SAU KHI TA CHẾT, HOÀNG ĐẾ HỐI HẬN ĐẾN PHÁT ĐIÊN - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-13 08:24:01
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm đó, y bỗng trở nên vô cùng hoạt ngôn, cùng trò chuyện nhiều về những chuyện .
Cuối cùng, khi màn đêm dần buông xuống, y mới ý đuổi về.
Sợ lỡ việc của y, chỉ đành luyến tiếc rời .
Nào ngờ, đó là cuối cùng hai chúng trò chuyện cùng .
Khi mấy tên tiểu tư bàn tán việc Liễu Thư Diễn chủ động nhận tội, đầu óc trở nên trống rỗng.
"Tên Liễu Thư Diễn đó đúng là to gan lớn mật, dám g.i.ế.c cả con trai của quan viên, chậc chậc."
"Thế nên bây giờ kết cục của t.h.ả.m lắm. Ngươi cứ nghĩ mà xem, diễu phố lăng trì, đau đớn nhường nào."
Ta hoảng loạn .
Ta thực sự hoảng loạn đến mất sạch trí khôn.
Ta lảo đảo chạy ngoài phố, thấy tiếng c.h.ử.i bới của những xung quanh khi va .
Ta hiểu tại Liễu Thư Diễn nhận cái tội danh c.h.ế.t tiệt .
Khi thấy Liễu Thư Diễn, y đang trong xe tù với đôi mắt vô hồn.
Trên y chi chít những vết roi da bầm m.á.u.
Người dân xem bên đường ngớt lời nhục mạ, lấy trứng thối và lá rau ném y.
Ta nức nở hét lớn một tiếng "Liễu Thư Diễn", nhưng âm thanh nhấn chìm trong tiếng hò hét của đám đông.
Xe tù cứ thế tiếp tục lăn bánh về phía , tiến thẳng về phía pháp trường.
Ta xách váy chạy theo ngừng gào thét tên y.
Hết đến khác.
Cuối cùng thì y cũng phản ứng.
Y đầu , cố gắng tìm kiếm hình bóng giữa biển đông đúc.
Ngay lúc y sắp về phía , giơ tay lên định vẫy, nhưng còn kịp gì thì gáy đột nhiên truyền tới một cơn đau điếng.
Ta lịm .
Trước khi chìm bóng tối mịt mù, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ — vẫn thể để Liễu Thư Diễn thấy .
Khi tỉnh , Giang Hoài đang thong thả uống .
Ta gượng dậy, khản giọng hỏi một câu: "Giờ nào ?"
Giang Hoài bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Giờ Sửu. Hắn c.h.ế.t ."
Ta đột ngột ngẩng đầu lên chất vấn : "Là ngươi đúng ?"
Bây giờ nhớ , dáng vẻ bất thường của Liễu Thư Diễn hôm qua, vạt áo màu đen tuyền quen thuộc mà thấy, cộng thêm việc Giang Hoài xuất hiện kịp thời để đưa .
Tất cả chuyện dường như đều chứng minh rằng đây chẳng là sự trùng hợp.
Giang Hoài cũng thành thật đến mức ngoài dự tính: "Hắn thông minh."
Hắn dường như cảm thấy hứng thú: "Ta chỉ đưa chiếc trâm cài tóc của ngươi cho xem, liền hiểu ngay lập tức."
"Ý ngươi là ?"
"Người là do phái g.i.ế.c, tên đàn ông đó dám động ngươi thì chuẩn tâm lý để c.h.ế.t . Còn về kẻ ... kết cục là do đích chọn cho , xứng với ."
Giang Hoài vẫn thản nhiên đó, nhưng những lời thốt khiến như rơi hầm băng lạnh giá.
Hóa là ?
Hóa chính Giang Hoài phái g.i.ế.c c.h.ế.t gã đàn ông , nhưng lấy trộm trâm cài của cố ý để hiện trường, mục đích là để Liễu Thư Diễn tưởng rằng kẻ hãm hại .
Và tên ngốc đó gánh chịu tội danh .
"Thế nên ngươi cố tình để nhận tội , để c.h.ế.t một cách đau đớn như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-ta-chet-hoang-de-hoi-han-den-phat-dien/chuong-4.html.]
"Ninh Ngâm," Giang Hoài bắt đầu lộ rõ vẻ giận dữ, "Ngươi rằng, tất cả chuyện đều là tại ngươi."
"Ngươi chẳng để tâm đến danh dự của ? Được, sẽ khiến đời phỉ nhổ vì chính cái phận đó, khiến vì cái phận hèn kém mà lăng trì đến c.h.ế.t."
Lời của Giang Hoài ngừng vang vọng bên tai, ngây dại tại chỗ, ngay cả khi rời từ lúc nào cũng chẳng .
Tim đau đớn đến thắt , một cảm giác nghẹt thở bủa vây lấy , khiến cách nào hô hấp nổi.
Cuối cùng cũng nhịn nữa, đầu tiên như một đứa trẻ, gào lên t.h.ả.m thiết.
Cho đến khi nước mắt cạn khô, cho đến khi trời hửng sáng, cảm giác đau đớn trong tim vẫn chẳng hề dấu hiệu tan biến.
Cánh cửa khẽ "két" một tiếng, một tiểu cô nương trong trang phục nha đẩy cửa bước .
An Nhu Truyện
Con bé dường như dáng vẻ của cho giật .
Ta nở một nụ cứng nhắc với con bé, đôi môi mấp máy, mãi một lúc lâu mới thốt vài chữ.
Ta hỏi con bé: "Ngươi , thế nào là 'trung tâm chi kế' (kế g.i.ế.c tận lòng ) ?"
Con bé lắc đầu như rống, sắc mặt trông chẳng chút nào.
G.i.ế.c tận lòng , qua thôi cũng đủ chẳng từ ngữ gì.
Ta và hoàng đế đương triều — Giang Hoài, tính đến nay quen một năm.
Lần đầu và Giang Hoài gặp là tại một buổi cung yến.
Khi , Giang Hoài chỉ là một hoàng t.ử sủng ái.
Người trong cung đa phần đều là kẻ nịnh hót, coi thường kẻ yếu.
Thấy thất thế, bọn họ lén đổ nước vo gạo bẩn cơm canh của , dỗ dành bắt ăn xuống.
Lúc đó mới cập kê, khi phụ dặn dò đủ điều, bảo tìm cách lấy lòng Thái t.ử.
Đến lượt hướng về phía Thái t.ử kính rượu, do dự.
Cuối trọng, c.ắ.n răng, chẳng màng đến ly rượu Thái t.ử nâng lên, ánh mắt kinh ngạc của phụ và quan khách, tiến đến bên cạnh Giang Hoài, giật lấy khay cơm canh của hất mạnh xuống đất.
"Ngươi đừng ăn thứ ."
Ta vốn ý , nhưng vì sợ tổn thương lòng tự trọng của Giang Hoài, nên tiện thẳng rằng đám nô tài trộn nước bẩn đồ ăn.
Thế là, hành động và lời đó của trong mắt khác mang một ý nghĩa khác.
Ta vô tình khiến Thái t.ử cảm thấy thích thú.
Kể từ đó, thái độ của Thái t.ử đối với ngày càng thiết, còn Giang Hoài mỗi khi thấy đều lộ vẻ chán ghét tột cùng.
Ta vốn định tìm cơ hội giải thích rõ ràng với , ngặt nỗi phụ vì chuyện thất lễ trong buổi yến tiệc hôm mà vô cùng tức giận, phạt cấm túc suốt mấy tháng trời.
Dần dà, cũng quăng chuyện đầu.
Ngày gặp Giang Hoài, cũng mới gỡ bỏ lệnh cấm túc.
Tiết trời hạ, Thái t.ử tổ chức một buổi săn b.ắ.n, công t.ử tiểu thư khắp thành Thượng Kinh hầu như đều mời đến.
Ta và tỷ tỷ song sinh cũng mặt trong đó.
Lúc Giang Hoài bắt đầu bộc lộ tài năng, nhận vài lời khen ngợi từ phụ hoàng.
Cách ăn mặc của hơn nhiều.
Giang Hoài khoác bộ huyền y, đôi mày thanh tú, ánh mắt sáng ngời, giữa đám đông trông vô cùng nổi bật.
Chính vì thế, khi thấy , thẫn thờ đến xuất thần.
Có lẽ nhận ánh mắt của , bước về phía : "Ninh cô nương."
Giang Hoài chủ động mở lời chào hỏi, thẹn thùng đỏ mặt ánh đầy ẩn ý của đám tỳ nữ.
Kể từ buổi săn b.ắ.n, khi Giang Hoài chủ động bắt chuyện, mối quan hệ giữa và cũng dần trở nên mật hơn.
Ta thường mượn danh nghĩa cung thăm bằng hữu để lẻn đến hành cung của , cùng đ.á.n.h cờ.