SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI - 12

Cập nhật lúc: 2026-05-07 23:17:01
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 12: SÍNH LỄ RẺ MẠT, ĐỪNG LÀM BẨN ĐẤT NHÀ TA

Kinh thành đông, những bông tuyết đầu mùa lất phất bay, phủ một lớp bạc mỏng lên những mái ngói cong v.út của Thẩm phủ. Thế nhưng, trái ngược với cái lạnh ngoài trời, bầu khí cổng phủ nóng hừng hực bởi sự xuất hiện của một đoàn ngựa linh đình.

Tiêu Dật — Viện Vương gia danh tiếng lẫy lừng — hôm nay mặc một bộ mãng bào màu tím thẫm, cưỡi con chiến mã dũng mãnh nhất. Phía là mười tám rương sính lễ đỏ rực, khiêng bởi những binh sĩ tinh nhuệ. Hắn mang theo tất cả sự tự tin và lòng kiêu hãnh còn sót , tin rằng với danh vị Vương gia và sự hạ , nữ nhân nào thể từ chối.

Mấy tháng qua, cuộc sống của Tiêu Dật chẳng khác nào địa ngục. Kể từ khi Thẩm gia cắt đứt nguồn tài trợ, quân đội của bắt đầu thiếu hụt lương thảo, Lâm Uyển Nhi thì chỉ lóc khiến phiền lòng, còn triều đình thì ngừng gây sức ép vì ngân khố trống rỗng. Hắn chợt nhận , hào quang của vốn dĩ xây dựng nền tảng bạc vàng của Thẩm Nhược Hi.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Hắn hối hận. Hắn nhớ về một Nhược Hi từng cung kính dâng , từng lo lắng cho từng bữa ăn. Hắn tự nhủ: "Nàng chỉ đang dỗi thôi, chỉ cần cho nàng một danh phận chính thê, nàng chắc chắn sẽ ."

"Báo! Viện Vương gia mang sính lễ đến cầu hôn Quận chúa!"

Thanh Trúc chạy thư phòng, gương mặt tức giận buồn : "Tiểu thư, đúng là mặt dày hơn tường thành kinh thành. Lúc vứt bỏ như rác rưởi, giờ thấy nắm giữ huyết mạch kinh tế cả nước vác mặt đến đây."

Thẩm Nhược Hi thong thả đặt bản kế hoạch vận tải đường thủy xuống, đôi môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Nàng dậy, khoác lên chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, bước ban công lầu cao — nơi thể bao quát bộ con phố cổng phủ.

Dưới , Tiêu Dật ngẩng đầu lên, trông thấy bóng hình kiêu sa của Nhược Hi, ánh mắt chợt lóe lên một tia si mê lẫn tham vọng. Hắn lớn giọng, thanh âm vang vọng khắp phố:

"Nhược Hi! Chuyện cũ qua, bản vương từng chỗ . Hôm nay, mang mười tám rương sính lễ thượng hạng, minh châu phương Nam, san hô biển Đông, chính thức cầu hôn nàng Viện Vương phi duy nhất. Từ nay về , vinh hoa phú quý, và nàng cùng hưởng!"

Đám đông dân chúng vây quanh xì xào: "Viện Vương phi duy nhất ? Đây là danh phận cao quý nhất mà một nữ nhân thể mơ ước ."

Nhược Hi cao, đôi tay thon dài vịnh lan can đá cẩm thạch. Nàng xuống, cũng cho mở cổng. Ánh mắt nàng bình thản như một gánh hài đang diễn trò.

"Tiêu Dật, ngài ngài mang sính lễ đến?" Nhược Hi cất giọng, thanh âm trong trẻo nhưng đầy sự mỉa mai. "Thanh Trúc, xuống xem thử trong rương những gì."

Thanh Trúc lanh chanh chạy xuống, mở toang vài chiếc rương mặt bá tánh. Nàng liếc bĩu môi, vọng lên:

"Thưa tiểu thư! Có một đôi bình gốm men xanh từ lò quan đời , mấy hòm vải lụa thượng hạng của Hưng Thịnh Phường, và... một khay minh châu cỡ hạt nhãn ạ!"

Nhược Hi bật , tiếng thanh thoát nhưng như xát muối lòng tự trọng của Tiêu Dật.

"Ngài thấy , Viện Vương gia?" Nhược Hi khoanh tay, thở hóa thành làn khói trắng giữa trời đông. "Ngài mang gốm đời đến khoe với ? Ngài trong hầm nhà , gốm cổ từ thời tiền triều còn dùng để đựng dưa muối ?"

Sắc mặt Tiêu Dật biến đổi: "Nhược Hi, nàng đừng quá đáng..."

"Vải lụa của Hưng Thịnh Phường?" Nhược Hi cắt ngang, giọng sắc sảo hơn. "Chẳng đó là loại vải gây ngứa ngáy mà Lâm tiểu thư của ngài tâm đắc ? Mang thứ phế phẩm đó đến Thẩm phủ, ngài là sỉ nhục con mắt hàng của , thử lòng kiên nhẫn của ?"

Nàng chỉ tay khay minh châu: "Còn những viên minh châu đó... ngài cho kỹ ."

Nhược Hi phất tay, Thanh Trúc lập tức vén tấm rèm che ở cửa sổ lầu cao. Dưới ánh nắng mùa đông, những tấm rèm lụa của Thẩm phủ đính hàng ngàn viên ngọc trai đen quý hiếm, viên nào viên nấy to tròn, tỏa ánh sáng huyền ảo, lấn át khay ngọc của Tiêu Dật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/12.html.]

"Ngài thấy ? Một năm bổng lộc Vương gia của ngài, cộng thêm tất cả gia sản tích góp , e là còn mua nổi một viên minh châu rèm cửa của . Ngài lấy cái gì để câu 'cùng hưởng vinh hoa phú quý' với ?"

Đám đông rộ lên. Tiêu Dật lúc gương mặt chuyển từ đỏ sang tím tái. Sự nhục nhã còn tàn khốc hơn cả vạn mũi tên đ.â.m . Hắn gầm lên:

"Thẩm Nhược Hi! Tiền bạc là vật ngoài , trao cho nàng là danh phận! Là vị thế vạn của một Vương phi!"

"Danh phận?" Nhược Hi nhướng mày, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt. "Vị thế vạn mà ngài , là vị thế của một kẻ quỳ lạy xin ngân khố triều đình từng đồng quân nhu ? Là vị thế của một kẻ mà ngay cả phụ nữ của cũng bảo vệ nổi dư luận ?"

Nàng hất hàm, khí thế áp đảo :

"Tiêu Dật, ngài nhầm . Ngày xưa cần ngài che chở, nên ngài là thần tượng. Bây giờ nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả vương triều, Hoàng thượng còn nể ba phần, ngài lấy tư cách gì mà đòi ban danh phận cho ?"

"Ngài xứng!"

Ba chữ cuối cùng như sấm sét nổ giữa trời quang. Tiêu Dật lùi một bước, suýt chút nữa ngã khỏi lưng ngựa. Hắn nữ nhân lầu cao , nhận nàng thực sự thoát khỏi tầm tay của . Nàng còn là con chim nhỏ trong l.ồ.ng, nàng là phượng hoàng bay v.út giữa trời xanh, mà chỉ là một kẻ phàm phu tục t.ử đang cố chạm mây trắng.

"Mang những thứ rẻ mạt về , đừng bẩn đất nhà ." Nhược Hi lạnh lùng lưng, tà áo choàng lông cáo bay phất phơ. "Thanh Trúc, đóng cửa phủ. Từ nay về , phàm là của Viện Vương phủ đến, cần báo cáo, trực tiếp dùng chổi quét ."

"Rõ!" Thanh Trúc dõng dạc đáp, "rầm" một tiếng, cánh cửa gỗ lim dày nặng của Thẩm phủ đóng sập mũi ngựa của Tiêu Dật.

Tiêu Dật lặng thinh giữa phố, xung quanh là tiếng xì xào chế giễu của dân chúng. Hắn mười tám rương sính lễ vốn dĩ từng là niềm tự hào của , giờ đây trông chẳng khác nào những đống rác rưởi màu mè.

Bên trong phủ, Nhược Hi bước thư phòng, tâm trạng chút d.a.o động. Nàng xuống, định cầm b.út tiếp bản kế hoạch thì một giọng trầm thấp, mang theo chút ý vang lên từ góc tối:

"Màn kịch hôm nay, xem còn đặc sắc hơn cả vở hí kịch nhất kinh thành."

Tiêu Diễn thong thả bước , tay cầm một chén nóng. Hắn đó từ lúc nào, chứng kiến bộ màn "vả mặt" của nàng.

"Vương gia rảnh rỗi quá nhỉ?" Nhược Hi ngẩng đầu.

Tiêu Diễn tới bên cạnh nàng, cúi xuống, thở nam tính mạnh mẽ bao trùm: "Ta đến để xem 'vị hôn thê' của dẹp bỏ rác rưởi thế nào. Nhược Hi, nàng đúng lắm, quả thực xứng. ..."

Hắn nắm lấy bàn tay đang cầm b.út của nàng, đôi mắt sắc lẹm rực lên tia lửa chiếm hữu:

"Nếu là , sính lễ sẽ là mười ba tỉnh thành, là vương quyền tuyệt đối, là giang sơn vạn dặm chân nàng. Nàng thấy... như đủ xứng với nàng ?"

Nhược Hi khẽ run lên, vì sợ, mà vì sự chấn động tham vọng điên cuồng của đàn ông . Nàng ngước mắt , nụ rạng rỡ hiện môi:

"Vương gia, nếu ngài thể mang giang sơn sính lễ, sẽ dùng ngân khố cả thiên hạ của hồi môn. Giao kèo ... ngài thấy ?"

Tiêu Diễn lớn, tiếng sảng khoái vang vọng khắp gian phòng. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, một cái hôn đ.á.n.h dấu sự bắt đầu của một liên minh đáng sợ nhất lịch sử.

Tiêu Dật thất bại t.h.ả.m hại, vương quyền cũ sắp sụp đổ, và một đế chế mới mang tên Thẩm Nhược Hi và Tiêu Diễn đang chính thức trỗi dậy.

Loading...