Sau Khi Phản Diện Nhận Nhầm Tôi Là Nữ Chính - 6

Cập nhật lúc: 2026-02-26 13:46:25
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

35

Cú đ.ấ.m của Tề Triệt mang theo tiếng xé gió, giáng thẳng mặt Tôn Vũ. Một tiếng "bốp" vang lên, đầu đập mạnh tường. Tôn Vũ quệt vết m.á.u mặt, khẩy đầy thách thức:

"Sao hả? Giờ cảm thấy đau khổ hơn cả cái c.h.ế.t đúng ? Cậu quên tuần dạy đời thế nào ? Bảo bắt nạt con gái là rác rưởi? Cậu tưởng là cái thá gì mà quản chuyện bao đồng?"

Hắn tiếp tục mỉa mai:

"Giờ cả trường đều đồn ầm lên , bảo là loại đàn ông tồi tệ, tỏ tình thành nên sang trả thù con gái nhà . Chẳng ai tin . Lục Dao tin , đứa con gái cứu cũng tin , ngay cả bố ... cũng chẳng tin !"

Tay Tề Triệt run rẩy, càng siết c.h.ặ.t cổ áo Tôn Vũ hơn. Ánh trăng hắt lên khuôn mặt những mảng sáng tối chập chờn, che giấu những cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt.

"Tao chính là chỉnh mày đấy!" Tôn Vũ vẫn tiếp tục ép tới. "Có giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t tao ! Đồ hèn!"

36

Nắm đ.ấ.m của Tề Triệt giơ cao, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá độ.

"Tề Triệt!"

hét lên đến lạc cả giọng: "Tớ tin !"

Tiếng hét như một tia sét đ.á.n.h ngang hẻm nhỏ. Nắm đ.ấ.m của Tề Triệt khựng giữa trung, sững sờ đầu . Tôn Vũ ngẩn , nhạt: "Mày tin nó thì ích gì..."

giơ điện thoại lên mặt Tôn Vũ, ánh sáng màn hình phản chiếu khuôn mặt tái mét của :

"Mỗi một chữ , bao gồm cả việc thừa nhận chặn đường Lục Dao, vu khống Tề Triệt, và cả những lời nh.ụ.c m.ạ , đều ghi âm hết."

"Bây giờ, đoạn ghi âm gửi nhóm chat của lớp. Lúc báo cảnh sát ban nãy, cũng gửi một bản cho họ ."

 

Trên màn hình điện thoại, tin nhắn trong nhóm lớp nhảy lên liên tục:

> "Cái quái gì thế ? Ghi âm là thật ? Tôn Vũ đúng là con mà!"

> "Mấy nãy hùa theo Tề Triệt mau đây xin !"

> "Cái tên đeo kính ? Sáng nay bảo Tề Triệt là rác rưởi cơ mà, giờ đây vài bước xem nào?"

Hàng loạt dòng tin nhắn "+1" hiện lên, ngay cả những bạn học trầm lặng nhất cũng lên tiếng. Có còn chụp màn hình gửi nhóm của Lớp 6, khiến học sinh bên đó bắt đầu "phốt" Tôn Vũ vốn tiền án bắt nạt con gái từ .

"Tôn Vũ xử lý! Loại cặn bã nên cút khỏi trường!"

trộm liếc Tề Triệt, đang chằm chằm màn hình, bờ vai run rẩy nhè nhẹ. Dưới ánh trăng, thấy những giọt nước đọng lông mi . Tiếng còi cảnh sát vang lên, những ánh đèn đỏ xanh nhấp nháy hiện nơi đầu ngõ. Mặt Tôn Vũ cắt còn giọt m.á.u, lảo đảo lùi , ngã quỵ xuống tường.

38

Sau khi xong bản tường trình ở đồn cảnh sát thì là 11 giờ đêm. Hắn thấy vết bầm tím chân ( va quệt ), liền thụp xuống, vụng về thổi thổi:

"Đau ?" Giọng khàn.

lắc đầu.

"Tớ trong nhóm hôm nay một 'khẩu chiến' với cả đám, tối nay còn trốn học đây nữa." Hắn ngước , đôi mắt sáng đến mức dám thẳng. "Tại tin tớ? Tại giúp tớ như ? Chẳng bình thường là học sinh ngoan, nhát gan nhất và lời thầy cô nhất ?"

Bởi vì đối xử với tớ .

Bởi vì tớ cảm thấy một như nên kết cục như thế.

Bởi vì... tớ thích .

"Bởi vì là đại ca của tớ mà." giả vờ thoải mái tươi.

Hắn rằng, cô nàng ngoan ngoãn Vu Điềm Điềm hôm nay chỉ trốn tiết, mà còn dối nữa.

Được gặp là một đặc ân,

Cần chi tương tư để phí hoài năm tháng.

39

Thông báo xử phạt của nhà trường dán ngay vị trí dễ thấy nhất sáng hôm : Tôn Vũ vì nhiều bắt nạt bạn học, phát tán thông tin độc hại với tình tiết nghiêm trọng nên buộc thôi học. Những nam sinh lớp 6 hùa theo cũng ghi học bạ.

Nghe đó chuyển đến một trường tư ở thành phố lân cận, nhưng vì tiếng đồn xa nên cô lập và bắt nạt ngược . Không lâu , mắc trầm cảm bỏ học.

Để ngăn chặn việc Tề Triệt "yêu sớm", chuyển sang trường khác. Nghe định sang Mỹ du học. Cuộc sống của hai chúng dần còn giao điểm nào nữa. Lần cuối cùng liên lạc là đêm kỳ thi đại học, gọi cho :

"Tiểu Điềm Điềm, nhất định sẽ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-phan-dien-nhan-nham-toi-la-nu-chinh/6.html.]

ánh trăng đầu: "Tớ ."

40

đạt 708 điểm, đỗ Đại học Thanh Hoa. Nhà trường trao cho 5 vạn tệ tiền học bổng. Cầm tiền , dám về nhà. chỉ cần bước chân nhà, tiền sẽ hoặc là chiếu bạc của ba, hoặc là chui túi bọn đòi nợ.

tìm công việc thêm mùa hè tại một quán ăn nhỏ. Lương 70 tệ một ngày. Chủ quán bụng, cho phép ngủ sàn quán buổi tối. ngờ rằng, ba vẫn tìm chỗ .

41

Trong khi đang cúi đầu rửa bát giữa tiếng máy hút mùi ầm ầm, tiếng của bà chủ quán vang lên ch.ói tai: "Ông , ông cái gì thế hả!"

Một giọng quen thuộc đột nhiên dội tai khiến màng nhĩ rung lên bần bật:

"Vu Điềm Điềm ! Tao tìm Vu Điềm Điềm!"

Chưa kịp phản ứng, ba xông bếp, lôi tuột sảnh ngoài.

"Mày trốn ! Tao xem mày trốn cái hang chuột nào nữa!"

Khách khứa sợ hãi bật dậy tính tiền. Có một đàn ông mặc vest định rút điện thoại phim liền ba đẩy :

"Quay cái gì mà ! Tao tìm con gái tao đòi tiền là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

Ông kéo phía cửa: "Trường phát cho mày 5 vạn tệ ? Đưa tiền đó cho tao mau!"

bám c.h.ặ.t lấy quầy thu ngân, đầu ngón tay trắng bệch: "Ba! Đó là tiền học bổng!"

nghẹn ngào: "Con dùng để nộp học phí."

42

"Học phí?" Ông trợn trừng mắt vì giận dữ. "Mày đỗ Thanh Hoa còn sợ tiền ? Giờ tao đang cần tiền để giữ mạng đây ! Điềm Điềm, bọn chúng nếu đêm nay gom đủ tiền, chúng sẽ c.h.ặ.t một cánh tay của tao! Mày nỡ ba trở thành tàn phế ?"

Ông nắm c.h.ặ.t lấy tay , móng tay găm sâu da thịt.

"Ba!" nghiến răng, nước mắt rơi lã chã xuống mu bàn tay ông . "Năm ngoái ba cũng như . Con đưa hết tiền thêm mùa đông cho ba, ba nướng sạch trong một đêm."

"Lần tao nhất định sẽ gỡ !"

Ông đột nhiên chộp lấy vỏ chai rượu bàn, định đập xuống đất thì ông chủ quán xông tới đè c.h.ặ.t . Ông chủ vốn hiền lành, lúc gân xanh thái dương nổi lên như dây đàn:

"Đại ca, chuyện gì thì từ từ , đừng đứa nhỏ sợ."

43

Ba chợt lóe lên một tia quái dị, đột ngột buông tay "thình thịch" một cái quỳ sụp xuống. Hành động quá bất ngờ khiến sợ hãi lùi hai bước.

"Điềm Điềm, ba lạy con, ba cầu xin con!"

Đầu ông đập xuống sàn nhà kêu "cộp cộp": "Lần là thật đấy! Bọn chúng gí d.a.o cổ tao ! Con đưa tiền là ba con mất mạng!"

Ông giơ bàn tay lên, chỗ kẽ tay một vết thương rách toác, thịt đỏ lộn ngoài trông đáng sợ. Xung quanh vang lên những tiếng hít hà kinh hãi, bà cụ nhịn mà khuyên: "Cháu ơi, là..."

"Không !" hét lớn, nước mắt giàn giụa.

"Ba, hồi lớp 12 con cũng quỳ xuống cầu xin ba cho tiền sinh hoạt phí như thế , ba cho con đồng nào ? Lúc đó con nhịn đói suốt hai ngày, nhờ bạn học thương hại con mới c.h.ế.t đói đấy!"

"Ba, ba quên ? Ba từng với con rằng 'dù bán hết gia sản ba cũng nuôi con ăn học' cơ mà? Bây giờ con đỗ đại học ở Bắc Kinh , ba c.h.ặ.t đứt con đường sống duy nhất của con ?"

"Lúc sắp mất, ba hứa với sẽ chăm sóc con thật . Ba chăm sóc con như thế đây ?"

Nhắc đến , nước mắt thể ngừng . Ba ngẩn , ông há miệng, đôi mắt đục ngầu ứa lệ, trong cổ họng phát những tiếng khò khè: "Ba... ba với con!"

44

Thư Sách

quỳ xuống, dập đầu thật mạnh mặt ông :

"Nếu ba thực sự sợ mất mạng, bây giờ hãy cùng con đến đồn cảnh sát, báo cáo rõ ràng chuyện nợ nần và cai nghiện c.ờ b.ạ.c . ba ơi, con xin ba, con cùng ba bước tiếp con đường c.h.ế.t đó nữa!"

"Ông , lên cho !"

Ông chủ quán nổi giận, hét lớn một tiếng xách cổ áo lôi ba dậy như xách một con gà. Ba lẩm bẩm gì đó trong miệng. Ông chủ dứt khoát kéo ông tận cửa, đẩy mạnh ngoài.

"Rầm!" Tiếng cửa đóng . Ông chủ , l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng vì giận. Chú , thở dài một tiếng vỗ vai: "Đừng sợ, cất tiền cho kỹ học . Sau khó khăn gì cứ với chú một tiếng."

gật đầu, chú dọn dẹp đống lộn xộn bàn. Trong lòng lúc chua xót, nghẹn ngào.

 

 

 

Loading...