SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:52:55
Lượt xem: 60
CHƯƠNG 1: TỪ HÔN TRONG MƯA
Mưa mùa hạ ở kinh thành đến nhanh mà cũng dữ dội lạ thường. Từng hạt mưa nặng trịch như những viên đá dội xuống nền gạch xanh của Viện Vương phủ, b.ắ.n tung tóe lên những khóm hoa mẫu đơn đang rũ rượi.
Ta quỳ đó, cảm nhận cái lạnh buốt thấu từng tấc da thịt. Chiếc áo gấm vân tơ tằm đắt giá giờ đây nặng trịch, dính sát , khiến trông chẳng khác nào một con chim ướt lướt thướt vứt bỏ. Đầu gối tê dại, cơn đau nhức từ xương khớp truyền thẳng lên đại não, nơi một luồng ký ức xa lạ đang điên cuồng càn quét.
"Thẩm Nhược Hi, ngươi . Đường đường là Quận chúa, mặt dày quỳ ở đây cầu xin chút tình cảm thuộc về , ngươi thấy nhục nhã, nhưng thấy buồn nôn!"
Giọng trầm thấp, mang theo sự chán ghét tột cùng vang lên ngay phía .
Ta chớp chớp đôi mắt sũng nước mưa, cố rõ thực tại. Trước mặt , một đôi hài thêu chỉ vàng sang trọng đang vững chãi nền đất khô ráo. Ngước lên cao hơn một chút, là gương mặt tuấn lãng nhưng lạnh lùng như băng đá của Tiêu Dật — Viện Vương gia, chiến thần của vương triều, và cũng là đàn ông mà "Thẩm Nhược Hi" trong nguyên tác hy sinh cả gia tộc để yêu thương.
Bên cạnh , Lâm Uyển Nhi đang nép sát l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn đó. Nàng mặc một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, đôi mắt hoe đỏ như thỏ con, với vẻ sợ hãi đắc ý ẩn hiện: "Quận chúa, đừng tự hành hạ nữa. Vương gia tâm ý quyết, quỳ đến mai cũng chỉ khiến phủ thêm náo loạn mà thôi."
Hóa , thực sự xuyên .
Ta — một biên tập viên chuyên trị những bộ truyện "vả mặt" cực gắt, thức đêm để duyệt bản thảo "Ác nữ trọng sinh" — nay rơi đúng xác của vị Quận chúa kết cục t.h.ả.m hại nhất lịch sử văn học. Trong nguyên tác, màn quỳ mưa chính là khởi đầu cho chuỗi ngày điên cuồng của Thẩm Nhược Hi, dẫn đến việc nàng ám sát nữ chính thành và nam chính ban cho một dải lụa trắng đêm đông giá rét.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, vì mưa, mà vì sự ngu của nguyên chủ.
Ta bỗng bật . Tiếng khàn đặc giữa màn mưa khiến Tiêu Dật nhíu c.h.ặ.t lông mày. Hắn tiến lên một bước, che ô cho Lâm Uyển Nhi, bỏ mặc một góc áo thấm ướt: "Ngươi cái gì? Điên ?"
"Phải, đúng là điên ." Ta dùng đôi bàn tay run rẩy vì lạnh, chống xuống nền đá, từ từ dậy.
Đám gia nhân quanh hành lang bắt đầu xì xào bàn tán. Những ánh mắt khinh khi, mỉa mai đổ dồn về phía . Họ vốn quen với một Thẩm Nhược Hi kiêu ngạo nhưng luôn quỵ lụy Vương gia. Họ đang chờ đợi sẽ gào thét, sẽ lao cấu xé Lâm Uyển Nhi như khi.
chỉ thẳng lưng, bàn tay run rẩy đưa lên tháo chiếc trâm ngọc bích mái tóc đang bết . Đó là tín vật định tình mà hai nhà Thẩm - Tiêu trao đổi mười năm , khi Thẩm gia dùng ngân lượng cứu vãn binh biến cho phụ của Tiêu Dật.
"Rắc!"
Thanh âm giòn tan vang lên, lọt thỏm giữa tiếng sấm rền vang. Chiếc trâm ngọc vô giá gãy đôi. Ta ném nó xuống vũng nước bẩn ngay chân Tiêu Dật, nơi bùn đất đang vấy bẩn lên những hoa văn chạm khắc tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/1.html.]
"Hôn ước mười năm, đến đây là dứt." Ta thẳng mắt , ánh mắt bình thản đến mức khiến Tiêu Dật sững . Không còn sự si mê, còn oán hận, chỉ còn sự trống rỗng .
"Thẩm Nhược Hi, ngươi..." Tiêu Dật nhất thời nên lời. Hắn bao giờ thấy một Thẩm Nhược Hi như thế . Nàng luôn với đôi mắt rực cháy tình yêu, hoặc đầy rẫy sự ghen tuông. Còn giờ đây, nàng như một món đồ cũ nát vứt bỏ.
"Vương gia đúng, tình cảm thể cưỡng cầu. Ngài yêu Lâm tiểu thư, thành ." Ta khẽ sang Lâm Uyển Nhi, đóa hoa trắng đang run rẩy bằng ánh mắt thương hại: "Ngài tâm địa rắn độc? Vậy thì từ nay về , hãy giữ lấy đóa hoa thanh khiết của ngài cho kỹ. Hy vọng khi ngài gặp khó khăn, sự thanh khiết của nàng thể giúp ngài đổi lấy lương thảo cho mười vạn quân sĩ, hoặc giúp ngài đối phó với những mưu đồ trong triều đình."
Sắc mặt Tiêu Dật lập tức trở nên khó coi. Hắn rõ hơn ai hết, quyền lực hiện tại của một phần nhỏ dựa sự hậu thuẫn tài chính khổng lồ từ Thẩm gia.
"Ngươi đang đe dọa ?" Hắn gằn giọng, sát khí tỏa lạnh lẽo.
"Đe dọa?" Ta bật một cách ngạo nghễ, khí thế của một "đại phú bà" hiện đại bộc phát: "Ngài đ.á.n.h giá cao quá . Ta chỉ là đang nhắc nhở ngài, Thẩm Nhược Hi , ngài chỉ là một vị Vương gia hữu danh vô thực với cái kho rỗng tuếch mà thôi. Chút tình cảm rẻ mạt mà hai đang tôn thờ đó, bố thí cho đấy. Cứ việc ôm lấy nó mà bạc đầu giai lão."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Nói xong, thèm phản ứng của họ thêm một giây nào, dứt khoát xoay .
"Thẩm Nhược Hi! Đứng đó!" Tiêu Dật gầm lên. Hắn cảm thấy lòng tự trọng x.úc p.hạ.m nghiêm trọng. "Ngươi nghĩ rời khỏi đây thì còn nơi nào chứa chấp? Phụ ngươi sẽ bỏ qua cho hành động xốc nổi !"
Ta dừng bước chân đang khập khiễng, nhưng hề ngoảnh đầu . Thanh âm của đanh thép, át cả tiếng mưa:
"Vương gia lo lắng thừa . Thẩm gia là hoàng thương đầu cả nước, tiền bạc trong kho đủ để mua cả nửa kinh thành . Phụ thương nhất, nếu ông còn quỵ lụy một kẻ vô tâm như ngài, ông chắc chắn sẽ mở tiệc ăn mừng ba ngày ba đêm."
Ta đưa tay vẫy nhẹ. Ngay lập tức, từ phía cổng vương phủ, mười tên hộ vệ tín của Thẩm gia vốn chờ sẵn từ lâu đồng loạt tiến . Họ mặc hắc y, mỗi cầm một chiếc ô lụa thêu chỉ vàng sang trọng, tạo thành một hàng dài che chắn cho khỏi màn mưa.
Một tên hộ vệ cung kính quỳ xuống mặt : "Tiểu thư, xe ngựa nạm ngọc chờ sẵn. Lão gia dặn, chỉ cần về nhà, chuyện khác Thẩm gia gánh vác."
Ta bước lên xe ngựa sự kinh ngạc tột độ của bộ trong Vương phủ. Chiếc xe ngựa xa hoa với những viên ngọc trai trang trí lấp lánh ánh chớp, đối lập với sự u ám của Viện Vương phủ lúc .
Ngồi trong xe, tựa lưng tấm nệm gấm mềm mại, thở hắt một . Cơn đau ở đầu gối vẫn còn đó, nhưng trong lòng nhẹ nhõm vô cùng.
Yêu đương? Thứ đó chẳng qua là gia vị phù phiếm cho những kẻ rảnh rỗi. Với một nắm giữ "mạch m.á.u" tài chính của cả một vương triều như Thẩm Nhược Hi, việc quan trọng nhất bây giờ là gì?
Là quét sạch những kẻ tham ô trong phủ, là mở rộng bờ cõi kinh doanh, và là hưởng thụ sự vinh hoa phú quý tột đỉnh mà nguyên chủ bỏ lỡ bấy lâu nay.
Tiêu Dật, Lâm Uyển Nhi, cứ việc diễn vở kịch tình thâm của các . Còn , bận về Thiên hạ nhất giàu sang !