chỉ mong bà cho một khoản tiền, đủ đóng học phí năm đầu tiên là .

 

Tiền sinh hoạt thể tự thêm mà kiếm.

 

Mẹ bà khổ, sinh là tuyệt hậu, dưỡng già chỉ thể trông cậy họ.

 

trưởng thành , trách nhiệm của bà với cũng coi như kết thúc.

 

Đằng nào cũng trông mong , nên tiền sẽ cho .

 

trơ mắt bà chuyển bộ tiền cho .

 

Sau đó, tiền sửa nhà cũ cho và mua nhà cưới cho họ vẫn đủ, lập tức quyết định tìm chồng cho .

 

Bà tìm cho một đàn ông tái hôn, còn tiền sử bạo hành.

 

chịu gả, bà với : “Phụ nữ sớm muộn gì cũng lấy chồng, lấy ai mà chẳng là lấy?”

 

“Tiền mua nhà cưới cho họ con còn thiếu mười tám vạn, đưa sính lễ , con gả cũng gả!”

 

Mẹ gọi họ tới, định trói đưa kết hôn, vùng vẫy điên cuồng, cuối cùng đầu đập mạnh góc nhọn của bàn .

 

Máu chảy lênh láng khắp sàn.

 

Cậu và họ lập tức phủi trách nhiệm: “Con nhóc điều, liên quan gì đến chúng !”

 

Trong khoảnh khắc hấp hối, thấy : “Nó giống hệt bố nó, khổ phúc, chỉ tiếc là mất toi mười tám vạn.”

 

Sống một đời, đang chuyển tiền cho , cả nhà kích động đến đỏ mặt tía tai, sức nịnh nọt khiến bà tươi như hoa.

 

Lần , bên cạnh, mỉm dịu dàng, đợi chuyển tiền xong liền hỏi ngay: “Sửa căn nhà cũ ông bà ngoại để , mua nhà cưới cho họ, tám mươi vạn đủ ạ?”

 

01

 

Mẹ tất giao dịch cuối cùng ứng dụng ngân hàng điện t.ử, , mợ và họ vây quanh bà, mặt tràn ngập vẻ kích động và tham lam.

 

Cậu xoa xoa hai tay, mắt sáng rực: “Em gái, cảm ơn em nhiều lắm! Lần đúng là giúp một phen lớn ! Nhà cũ thể sửa sang khang trang đẽ, tiền đặt cọc nhà cưới cho thằng lớn cũng chỗ lo !”

 

Mợ mật khoác vai : “ thế đúng thế, vẫn là em gái thương chúng nhất! Biết nhà khó khăn!”

 

“Em yên tâm, em già , nữa thì dọn về đây ở, để cháu trai lớn nuôi em đến cuối đời!”

 

Anh họ phấn khích gật đầu: “Cô nhỏ, con nhất định hiếu thuận với cô như ruột!”

 

Mẹ tâng bốc đến mức khép miệng : “Người một nhà mà, chuyện hai nhà, các chị yên tâm .”

 

“Đời của … cũng chỉ trông cậy nhà đẻ thôi…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-bo-mat-me-ban-toi-di-khien-toi-khong-con-duong-song/1.html.]

 

trong góc, môi nở nụ ngoan ngoãn, đợi họ bớt hăng say, mới chậm rãi lên tiếng.

 

“Mẹ, , mợ, họ, con thật sự mừng cho .”

 

“Chỉ là…”

 

cố ý ngập ngừng: “Sửa căn nhà cũ ông bà ngoại để , mua cho họ một căn nhà cưới t.ử tế trong thành phố, tám mươi vạn… thật sự đủ ạ? Bây giờ giá cả leo thang ghê lắm.”

 

Phòng khách lập tức rơi im lặng.

 

Nụ mặt cả nhà khựng , họ liếc .

 

Tám mươi vạn đúng là con nhỏ, nhưng nếu sửa nhà mua nhà thì quả thực căng.

 

Cậu nhíu mày lẩm bẩm: “ là… sửa nhà cũ vật liệu với công thợ đều đắt, mua nhà càng như cái hố đáy, trả xong tiền đặt cọc còn vay ngân hàng… tám mươi vạn đúng là chật vật…”

 

Mợ đảo mắt, hạ thấp giọng: “Giá mà thêm chút nữa thì … em gái, em xem…”

 

Mẹ lập tức cảnh giác: “Anh, chị dâu, thế bộ ! Tiền bồi thường của Kiến Quân chỉ , giữ một đồng nào!”

 

khẽ bật , thành công thu hút ánh của tất cả .

 

“Mẹ, nhớ nhầm , tuy tiền bồi thường của bố chỉ tám mươi vạn, nhưng tiền tiết kiệm trong nhà còn hai mươi vạn nữa mà.”

 

Hai mươi vạn là mồ hôi nước mắt suốt hơn hai mươi năm của bố .

 

Bố thương , khi kết hôn, gần như ngoài việc.

 

Bố như con trâu già, cam chịu vất vả, một liền mấy công việc.

 

Với tính cách của , bao nhiêu tiền cũng thể lén mang đỡ đần cho , mà vẫn còn tiết kiệm hai mươi vạn.

 

Đủ thấy những năm qua bố liều mạng đến mức nào.

 

Tai nạn công trường là ngẫu nhiên, việc quá sức cũng là một nguyên nhân quan trọng.

 

Nực ở chỗ, đàn ông liều mạng như thế, suốt bao năm vẫn chỉ thể dẫn vợ con thuê nhà ở.

 

Nếu nhà là nhà của , tin chắc xúi giục bán lấy tiền đưa cho họ.

 

Hai mươi vạn cuối cùng , vốn là tiền định giữ dưỡng già cho chính .

 

Thành tích của luôn , kỳ thi đại học còn phát huy vượt mức, đạt hơn sáu trăm điểm, đủ trường danh tiếng thuộc nhóm 211.

 

Thế mà học phí mỗi năm chỉ vài nghìn tệ, cũng chịu cho.

 

02

 

Mẹ như con mèo giẫm đuôi, trừng mắt : “Làm gì hai mươi vạn? Đừng linh tinh!”

 

 

 

Loading...