CHƯƠNG 19: THUYỀN RỒNG RẼ SÓNG, TỰ TẠI GIỮA NHÂN GIAN
Kinh thành phồn hoa là nơi bắt đầu của danh vọng, nhưng đối với Thẩm Nhược Hi, đó là bến đỗ duy nhất. Khi vương triều quỹ đạo định, khi Ngân khố quốc gia đầy ắp nhờ những chính sách kinh tế táo bạo, Nhược Hi quyết định thực hiện một chuyến tuần du xuyên suốt vương triều. Nàng với danh nghĩa một Hoàng hậu yếu đuối du ngoạn, mà với vị thế của một "Đệ nhất phu nhân tài chính" – thực sự cầm trịch sự hưng thịnh của mỗi vùng đất nàng qua.
Chiếc thuyền rồng của Nhược Hi là một tuyệt tác kiến trúc mặt nước. Nó mang vẻ nặng nề của hoàng gia cũ, mà mang nét sang trọng, tinh tế của Thẩm gia. Thuyền đóng bằng gỗ hoàng đàn thơm ngát, ba tầng lầu cao v.út, cánh buồm dệt bằng loại vải sợi bạc lấp lánh ánh mặt trời. Bên trong thuyền, sàn nhà trải t.h.ả.m dệt tay từ Tây Vực, rèm cửa là loại lụa mỏng nhất thể xuyên thấu cảnh sông nước hữu tình nhưng bên ngoài thể trong.
Nhược Hi nghiêng chiếc ghế quý phi bọc da hổ, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ, thong thả lật xem sơ đồ các tuyến đường bộ đang xây dựng tại vùng Giang Nam.
"Nương nương, chúng sắp tới Phủ Châu ." Thanh Trúc bưng tới một đĩa trái cây ướp lạnh, tươi rói. "Dân chúng ở đó tin tới, họ chật hai bên bờ sông từ sáng sớm để chiêm bái dung nhan vị 'Thần tài' tái thế đấy ạ."
Nhược Hi khẽ , một nụ mãn nguyện và đầy tự tin. Nàng dậy, bước ban công thuyền rồng. Gió sông l.ồ.ng lộng thổi bay tà váy bằng lụa mỏng màu xanh thiên thanh. Ở hai bên bờ, hàng vạn dân đang hò reo, tung hoa. Họ quỳ lạy trong sợ hãi như một vị Hoàng đế tàn bạo, mà họ cúi đầu trong sự ơn sâu sắc.
Bởi vì ở bước chân của Thẩm Nhược Hi qua, ở đó những cây cầu đá kiên cố mọc lên, những con đường quan lộ thênh thang nối liền giao thương giữa các làng xã. Nàng dùng tiền của hoàng gia để từ thiện suông; nàng dùng tiền của Thẩm gia để đầu tư. Nàng xây cầu, đó cho phép dân chúng lưu thông tự do nhưng thu phí bảo trì cực thấp từ các thương đoàn lớn. Nàng mở đường để hàng hóa lụa là, nông sản của dân thể bán giá cao hơn tại kinh thành.
"Danh tiếng lẫy lừng..." Nhược Hi thầm thì. "Hóa , cảm giác vạn dân tôn kính nhờ thực lực của còn tuyệt vời hơn nhiều so với việc yêu chiều trong hậu cung."
Tại Phủ Châu, Nhược Hi phủ quan địa phương để hưởng lạc. Nàng trực tiếp xuống công trường xây dựng cây cầu lớn nhất bắc qua sông Trường giang. Đây là dự án mà nàng ấp ủ từ lâu – một cây cầu thể giúp hàng hóa từ phía Nam vận chuyển lên phía Bắc nhanh gấp ba con đường thủy hiện tại.
Vị quan quản lý công trường run rẩy báo cáo: "Khởi bẩm Nương nương, ngân lượng mà ban xuống đều dùng để thuê những thợ đá giỏi nhất. Chúng hạ quan dám tơ hào một đồng nào."
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Nhược Hi lướt mắt qua đống vật liệu xây dựng, nàng chỉ cần chạm tay một phiến đá cũng chất lượng của nó: "Tốt. Nếu cây cầu thành đúng hạn và bền vững, sẽ cấp thêm vốn để các ông mở thêm các xưởng dệt thủ công tại đây, tạo công ăn việc cho phụ nữ và trẻ em nghèo. Ta Phủ Châu chỉ là nơi trung chuyển, mà là trung tâm sản xuất thứ hai kinh thành."
Mỗi quyết định của nàng đều mang lợi ích lâu dài. Nhược Hi nhận rằng, quyền lực thực sự ở việc lệnh g.i.ế.c một , mà ở việc thể đổi phận của hàng triệu chỉ bằng một nét b.út bản đồ kinh tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ac-nu-ta-chi-muon-phat-tai/19.html.]
Đêm đó, thuyền rồng neo đậu giữa dòng sông phẳng lặng như gương. Nhược Hi một mạn thuyền, tay cầm một ly rượu vang quý hiếm thương đội từ phương Tây mang về.
Nàng ánh trăng soi bóng đáy nước, tâm trí chợt hiện về hình ảnh một cô gái Thẩm Nhược Hi của quá khứ – kẻ từng quỳ mưa, từng cầu xin một chút tình cảm bố thí từ Tiêu Dật, từng nghĩ rằng cuộc đời sẽ kết thúc bằng một dải lụa trắng nếu tình yêu của nam nhân.
Nàng bật , tiếng tan trung. Thật nực !
Lúc , nàng cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Hạnh phúc đến từ việc một nam nhân yêu c.h.ế.t sống , mà đến từ sự Tự do.
Tự do là khi nàng thể bất cứ nàng mà cần xin phép ai. Tự do là khi nàng đủ tiền để mua bất cứ thứ gì đời mà cần sắc mặt của kẻ ban phát. Và quan trọng nhất, tự do là khi nàng đủ thực lực để bao giờ cúi đầu bất kỳ một quyền lực nào, dù là vương quyền thần quyền.
"Tiền..." Nhược Hi nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ tan đầu lưỡi. "Tiền chính là đôi cánh. Khi đủ tiền, ác nữ cũng thể hóa phượng hoàng, bay v.út chín tầng mây, xuống nhân gian như những quân cờ."
Bỗng nhiên, một con chim ưng bay tới, đáp xuống vai nàng. Trên chân nó gắn một ống thư nhỏ màu vàng ròng. Là thư của Tiêu Diễn.
Trong thư chỉ vài dòng ngắn gọn nhưng sặc mùi chiếm hữu và... chút hờn dỗi: "Nhược Hi, nàng ba tháng . Giang Nam gì mà khiến nàng quên luôn cả Hoàng cung? Trẫm xử lý xong đống tấu chương cao như núi, nếu mười ngày nữa nàng về, Trẫm sẽ đích dẫn quân Sói Đen xuống phía Nam bắt Hoàng hậu của về."
Nhược Hi bật , nàng lấy b.út lông, một dòng chữ lên mảnh giấy nhỏ: "Bệ hạ, giang sơn của ngài lắm, nhưng tiền của cho nó hơn. Đợi khánh thành cây cầu ở Phủ Châu xong, sẽ mang theo mười rương đặc sản và bản hợp đồng thương mại mới về gặp ngài. Đừng mà dẫn quân lung tung, tốn tiền quân nhu lắm đấy!"
Nàng thả con chim ưng , nó biến mất bóng tối.
Cuộc sống hiện tại đối với Nhược Hi là một sự cân bằng hảo. Nàng sự nghiệp lẫy lừng, danh tiếng lưu danh sử sách, và một đàn ông đủ mạnh mẽ, đủ hiểu để cộng sự, phu quân, và cũng là để nàng thể trêu chọc mỗi ngày.
Nàng còn là "ác nữ" trong nguyên tác đời phỉ nhổ. Nàng là "Đệ nhất phu nhân" nắm giữ linh hồn của vương triều, là phụ nữ giàu và tự do nhất thiên hạ. Nhược Hi tựa lưng thành thuyền, mỉm đón lấy làn gió đêm mát rượi. Vận mệnh, cuối cùng gọn trong lòng bàn tay nàng.