Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-04-19 13:12:06
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm , quả nhiên Thư Thái phi sai một nội thị đến Thư gia tuyên khẩu dụ, Tô thị chuyện ván đóng thuyền, chuyến rời nửa tháng, nữ nhi ít khi rời xa bà , Tô thị vô cùng lo lắng. Tranh thủ lúc Thư Quân về sân nghỉ trưa, bà hung ác nhéo eo Tam lão gia.

 

“Đều tại , chỗ dựa cho mẫu nữ chúng , hại chúng chịu thiệt thòi.”

 

Tam lão gia giận thẹn, liên tục tát mấy cái: “ đúng đúng, đều tại bất lực, thể bảo vệ mẫu nữ các nàng…” Ông ngẫm nghĩ : “Sau buổi trưa, sẽ đến viện Hàn Lâm một chuyến, nhờ cậy ân sư của để ông chăm sóc nữ nhi một chút.”

 

Tô thị lạnh, phu t.ử thể gây khó dễ cho học sinh của ? Chắc chắn chỉ đám Công chúa điêu hoa với mấy quý nữ nâng cao giẫm thấp trong Kinh thành chê nữ nhi mà thôi, Tô thị vô cùng đau lòng: “Cứ thế mãi cũng , chúng vẫn mau ch.óng tìm phu tế cho Quân Nhi để thoát khỏi vũng bùn Thư gia .”

 

Nói tìm ở rể chẳng qua là dỗ dành Thư Quân, Thư gia như thế còn bằng tìm một gia đình thỏa đáng để gả chồng, đỡ hơn là ở đây khác khinh thường giày vò.

 

Tam lão gia gật đầu, sắc mặt dịu : “Mấy ngày nay cũng đang suy xét, chọn một quyển danh sách giám sinh*, hôm khác cho Quân Nhi xem. Ngoài , chuyện quá kế cũng bắt đầu chuẩn .”

 

*Giám sinh (监生): cách gọi học sinh ở Quốc T.ử Giám.

 

Suy cho cùng, đám tam phòng thừa kế.

 

Nhớ đến chuyện nhi t.ử, vành mắt Tô thị đỏ hoe, nắm góc áo ông cụp mi: “Đều tại thể của cố gắng, liên lụy …”

 

“Sao nàng …” Tam lão gia vội ôm thê t.ử lòng: “Chẳng nàng sinh nhi d.ụ.c nữ cho nên mới hao tổn thể ? Đừng tự trách .”

 

Tô thị tựa lòng ông thở dài: “Quá kế cũng là chuyện dễ dàng gì, chọn một đứa trẻ trong gia tộc ở Lâm Xuyên khó, khó là khó ở chỗ khó mà lão thái thái thừa nhận.” Lão thái thái khăng khăng cho rằng bà thể sinh con nên cố ý nạp cho Tam lão gia, cho dù Tam lão gia từ chối nhưng e rằng các tộc lão vẫn sẽ về phía lão thái thái.

 

Chuyện hai ba câu là quyết định . Tam lão gia buồn rầu trong lòng, chẳng qua thấy sắc mặt thê t.ử buồn bã, ông kiên định : “Chuyện cứ giao cho , nàng cứ yên tâm tĩnh dưỡng thể. Về phần Quân Nhi, mặc dù nó khờ khạo nhưng cũng ngốc, nó sẽ tự bảo vệ bản .”

 

Lời an ủi vô lực của trượng phu tác dụng gì đối với Tô thị. Bà lo lắng, buổi chiều đích chuẩn hành lý cho Thư Quân, dặn dò nhiều, cuối cùng nhét một chồng ngân phiếu mức nhỏ và mấy thỏi nguyên bảo cho nàng.

 

“Bây giờ nhà thiếu bạc, con đừng keo kiệt, âm thầm nhét chút tiền cho đám trung quan , những mặc dù mặt ngoài theo mệnh lệnh của Thái phi và Công chúa nhưng sẽ âm thầm chăm sóc con đôi chút.”

 

 

Mặc dù yên lòng nhưng mặt mẫu , Thư Quân vẫn vui vẻ : “Nương, chuyện lợi cũng hại, dù thì con cũng là thư đồng của công chúa, sẽ dễ nghị cho con hơn.”

 

Những lời an ủi Tô thị phần nào.

 

Sáng ngày mười bảy tháng hai, trời tảng sáng, Thư Quân rời giường theo phụ ngoài. Tô thị khoác áo khoác dài bên cửa sổ nữ nhi xa, khóe mắt chảy một dòng lệ.

 

“Ta che nắng che mưa cho con bé nhưng dù cũng thể ở bên nó suốt đời. Ta tự khuyên nhủ bản nhẫn tâm để nó ngoài học hỏi kinh nghiệm nhiều hơn một chút, để chứng kiến sự hiểm ác của lòng , thì tương lai nó mới dễ dàng lừa gạt.”

 

Đáng thương tấm lòng phụ mẫu trong thiên hạ.

 

Thiện ma ma khuyên nhủ bà : “Cô nương phúc sẽ ông trời thương, lẽ sẽ gặp quý nhân che chở cũng chừng. Hơn nữa, nếu cô nương xảy chuyện thì Thư Thái phi cũng khó thoát khỏi liên quan, Thư Thái phi kẻ ngốc, sẽ tự rước lấy phiền phức cho , cứ yên tâm.”

 

Tam lão gia đích đưa Thư Quân đến cổng Đông Hoa, nội thị ở đây dẫn Thư Quân đến tẩm cung của Thư Thái phi. Thư Quân đến sớm, vẫn thấy bên ngoài, suốt chặng đường ngáp đến cung Hàm An của Thư Thái phi.

 

Thư Thái phi tỏ vẻ hiền hòa, ban thưởng một bộ giấy nghiên b.út mực cho Thư Quân, lệnh cung nhân dẫn hai đến điện Anh Hoa. Ngày đầu tiên, ai dám đến trễ, khi đến cung điện thì tụ tập tốp năm tốp ba.

 

Chính điện của điện Anh Hoa rộng, bên trong dùng lụa rủ rèm, bên trái là bàn nam, bên là bàn nữ. Thư Quân ôm sách và b.út mực hỏi Công chúa Thục Nguyệt: “Điện hạ, chúng chỗ nào?”

 

Công chúa Thục Nguyệt đưa mắt chung quanh, hai hàng ghế đầu chiếm, dãy ghế cuối cùng cũng đặt b.út mực: “Vậy thì dãy ghế thứ hai từ đếm lên .”

 

Thư Quân thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đặt sách vở lên chiếc bàn ngoài cùng, lòng thầm nghĩ, Công chúa Thục Nguyệt cũng hiếu học. Nàng bàn đầu, Thế t.ử Hoài Dương Vương từng với nàng, Thái Thượng Hoàng bắt dãy bàn đầu, nước miếng phun cả ngày.

 

Sau khi dọn b.út mực xong, nàng tò mò quan sát đằng , trong đó hai nữ t.ử cực kỳ đáng chú ý.

 

“Điện hạ, bàn đầu là vị điện hạ nào ?”

 

Một nữ t.ử váy tím bên góc trái, nàng b.úi Lăng Vân kế cao cao, trâm cài điểm thúy, ăn diện cực kỳ bắt mắt, dáng thẳng như cây tùng, hề nhúc nhích, thấy là học sinh ngoan, Thư Quân thấy mà sợ.

 

 

Một nữ t.ử khác nửa khuôn mặt mắt ngọc mày ngài, đuôi mắt trang điểm đính ngọc trai, từng nụ ánh mắt đều tỏa vẻ quyến rũ, mặc áo rộng sặc sỡ dệt gấm thịnh hành hiện nay, đang hành lễ với bên cạnh.

 

Công chúa Thục Nguyệt lười biếng xuống, theo tầm mắt của nàng: “Các nàng , là công chúa…” Giọng điệu phần trào phúng nhưng nàng dám lớn tiếng, ghé gần Thư Quân âm thầm mỉa mai: “Cô nương váy tím là Lý Anh, thiên kim nhà Lý tướng, còn bên là Tạ Vân, Quận chúa Di Ninh, nữ nhi của Đại Trưởng Công chúa… Rõ ràng là thần nữ, trông phong thái còn khí phái hơn cả Công chúa…” Câu cuối cùng, nàng c.ắ.n răng bằng thở.

 

Thư Quân hoảng hốt nhớ tới Vương Ấu Quân từng nhắc đến hai với . Bị Công chúa Thục Nguyệt kiêng kỵ như , thể thấy hai đều dễ trêu chọc, Thư Quân tất nhiên là tránh thật xa.

 

Chỉ chốc lát , Cửu Công chúa và Thập Công chúa, giá lâm, hai là hai vị Công chúa lớn tuổi nhất trong các Công chúa gả chồng của Thái Thượng Hoàng, đồng loạt dậy hành lễ. Trong lúc trò chuyện, Thư Quân cũng phát hiện quả nhiên Công chúa Thục Nguyệt sủng ái ở Hoàng gia, ví dụ như sáng sớm, chẳng mấy ai chủ động đến gần thỉnh an nàng .

 

Hiển nhiên Công chúa Thục Nguyệt quen với tình trạng , rầu rĩ vui ghé lên bàn. Thư Quân càng cẩn thận khép , bộ học đường, lẽ chỉ các nàng việc gì để .

 

Chốc lát , bàn nam bên trái bóng qua , Thư Quân thấp thoáng thấy giọng của Bùi Giang Thành - Thế t.ử Hoài Dương Vương, thế mà chúc mừng đính hôn. Thư Quân âm thầm lườm nguýt một phát, cuối cùng cũng chờ đến khi phu t.ử xuất hiện, tiếng ồn ào trong học đường chợt im bặt, tai của Thư Quân thanh tịnh, khỏi thở dài một .

 

Chỉ mới một buổi sáng, nàng chứng kiến sự lợi hại của Lý Anh và Tạ Vân. Mỗi khi phu t.ử đặt câu hỏi, hai nữ nhân sẽ giơ thương múa kiếm, đối chọi gay gắt, hơn nữa hai kiến thức uyên bác, chuyện đạo lý rõ ràng. Các nàng là nhân tuyển cho vị trí Hoàng hậu tương lai, cho dù là đường đường Công chúa cũng dám đối chọi với các nàng.

 

Buổi sáng, Thư Quân còn thể miễn cưỡng đôi chút, đến buổi chiều mí mắt của nàng bắt đầu đ.á.n.h , nhéo mạnh đùi mấy phát mới giữ tỉnh táo. Khi nàng mở to đôi mắt mờ mịt chung quanh, hơn một nửa trong học đường sấp xuống.

 

Lại xem Công chúa Thục Nguyệt bên cạnh, khóe miệng ch** n**c dãi. Cảm giác tội trong lòng Thư Quân nhất thời biến mất còn bóng dáng nhưng nàng dám ngang nhiên, bèn hai tay chống cằm, cắm mặt xuống bàn, giả vờ như chú tâm sách, đó yên tâm thoải mái ngủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-8.html.]

 

Không lão phu t.ử bục giảng giảng bài quá nhập tâm là tính tình hiền lành, khi Thư Quân ngủ no giấc tỉnh dậy thì ông vẫn cầm cuốn sách tay, theo tiết tấu, giọng to rõ đều đặn, lơ cảnh tượng bên .

 

Ngày đầu tiên cứ thế qua loa cho xong.

 

Tan học, Thư Quân chủ động sửa sang sách vở cho Công chúa Thục Nguyệt giao cho tỳ nữ cầm, ngoan ngoãn theo Công chúa Thục Nguyệt ngoài. Nàng cố ý cúi gằm mặt xuống vì Bùi Giang Thành thấy, đỡ nảy sinh sóng gió, tiếc rằng càng sợ cái gì thì càng dễ gặp cái đó, bước xuống bậc thang, một giọng thấp thỏm phấn khởi vang lên lưng nàng:

 

“Quân …”

 

 

Giọng quen thuộc thì đến nỗi quen thuộc, xa lạ cũng hẳn là xa lạ.

 

Thư Quân ngoảnh đầu , lúc hầu hết học sinh rời khỏi học đường đều đang hàn huyên ngoài hành lang, thấy tiếng kêu , Bùi Giang Thành cầm đầu đám đưa mắt sang bên .

 

Thư Quân thầm mắng một câu nhưng mặt ngoài vẫn mỉm thiện, quỳ gối hành lễ với nọ: “Xin thỉnh an Thế t.ử.”

 

Người mặt gò má đỏ bừng, trông dáng vẻ chất phác ngại ngùng chính là Bùi Ngạn Sinh, Thế t.ử Lâm Xuyên Vương, từng duyên gặp mặt hai . Nàng và Bùi Ngạn Sinh , chẳng y đột nhiên chào hỏi nàng.

 

Đôi mắt Thế t.ử Lâm Xuyên Vương sáng lấp lánh, giọng cất cao hơn một chút: “Giữa trưa dùng bữa, cảm thấy bóng dáng quen thuộc, ngờ thật sự là Quân .”

 

Y cứ luôn miệng gọi “Quân ” khiến Thư Quân nổi da gà, nàng lên tiếng né tránh: “Thế t.ử, canh giờ còn sớm nữa, theo Công chúa trở về…”

 

Nàng thoáng qua Công chúa Thục Nguyệt, hiển nhiên Công chúa Thục Nguyệt cũng tò mò về quan hệ giữa hai , ánh mắt hứng thú qua giữa hai , cố ý dừng chân hỏi: “Chà, hai các ngươi quen ?”

 

Thấy Công chúa Thục Nguyệt cố ý gặng hỏi đến cùng, Thư Quân khỏi nhức đầu. lúc , Bùi Giang Thành nghĩ thế nào mà lạnh mặt đến gần, gõ lên gáy Bùi Ngạn Sinh: “Trước mắt công chúng mà chặn đường cô nương ? Đừng lề mề nữa, tổ phụ còn đang chờ chúng về trò chuyện kìa.”

 

Bùi Ngạn Sinh bất mãn vì hành vi của Bùi Giang Thành nhưng thấy Thư Quân cách xa , dấu hiệu quan tâm đến , y đành xin nàng : “Xin , là đường đột…”

 

Thư Quân kiên trì kéo Công chúa Thục Nguyệt rời .

 

Chờ nàng rời , Bùi Ngạn Sinh tức giận trừng Bùi Giang Thành: “Ngươi gõ chi? Ngươi bội tình bạc nghĩa , ngăn cản trò chuyện với nàng ?”

 

Bùi Giang Thành thở hắt một , lạnh lùng nhấc mí mắt: “Sao? Ngươi coi trọng nàng hả?”

 

Gò má trắng trẻo của Bùi Ngạn Sinh thoáng chốc đỏ bừng, luống cuống tay chân: “Ta… Ta… Liên quan gì đến ngươi?”

 

Thấy dáng vẻ bối rối của y, Bùi Giang Thành tức giận đến nỗi nên thế nào, giơ tay lên giữ c.h.ặ.t cánh tay của y: “Giỏi lắm, ngươi từng gặp nàng ở nhà một nhớ thương nàng … Thì ngươi cướp của .”

 

Bùi Ngạn Sinh hổ tức giận, hất tay : “Ngươi đừng càn quấy. Người bên ngoài đều cho rằng ngươi say rượu thất đức nhưng lúc ngươi từng gì với , ngươi còn nhớ ? Ngươi chỉ thấy nàng xinh nên bắt nạt nàng …”

 

Thấy y sắp vạch trần bộ mặt thật của , Bùi Giang Thành càng bóp c.h.ặ.t bờ vai của y. Bùi Ngạn Sinh cũng thẹn quá thành giận, sợ thật sự chọc giận thì sẽ khó mà giải quyết, đành đổi đề tài: “Thôi , nay ngươi tân hoan, cũng chẳng buồn đ.á.n.h giá ngươi nữa. Ta thật cho ngươi , thật lòng thích Quân , ngươi cưới nàng thì sẽ đến nhà nàng cầu .”

 

 

Nghe đến đây, Bùi Giang Thành buông y , bỗng lạnh một tiếng: “Mẫu của ngươi mắt cao hơn đỉnh, sẽ coi trọng nàng ?”

 

Bùi Ngạn Sinh như đ.â.m trúng chỗ đau, cảm thấy mất mặt, tức giận đẩy quả quyết rời .

 

 

Trở về cung Hàm An, Công chúa Thục Nguyệt bắt đầu truy hỏi Thư Quân đến cùng, Thư Quân đành với nàng rằng nàng và Bùi Ngạn Sinh , chỉ từng duyên gặp một trong phủ Hoài Dương Vương. Nhìn khuôn mặt của Thư Quân, Công chúa Thục Nguyệt bỗng hiểu .

 

Thư Quân xinh nhường , nam nhân nhất kiến chung tình với nàng cũng chẳng lấy lạ. Thư Quân từ hôn thì vội vàng xông lên hiến ân cần, đúng là .

 

Ngẫm năm nay mười bảy, hôn sự vẫn quyết định, Công chúa Thục Nguyệt cảm thấy khó chịu. Nàng khó chịu thì giày vò Thư Quân, chẳng qua nàng coi như thông minh, chuyện cẩn thận: “Ngươi cung, chuyện gì cũng cần cù, bây giờ sắp trễ bữa trưa, chi bằng ngươi theo Bách Hợp đến Ngự Thiện phòng nhận hộp đồ ăn, lúc để Bách Hợp cho ngươi quy tắc trong hoàng cung, quen thuộc với địa hình hoàng cung, đừng nhầm đường.”

 

Thư Quân thể chối từ, bèn một chiếc áo bối t.ử màu hồng nhạt, theo cung nữ tên là Bách Hợp đến Ngự Thiện phòng.

 

Đi tới lui, Thư Quân nhận thấy gì đó sai sai, con đường càng càng vắng vẻ, tuy rằng nàng từng đến Ngự Thiện phòng nhưng cũng Ngự Thiện phòng là nơi đông qua , khả năng heo hút vắng dấu chân, còn đang thắc mắc thì bỗng thấy bước chân của cung tỳ nhanh hơn, khi nàng rẽ qua cửa nguyệt loang lổ thì chỉ trong chớp mắt, cung tỳ biến mất thấy bóng dáng.

 

Nhìn vườn hoang trống rỗng, Thư Quân khổ một tiếng.

 

Mặc dù tức giận nhưng Thư Quân cũng sốt ruột, dù nàng cũng là chất nữ của Thư Thái phi, đoán chắc Thư Thái phi sẽ dám khiến nàng thật sự xảy chuyện gì, chẳng qua là hù dọa nàng mà thôi. Thư Quân chậm rãi về, nghĩ cách thế nào để ngăn cản trò đùa dai kiểu của Công chúa Thục Nguyệt.

 

Sắc trời chực tối, đám mây đỏ rực như ánh lửa vắt ngang cuối cung tường, lúc Thư Quân mới phát hiện đến gần cổng Huyền Vũ.

 

Cung tường nguy nga trải dài mắt, gió chiều thổi từ cửa cung rộng mở, thể thấp thoáng thấy ít thị vệ tụ tập đường. Bên ngoài cổng Huyền Vũ là vườn Thượng Lâm, nơi gió lớn, sắc bén như lưỡi d.a.o thổi gò má Thư Quân đau đớn. Nàng che miệng nấp cây khẽ ho mấy tiếng, thầm nghĩ thôi , đừng tự dày vò bản nữa, tranh thủ thời cơ tìm một để hỏi đường cho .

 

Khi nàng đầu thì bỗng thấy một hàng ba ngang qua đường lát đá gần đó, bèn vội vàng đuổi theo. Người dẫn đầu bước quá nhanh, Thư Quân đuổi theo mệt bở tai, chỉ cảm thấy bóng dáng của cao lớn như ngọn núi, nàng khỏi sốt ruột kêu lên: “Vị đại ca , phiền ngài chỉ đường…”

 

Nghe thấy giọng trong trẻo vang lên, ba hẹn mà cùng ngoảnh đầu .

 

Tia nắng cuối cùng chiếu gương mặt tuấn mỹ của , khiến gương mặt thể dễ dàng hớp hồn trở nên mờ ảo đến khó tin.

 

Thấy rõ , Thư Quân khựng , chợt lùi về hai bước.

 

Loading...