Ngày hệ thống rời , thời tiết .
Bầu trời như một viên ngọc bích khổng lồ, trong vắt và tươi sáng.
Ánh nắng chút cản trở đổ xuống, mang theo ấm nồng nàn.
mua một túi t.h.u.ố.c chuột, xách thêm một túi bánh mì, ngâm nga hát về nhà với tâm trạng , trong lòng đang tính toán để giải quyết gã chú nhỏ một cách êm thấm.
Giây tiếp theo, thấy một bóng hình quen thuộc.
Dáng ưu việt, vai rộng chân dài, mang theo vẻ gầy gò thanh mảnh của một thiếu niên.
Anh gầy hơn một chút so với trong trí nhớ của , cũng lạnh lùng hơn một chút.
Gió thổi tung vạt áo , giống như một đóa hoa mà tìm kiếm bấy lâu, cuối cùng cũng tái ngộ bao ngày xa cách.
chớp mắt, nén vệt nước nơi đáy mắt.
Khẽ thở một , điều chỉnh biểu cảm cho trông thật hiền lành vô hại, nhân lúc đó ném túi t.h.u.ố.c chuột thùng rác.
Sau đó nghiêng đầu, sụt sịt mũi, dùng giọng nức nở và mềm mỏng mà :
“Chào... chào , chú cứ bắt nạt mãi, thể giúp đ.á.n.h đuổi chú ?”
Cậu thiếu niên ngẩng đầu, đôi mắt đen dài hẹp về phía .
Hồi lâu , thản nhiên thốt hai chữ: “Dẫn đường.”
nở một nụ , nhanh chân chạy tới, vạt váy tung bay trong gió mang theo niềm hoan hỉ vô bờ.
Không bất cứ thứ gì thể ngăn cản chúng ở bên .
Hoắc Mẫn quên , nhưng cả, sẽ khiến yêu thêm nữa.
13
Những ngày tháng đó trôi qua nhanh và bình yên.
Cảnh sát chuyển hồ sơ vụ án sang Viện kiểm sát.
Anh cả và chị hai nhà họ Hoắc kết án tội mưu sát thành, bắt cóc và tống tiền.
Với nhiều tội danh cộng , chờ đợi họ sẽ là sự phán xét công minh của pháp luật, tương lai chỉ thể sống nốt phần đời còn trong tù.
Hai tháng , Hoắc Mẫn xuất viện.
Bốn tháng , sinh một bé gái nhỏ nhắn, mềm mại.
Đó là con gái của và Hoắc Mẫn.
Nghỉ ngơi sinh nửa năm, sáng tác thêm nhiều tác phẩm xuất sắc hơn, trở thành nhiếp ảnh gia nổi tiếng, thường xuyên vòng quanh thế giới để chụp ảnh.
Hoắc Mẫn cũng thường xuyên quăng công việc sang một bên, bám dính lấy , nhân cơ hội du lịch cùng vợ.
Hôm đó, một thương hiệu xa xỉ dòng C chụp một bộ ảnh thời trang cho mẫu ở bên vách đá.
Chị sản xuất sầu não mãi vì tìm địa điểm phù hợp, dùng kỹ xảo máy tính thì quá giả.
suy nghĩ một lát với chị : “Em một căn biệt thự bên vách đá, xem thử ?”
Mắt chị sản xuất sáng lên, lập tức đưa đoàn phim khởi hành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-chong-toi-mat-tri-nho-anh-ay-muon-lam-tieu-tam-cua-chinh-minh/chuong-8.html.]
Hoắc Mẫn dĩ nhiên cũng theo.
Chúng ngang qua căn biệt thự đó.
Nơi trời xanh tiếp giáp với biển cả, sừng sững một căn biệt thự vách đá.
Kiến trúc hiện đại giản đơn, tường trắng tương phản với kính màu sẫm.
Những cửa sổ sát đất khổng lồ giống như một khung tranh, ngoài là biển cả mênh m.ô.n.g và vách đá dựng , sóng trắng lấp lánh bạc ánh mặt trời.
Chị sản xuất tiếc lời khen ngợi, điều động nhân viên và ánh sáng dàn cảnh.
Hoắc Mẫn một vòng, bên cạnh , ôm lấy eo , thì thầm tai: “Tinh Tinh, em mua căn biệt thự từ bao giờ thế?”
nháy mắt với : “Anh đoán xem.”
Hoắc Mẫn thấp: “Lúc mất trí nhớ đúng ?”
Khóe môi nhếch lên, chút đắc ý : “Đây là nơi em chọn để... giam giữ đúng ?”
chỉ mím môi, mỉm .
Anh đoán sai.
Khi Hoắc Mẫn thứ hai mất sạch ký ức về , gần như phát điên.
Lo âu, trầm cảm, giống như con thuyền đơn độc giữa cơn bão tố, chìm bóng tối vô tận.
Sao thể quên một nữa?!
Sao thể yêu ?!
Thế là, mua căn biệt thự bên vách đá .
Tĩnh lặng, cô độc, tách biệt với thế gian.
định mang Hoắc Mẫn đến đây, khóa c.h.ặ.t cửa , chỉ và .
Nếu như, nếu như yêu thứ ba...
sẽ ôm , nhảy từ vách đá xuống.
May mà, thật may là Hoắc Mẫn yêu từ cái đầu tiên một nữa.
Trước khi kịp giam cầm , mang về biệt thự núi tuyết .
Nghĩ đến đây, nhịn mà bật .
Chúng đúng là một cặp trời sinh.
Hoắc Mẫn với gương mặt đầy vẻ dịu dàng và yêu thương, ôm c.h.ặ.t lấy , bên tai: “Tinh Tinh, cho dù mất trí nhớ bao nhiêu chăng nữa...”
“Anh vẫn sẽ hết đến khác, lặp lặp , chút do dự mà yêu em thêm một nữa.”
mỉm nắm c.h.ặ.t lấy tay , hôn lên má .
Chúng sinh là để dành cho .
Bởi vì…
“Tình yêu dành cho những kẻ yếu đuối, tình yêu dành cho những chiến binh.”
— HOÀN —