SAU KHI TỪ HÔN, ÁC NỮ TA CHỈ MUỐN PHÁT TÀI - 16
Cập nhật lúc: 2026-05-07 23:18:49
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 16: HÀO QUANG TAN VỠ, NHẤT DIỆP TRI THU
Kinh thành triều đại của Tân đế Tiêu Diễn mang một diện mạo mới. Không còn những cuộc thanh trừng đẫm m.á.u vô nghĩa, đó là sự hưng thịnh của thương mại và sự nghiêm minh của pháp luật. giữa sự náo nhiệt , một nơi mang sắc thái đối lập : Ngục tối của Bộ Hình.
Tiêu Dật trong góc phòng giam ẩm thấp, bộ giáp bạc oai phong ngày nào giờ chỉ còn là đống sắt vụn hoen gỉ ném ở một góc phủ đầy bụi bặm. Hắn mặc bộ tù phục thô ráp, đôi bàn tay từng cầm binh phù nay đầy những vết xước và bùn đất.
Bại trận. Hai chữ như một lời nguyền rủa vang vọng trong đầu suốt những ngày qua. Hắn thua, thua vì mưu lược kém, mà thua vì đ.á.n.h giá thấp một nữ nhân. Hắn từng tưởng rằng Thẩm Nhược Hi là con thí, là túi tiền di động, để chính cái "túi tiền" cắt đứt thở quân đội của , dâng giang sơn cho kẻ thù lớn nhất của — Tiêu Diễn.
"Viện Vương gia, , Tiêu Dật." Một tên cai ngục ngang qua, ném bát cơm thừa xuống đất với vẻ khinh khỉnh. "Ngày mai ngươi sẽ lưu đày đến vùng biên ải phía Bắc, nơi quanh năm tuyết phủ. Có lời trăng trối gì thì sớm ."
Tiêu Dật ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên tia hy vọng cuối cùng. Hắn bám lấy song sắt, giọng khản đặc: "Ta gặp Hoàng hậu... Ta gặp Thẩm Nhược Hi. Nói với nàng, chuyện hệ trọng liên quan đến bí mật năm xưa của gia tộc nàng . Cầu xin nàng, cho gặp một cuối."
Hắn tự lừa dối . Hắn chẳng bí mật nào cả. Hắn chỉ gặp nàng, thấy đôi mắt từng chứa đầy sự sùng bái dành cho , dùng tình cảm mười năm để cầu xin một con đường sống, hoặc ít nhất là một sự thương hại.
Cùng lúc đó, tại trung tâm sầm uất nhất của kinh thành, bầu khí rộn ràng như trẩy hội.
Hôm nay là ngày khai trương "Thiên Hạ Đệ Nhất Lầu" — t.ửu lầu lớn nhất, xa hoa nhất vương triều, thuộc sở hữu trực tiếp của Thẩm gia. Tòa lâu đài năm tầng sừng sững, mái ngói dát vàng lấp lánh ánh nắng, rèm lụa "Thanh Ngọc Lưu Ly" bay phất phơ trong gió, thu hút hàng vạn dân xem.
Thẩm Nhược Hi bục cao, phượng bào rực rỡ nhưng nàng khéo léo biến tấu nó theo phong cách của một nữ thương gia quyền lực. Nàng cầm chiếc kéo bằng vàng, chuẩn cắt dải lụa đỏ khai trương. Cạnh nàng là các quan đại thần và những thương nhân lớn nhất vương triều, ai nấy đều khom lưng cung kính.
"Hoàng hậu nương nương, giờ lành đến." Thanh Trúc ghé sát tai nàng nhỏ.
Ngay lúc đó, một thị vệ từ Bộ Hình vội vã chạy tới, quỳ xuống bẩm báo: "Khởi bẩm Nương nương, tù phạm Tiêu Dật sắp lưu đày, thiết tha cầu xin gặp một cuối tại cửa cung. Hắn bí mật sống còn diện kiến."
Tiếng xì xào nổi lên. Các quan viên , ai cũng mối quan hệ phức tạp năm xưa giữa Quận chúa và Viện Vương. Họ nín thở chờ xem vị Hoàng hậu quyền biến sẽ phản ứng thế nào. Liệu nàng mủi lòng kẻ từng là thanh xuân của ?
Nhược Hi dừng tay kéo, đôi mắt phượng khẽ liếc tên thị vệ. Nàng hề biến sắc, thậm chí một chút d.a.o động cũng . Nàng thong thả đặt kéo xuống, cầm lấy tách từ tay Thanh Trúc, nhấp một ngụm hỏi một câu khiến tất cả hình:
"Gặp , thu tiền ?"
Tên thị vệ ngớ : "Dạ... bẩm nương nương, hiện giờ trắng tay, chỉ còn bộ tù phục ..."
Nhược Hi nhạt, thanh âm thanh tao nhưng lạnh lẽo vang vọng khắp phố phường:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/16.html.]
"Nếu gặp tiền, còn tốn thời gian khai trương t.ửu lầu của , gặp để gì? Ta bận kiếm tiền để lấp đầy ngân khố, bận lo cho dân chúng cơm ăn áo mặc. Một kẻ bại trận, một kẻ phản bội gia tộc , xứng để phí một thở."
Nàng sang Thanh Trúc, dứt khoát : "Nói với , dải lụa trắng năm xưa định ban cho , vẫn còn giữ. Nếu 'bí mật', thì hãy mang xuống suối vàng mà kể với tổ tiên . Còn ở nhân gian , cái tên Tiêu Dật c.h.ế.t từ ngày che ô cho Lâm Uyển Nhi mưa ."
"Không . Đuổi lưu đày ngay lập tức, đừng để bẩn khí kinh thành."
Nói đoạn, Nhược Hi cầm kéo, dứt khoát cắt đứt dải lụa đỏ. Tiếng pháo nổ vang trời, tiếng hò reo của dân chúng át tất cả. Nàng bước t.ửu lầu rực rỡ, để phía một "hào quang nam chính" vụt tắt trong vũng bùn của lịch sử.
Tại cửa cung, Tiêu Dật quỳ đất, đôi mắt đờ đẫn khi vị thị vệ truyền lời của Nhược Hi.
"Gặp tiền? Không ."
Mỗi chữ như một mũi d.a.o nung đỏ đ.â.m xuyên qua lòng tự trọng cuối cùng của . Hắn bật điên dại, tiếng khản đặc hòa tiếng gió tuyết biên ải đang tràn về. Hắn nhớ năm xưa, nàng từng mang cả gia sản đến cầu xin nàng một , còn thì khinh rẻ nàng như cỏ rác.
Giờ đây, nàng coi còn bằng một thỏi đồng đen. Trong mắt nàng, còn là yêu, còn là kẻ thù, mà chỉ là một "khoản đầu tư thua lỗ" đáng để bận tâm.
"Đi thôi! Đừng đó mà mơ mộng nữa!" Tên cai ngục lôi xếch dậy, xiềng xích va loảng xoảng.
Tiêu Dật lết từng bước chân nặng nề rời khỏi kinh thành. Khi ngang qua Thiên Hạ Đệ Nhất Lầu, ngẩng đầu lên lầu cao nhất. Ở đó, Nhược Hi đang cạnh Tiêu Diễn — vị tân đế đang nắm tay nàng, cùng xuống giang sơn phồn hoa.
Ánh sáng rực rỡ từ tòa lâu đài chiếu xuống khiến Tiêu Dật nhắm mắt vì đau đớn. Hắn nhận , hào quang mà từng tự hào chẳng qua là ánh sáng phản chiếu từ sự bao dung của nàng. Khi nàng thu ánh sáng đó, chỉ còn là một cái bóng tối tăm, t.h.ả.m hại, gạt lề của vương triều huy hoàng .
Bên trong t.ửu lầu, Tiêu Diễn siết c.h.ặ.t bàn tay Nhược Hi, trầm giọng hỏi: "Nàng thực sự gặp ? Trẫm thể cho nàng mười lăm phút."
Nhược Hi tựa đầu vai , đôi mắt về phía những cánh đồng xa xôi: "Bệ hạ, ngài quá xem thường . Thời gian của dùng để tính toán xem năm nay vương triều chúng thu bao nhiêu thuế, dùng để nghĩ xem để mở rộng giao thương sang Tây Vực. Tiền bạc và sự tự do quý giá hơn nhiều so với việc một đống tàn tro."
Tiêu Diễn lớn, nụ đầy sự sủng ái: "Quả nhiên là Hoàng hậu của trẫm. Rất thực tế, tàn nhẫn, và... trẫm thích."
Hắn nâng ly rượu lên, tuyên cáo bộ quan : "Đêm nay, bộ kinh thành say về! Chúc cho Thiên Hạ Đệ Nhất Lầu của Hoàng hậu kinh doanh phát đạt, chúc cho giang sơn của chúng vĩnh viễn phồn vinh!"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Dưới ánh đèn lung linh, Thẩm Nhược Hi mỉm rạng rỡ. Nàng , từ giây phút , cái tên Tiêu Dật và Lâm Uyển Nhi sẽ chỉ còn là những vết mực nhạt nhòa trong cuốn sử ký của đời nàng. Nàng thắng, bằng sự trả thù đẫm m.á.u, mà bằng cách sống một cuộc đời rực rỡ đến mức kẻ thù còn tư cách để chung một bầu trời.
Cuộc đời của ác nữ? Không, đây là cuộc đời của một nữ vương tài chính, nắm giữ linh hồn của cả một vương quốc.