SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI - 10
Cập nhật lúc: 2026-05-07 23:16:12
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 10: TIỀN ĐỔ VÀO KHO, ĐẠI HỌA TIÊU TAN
Kinh thành bước những ngày cuối thu, bầu trời xám xịt như đổ chì, khí ngột ngạt báo hiệu một cơn bão chính trị sắp sửa càn quét. Trong khi dân chúng còn đang mải mê bàn tán về loại lụa mới của Thẩm gia, thì trong bóng tối, một bản cáo trạng tàn độc soạn xong, nhắm thẳng cuống họng của Thẩm phủ.
Thẩm Nhược Hi trong mật thất của thư phòng, mặt nàng là một gã nam t.ử dáng vẻ tầm thường, mặc bộ y phục của phu quét dọn. Đây là một trong những "tai mắt" đắt giá nhất mà nàng cài cắm phủ của Tả tướng — kẻ vốn luôn coi Thẩm gia là cái gai trong mắt vì chịu hối lộ.
"Quận chúa, Tả tướng cùng một đại thần bí mật soạn tấu chương, vu cáo Thẩm lão gia dùng các thuyền buôn tơ lụa để vận chuyển thư tín mật cho quân địch ở phương Bắc. Họ chuẩn sẵn những lá thư giả với con dấu của Thẩm gia, định sáng sớm mai sẽ dâng lên Hoàng thượng."
Bàn tay đang cầm tách của Nhược Hi khẽ khựng . Trong nguyên tác, đây chính là khởi đầu của t.h.ả.m kịch diệt môn. Thẩm gia tịch thu tài sản, phụ và trưởng c.h.é.m đầu thị chúng, còn nàng thì tống ngục tối.
"Họ còn gì nữa?" Nhược Hi lạnh lùng hỏi.
"Họ ... chứng cứ rành rành, Viện Vương Tiêu Dật cũng sẽ can thiệp, vì mượn tay Tả tướng để trừng phạt vì tội dám nhục Lâm tiểu thư."
Nhược Hi phẩy tay cho gã tay trong lui xuống. Nàng dậy, cửa sổ mật thất. Một âm mưu thâm độc, trả thù riêng, thôn tính khối tài sản khổng lồ của Thẩm gia để lấp túi tham của bọn quan . Nếu nàng dùng cách thông thường để kêu oan, chắc chắn sẽ chúng dập tắt ngay từ cửa điện.
Nàng cần một cú lội ngược dòng mà ai thể ngờ tới.
Sáng hôm , đại điện Thái Hòa.
Khi Tả tướng bước , định dâng bản tấu chương đầy mùi m.á.u tanh lên Hoàng đế, thì một thái giám cận của nhà vua vội vàng chạy , quỳ xuống bẩm báo:
"Bệ hạ! Thẩm Nhược Hi Quận chúa đang quỳ ngoài điện, mang theo sổ sách và con dấu của bộ tiền trang Thẩm gia khắp cả nước, đại sự thưa!"
Hoàng đế, lúc đang đau đầu vì ngân khố trống rỗng do thiên tai và chiến sự phương Bắc kéo dài, khẽ nhướn mày: "Cho nàng ."
Thẩm Nhược Hi bước đại điện, vẻ gì là một kẻ sắp buộc tội phản quốc. Nàng mặc bộ y phục màu xanh thẫm uy nghiêm, tay nâng một chiếc tráp bằng gỗ sưa đỏ. Nàng quỳ xuống, dập đầu hành lễ, thanh âm trong trẻo vang vọng khắp điện:
"Bệ hạ! Nhược Hi hôm nay mạn phép kinh động thánh giá, là vì lòng lo cho giang sơn xã tắc. Hiện nay phương Bắc chiến sự căng thẳng, dân chúng vùng biên chịu cảnh lầm than, ngân khố triều đình đang lúc khó khăn. Thẩm gia đời đời nhận ân điển của hoàng gia, thể yên đất nước rơi cảnh khốn cùng."
Nàng mở tráp gỗ, lấy một sấp ngân phiếu dày đặc và một bản khế ước đỏ rực:
"Đây là năm triệu lượng bạc trắng — bộ lợi nhuận tích lũy mười năm qua của Thẩm gia, cùng với khế ước hiến tặng bộ hệ thống kho lương và tiền trang của Thẩm gia cho triều đình quản lý trong vòng năm năm. Nhược Hi và phụ nguyện hiến dâng tất cả để quân phí, mong bệ hạ cho phép Thẩm gia tận trung báo quốc!"
Cả đại điện im phăng phắc. Năm triệu lượng bạc! Đó là con đủ để nuôi quân trong vòng ba năm và cứu đói cho hàng vạn dân phu. Tả tướng đó, bản tấu chương trong tay bỗng trở nên nặng nghìn cân, gương mặt lão tái dại như c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/10.html.]
Hoàng đế sững sờ, đột ngột bật dậy, đôi mắt rực sáng: "Ngươi thật ? Ngươi nguyện hiến dâng bộ tiền mà cần điều kiện gì?"
Nhược Hi ngẩng đầu, ánh mắt chính trực và kiên định: "Nhược Hi chỉ xin bệ hạ một điều: Thẩm gia ăn lớn, khó tránh khỏi việc kẻ tiểu nhân ghen ghét, vu oan giáng họa. Nhược Hi hy vọng bệ hạ minh, giao việc kiểm tra sổ sách và thư tín của Thẩm gia cho Nhiếp Chính Vương Tiêu Diễn trực tiếp giám sát, để trả sự trong sạch cho những kẻ chỉ tận hiến vì quốc gia."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Tiêu Diễn, lúc đang ở vị trí đầu hàng quan , khẽ nhếch môi. Hắn bóng lưng của nàng, trong lòng thầm cảm thán: Con cáo nhỏ , nàng những dùng tiền mua mạng, mà còn dùng tiền để biến Hoàng đế thành lá chắn lớn nhất cho nàng.
Hoàng đế lớn, giọng điệu đầy sự sảng khoái: "Tốt! Rất ! Một nữ t.ử như ngươi còn lòng ái quốc như thế, trẫm thể thấu? Tả tướng, ngươi bản tấu gì dâng lên ?"
Tả tướng run rẩy, vội vàng giấu bản tấu chương trong tay áo, lắp bắp: "Thần... thần chỉ định tấu về việc tu sửa đê điều, nhưng thấy Quận chúa lòng đại nghĩa như , thần cảm thấy hổ thẹn vô cùng, xin để dịp khác ạ."
Sau khi rời khỏi đại điện với sắc phong "Thương gia ái quốc" và tấm lệnh bài bảo hộ của Hoàng đế, Nhược Hi bước hành lang dài của hoàng cung. Nàng , từ hôm nay, Thẩm gia thoát khỏi cái bóng của diệt môn. Không kẻ nào dám vu cáo một "ân nhân" cứu vãn ngân khố quốc gia, trừ khi kẻ đó đối đầu với Hoàng đế.
"Nàng thực sự cách tiêu tiền."
Một giọng quen thuộc vang lên phía . Tiêu Diễn thong thả bước tới, dáng vẻ bá đạo thường ngày giờ đây mang theo chút phóng túng.
"Năm triệu lượng bạc và hệ thống tiền trang... Nhược Hi, nàng khiến bằng con mắt khác. Nàng gần như mua đứt sự trung thành của Hoàng đế."
Nhược Hi dừng bước, vị Nhiếp Chính Vương: "Vương gia, tiền chỉ là vật ngoài . Nếu mạng còn, giữ tiền để gì? Huống hồ, việc hiến tiền cho triều đình, chẳng cũng là giúp ngài bớt lo lắng về quân nhu ?"
Tiêu Diễn tiến gần, thu hẹp cách giữa hai . Hắn cúi xuống, thẳng đôi mắt sắc sảo của nàng: "Nàng cố tình nhắc đến tên mặt Hoàng đế để trở thành giám sát. Nàng trói c.h.ặ.t con thuyền của Thẩm gia ?"
"Vương gia thích ?" Nhược Hi khẽ mỉm , một nụ đầy sự khiêu khích. "Ngài binh quyền, tài lực. Chúng cùng chung một thuyền, giang sơn chẳng gọn trong tầm tay ?"
Tiêu Diễn im lặng một hồi lâu, đột nhiên đưa tay lên, ngón tay lướt nhẹ qua gò má của nàng. Cảm giác ấm áp và mạnh mẽ khiến trái tim Nhược Hi khẽ hẫng một nhịp.
"Được. Nếu nàng dám dùng cả gia sản để đ.á.n.h cược, thì cũng sẽ để nàng thua. Từ nay về , kẻ nào đụng đến Thẩm gia, chính là đụng đến Tiêu Diễn ."
Tin tức về việc Thẩm Nhược Hi hiến tiền cứu quốc lan nhanh khắp kinh thành. Thẩm lão gia và trưởng của nàng ban đầu còn hoảng hốt khi thấy con gái tự ý quyết định, nhưng khi thấy thánh chỉ khen ngợi và lệnh bài bảo hộ đưa đến, họ đều bàng hoàng tầm của nàng.
Ở một góc khác của kinh thành, Tiêu Dật đang đập phá đồ đạc trong phòng. Hắn thể tin rằng một kế hoạch chu của Tả tướng Nhược Hi dùng tiền đè bẹp một cách thô bạo như thế.
Lâm Uyển Nhi bên cạnh, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi. Nàng nhận , cách giữa nàng và Thẩm Nhược Hi còn là tình yêu của một nam nhân nữa, mà là một vực thẳm về đẳng cấp và quyền lực.
Nhược Hi trong thư phòng Thẩm phủ, thong thả sổ tay: " Đại họa tiêu tan. Tiếp theo: Thu hồi thực quyền gia tộc."
Nàng bầu trời đêm rực rỡ ánh , khóe môi khẽ cong lên. Một dải lụa trắng? Không bao giờ. Thẩm Nhược Hi nàng sẽ dùng lụa vàng để dệt nên một vương triều của riêng .