SERIES ĐÔI MẮT ÁC MA - TIỆC ĐÊM ĐẦY “KHÁCH” - CHAP 8 - HẾT PHẦN 3

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:47:04
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhận thấy tình hình biến, lập tức rút cây b.út bi cài sổ tay, tiến thẳng đến mặt Đồng Sầm. nhanh tay vẽ một đạo bùa chú lên cổ tay , khẽ quát: "Định!"

Đôi tay Đồng Sầm cuối cùng cũng chịu buông lỏng, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Lê Thanh tựa hẳn tường mà thở dốc: "Cái tên như điên , sức mạnh kinh , với Đội trưởng Khúc hợp lực mà suýt nữa giữ nổi."

Khúc Giang Đình cũng quệt mồ hôi trán: "Hắn tiền sử động kinh đấy? Tiểu Ngô, gọi cấp cứu ngay!"

chẳng buồn họ gì, bộ sự chú ý đều tập trung gương mặt của Đồng Sầm. Có lẽ vì kiệt sức, gục đầu lên cánh tay thở khò khè.

đúng lúc gần, đột ngột ngẩng phắt dậy, ném về phía một nụ quỷ quyệt đến rợn : "Đừng tùy tiện cướp đồ của khác, cô sẽ trả giá đắt đấy."

"Cái…" còn kịp phản ứng, Đồng Sầm phun một ngụm m.á.u lớn, nhuộm đỏ cả vạt áo , vài giọt còn b.ắ.n tung tóe lên tay và mặt.

15.

Đồng Sầm trút thở cuối cùng đường đến bệnh viện. Hứa Lâm Lâm cũng tự c.ắ.n đứt nửa cái lưỡi, mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t. Đến đây, vụ án mạng chấn động tại khách sạn Hải Thiên khép với cái c.h.ế.t liên tiếp của cả chủ mưu lẫn đồng phạm.

Pháp y tìm thấy thành phần chất gây ảo giác trong những hộp bánh kem gửi cho các quan khách. Điều ngoài dự đoán là tất cả những nhận bánh đều trong nhóm chat nhỏ . Họ khai rằng đây Hứa Lâm Lâm cũng thường xuyên gửi đồ ăn cho họ, khi ăn xong sẽ mất trí nhớ trong một thời gian ngắn, nhưng vì thấy hậu quả gì nghiêm trọng nên chẳng ai để tâm.

Xem , thể Hứa Lâm Lâm dùng chất gây ảo giác để thao túng họ, mượn miệng họ để tung tin đồn nhảm về Vương Doanh, đồng thời thêu dệt nên câu chuyện Vương Doanh theo đuổi Điền Phóng để lừa gạt ba .

Còn về kẻ nào cung cấp chất gây ảo giác cho Hứa Lâm Lâm, giờ đây c.h.ế.t, manh mối đều đứt đoạn, vĩnh viễn còn đối chứng.

Tiệc cưới linh đình, khách khứa rộn ràng, qua thì vẻ tình thâm ý trọng, nhưng đằng lớp mặt nạ mỹ lệ ẩn chứa tâm tư đen tối gì, e rằng chỉ trong cuộc mới thấu.

Vương Doanh trả tự do vì vô tội. Lúc đón cô , kể chuyện về Hứa Lâm Lâm. Vương Doanh im lặng lâu, mãi đến khi xe một quãng xa, cô mới trầm giọng : "Thật , lúc thấy t.h.i t.h.ể Điền Phóng, dự cảm . Chỉ là tin, dù cũng là đầu tiên chủ động bắt chuyện với hồi Đại học."

hỏi: "Sao nhận ?"

Vương Doanh tựa lưng ghế, vẻ mặt thoáng hiện nét mệt mỏi: "Lâm Lâm vốn thuận tay trái, ép chỉnh mới dùng tay . đôi khi theo bản năng, cô vẫn dùng tay trái, từng thấy vài . Vết rách khuyết cài khuy măng sét của Điền Phóng giằng xé về phía bên trái, nếu dùng tay thì sẽ bao giờ để dấu vết như ."

"Hóa là thế." lấy ly sữa từ giá để đồ đưa cho cô : "Chị em thì nhất thiết đầu tiên bắt chuyện, tặng sữa cũng mà."

Vương Doanh bất đắc dĩ lắc đầu, nhấp một ngụm sữa nhíu mày: "Ngọt quá."

"Ái chà, đầu nên để ý liều lượng."

" mà... ngon lắm..."

16.

Về đến nhà, thấy Bát Vĩ biến thành mèo đen, đang dùng móng vuốt vờn nghịch thứ gì đó.

"Tiểu Bát, đang gì đấy?" tò mò ghé sát xem, chỉ thấy một con sâu đen ngòm, chân cẳng lổ ngổm đang sức luồn lách móng vuốt của .

hoảng hốt lùi mấy bước, năng lắp bắp: "Cái... cái thứ quái quỷ gì thế ! Tiểu Bát, cảnh cáo , ăn đấy!"

Gương mặt mèo của Bát Vĩ lộ một nụ đầy gian giảo: "Sao thể chứ, thứ quý giá nhường , đương nhiên trả cho chủ cũ của nó . Dù thì, qua mới toại lòng ."

(Hết phần 3)

Én giới thiệu một bộ linh dị khác mà Én đăng MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: Series Tróc Yêu Sư 3 tuổi

Tác giả: Tô Tiểu Nghiễn

Con trai đang học mẫu giáo của đột nhiên với rằng, kiếp thằng bé là một chuyên bắt yêu.

Nó còn bảo, đứa bạn nhỏ chơi cùng với nó chính là yêu quái.

nghiêm túc dạy con: “Trẻ con chơi với cãi là chuyện bình thường, nhưng công kích cá nhân nhé~!”

Ai ngờ, đó, đứa nhỏ thật sự biến hình.

trốn lưng con trai, run rẩy : “Bảo Bối ơi! Con bảo vệ đấy nhé!”

1.

đang chơi cùng con trong khu vui chơi trẻ em. Thằng bé bất ngờ chạy với : “Mẹ ơi, đằng một bạn nhỏ yêu khí.”

sững , yêu khí?

Là ý gì ?

xoa đầu con: “Con xem phim hoạt hình gì lạ thế hả, Bảo Bối?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/series-doi-mat-ac-ma/tiec-dem-day-khach-chap-8-het-phan-3.html.]

Thằng bé , ánh mắt trong veo: “Không ! Hôm qua chẳng bảo ngủ sớm, cho con xem hoạt hình ?”

“Thế con bạn nhỏ yêu khí?”

Thằng bé nghiêm túc trả lời: “Vì bạn đ.â.m đầu con.”

“Gì cơ?” giật , lập tức kiểm tra đầu thằng bé: “Đâu? Để xem, va chỗ nào thế? Có nghiêm trọng ?”

“Không ý đó.” Thằng bé thở dài bất lực, kéo tay xuống: “Ý con là… Bạn va đầu con, con… khai mở linh trí. Con nhớ một vài… ký ức phong ấn từ lâu .”

2.

Con trai nó là một chuyên bắt yêu.

Kiếp khi bắt yêu từng dùng đến cấm thuật, nên phong ấn ký ức, đưa luân hồi.

Vừa nãy một bạn nhỏ trong khu vui chơi va trúng đầu, vô tình mở phong ấn, ký ức kiếp trở .

giả vờ ngạc nhiên phụ họa: “Woa, Bảo Bối của giỏi quá nha, là bắt yêu luôn á~!”

Thằng bé bằng giọng điệu bất đắc dĩ: “Mẹ , con đang thật đấy.” Nó ngừng một chút, tiếp: “Vả … cộng cả hai kiếp thì tuổi tâm lý của con còn lớn hơn , nên đừng dùng giọng dỗ trẻ con chuyện với con …”

nghẹn lời. trong lòng thì như sóng thần đang cuồn cuộn gào thét.

Không thể nào !

Không thể nào thật đấy chứ?!

Con mới ba tuổi thôi mà!

Lẽ nào thật sự là bắt yêu?!

Nó còn cộng cả hai đời tuổi tâm lý còn lớn hơn … Vậy nó còn ôm nũng nữa ?!

Trong lúc đang tự biên tự diễn trong đầu thì giọng điềm nhiên của con trai vang lên: “Mẹ ơi. Việc cấp bách bây giờ là nhanh ch.óng tìm đứa bé yêu khí .” Nó nghiêm mặt , “Con sợ nếu chậm trễ, bạn sẽ hại khác.”

giật giật khóe miệng, gượng: “Chắc là đến nỗi ha…”

“Yêu quái vốn giảo hoạt xảo quyệt, phần lớn đều ẩn giữa đám đông, đều ôm mục đích bất chính.”

Nó siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ xíu: “Cho nên, chúng nhất định tìm bạn càng sớm càng !”

3.

dẫn con đến tìm nhân viên khu vui chơi, rằng thằng bé một bạn nhỏ khác đ.á.n.h, yêu cầu kiểm tra camera giám sát.

Con trai phối hợp, đến mức thở .

Nhân viên dọa cho cuống cả lên, vội vàng xin ý kiến quản lý, dẫn chúng xem camera.

Trong video, con trai đang ở một góc chơi cát, thì bất ngờ một bạn nhỏ khác cầm quả bóng chạy ngang qua. Không giữ chắc bóng, quả bóng rơi xuống, đúng lúc đập trúng đầu con .

đau lòng thôi: “Bảo Bối, đầu còn đau ?”

Trạm Én Đêm

Thằng bé để ý đến , mắt dán c.h.ặ.t màn hình camera: “Chính là .”

kỹ bạn nhỏ trong video, thấy hành động và biểu cảm của bé chẳng khác gì trẻ con bình thường, chẳng gì kỳ lạ cả. len lén kéo tay áo con: “Bảo Bối , khi nào con cảm nhận nhầm ? Nhìn bạn bình thường mà.” Dừng một chút, nhẹ giọng dỗ dành: “Mẹ con bạn va đầu nên vui, nhưng trẻ con chơi với va chạm là chuyện thường, nên vì giận riêng mà như thế nha~!”

“Yêu quái giỏi ngụy trang, đừng vẻ ngoài của chúng lừa.” Con trai với ánh mắt đầy bất lực, gương mặt non nớt nhưng biểu cảm già dặn đến khó tin.

tổn thương lòng tin của con, nên đành gật đầu phụ họa: “Được , , nhất định sẽ cố gắng tìm bạn .”

và con trai canh ở cổng khu vui chơi cả buổi chiều, nhưng vẫn thấy bóng dáng bạn nhỏ “ yêu khí” nữa. an ủi con: “Đừng vội con yêu, ngày mai con đến trường, sẽ đến đây canh, nhất định sẽ tìm thấy bạn !”

“Không cần .” Con trai lắc đầu, “Con đại khái đoán nên tìm . Mấy đứa nhỏ đến khu vui chơi , đa phần đều là cư dân sống trong bán kính hai cây quanh đây. Cậu trông cũng tầm tuổi con, chắc cũng đang học Mẫu giáo.”

Con trai đưa tay xoa xoa cằm, vẻ suy nghĩ: “Con nhớ từng lúc chọn trường, gần đây 6 trường Mẫu giáo. Vậy nên, chỉ cần đến từng cổng trường canh là thể tìm !”

“Woa! Bảo Bối giỏi quá mất!” theo phản xạ mà khen ngợi con, xong bắt gặp ánh mắt bất lực của thằng bé, mới chợt nhớ … nó từng hai kiếp cộng , tuổi tâm lý còn lớn hơn

và con bàn bạc xong xuôi: ngày mai sẽ đến đón con sớm một chút, đó hai con sẽ đến mấy trường Mẫu giáo còn canh thử, thể tìm bạn nhỏ “ yêu khí” .

cứ tưởng với 6 ngôi trường, mất nhiều thời gian mới tra hết. Ai ngờ ngày hôm , lúc đến đón con tan học, thằng bé : “Không cần nữa . Con tìm !”

Chúng bám theo bạn nhỏ về nhà, phát hiện … bạn nhỏ chỉ học chung Mẫu giáo với con , mà còn ở cùng một khu dân cư luôn!

và con trai vờ như đang dạo, men theo biệt thự nhà bạn nhỏ một vòng. Con trai nhíu mày, dùng bàn tay mũm mĩm nghiêm túc bấm đốt ngón tay như đang tính toán gì đó: “Kỳ lạ thật…”

Loading...