Sinh Hòa Đường - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:38:37
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhớ ăn sớm nhé, ăn lúc còn nóng sẽ ngon hơn."

Nói xong, xoay rời .

bước khỏi viện bao lâu, những dòng chữ bỗng phủ kín mắt :

[Toang , hôm nay Giang Từ đột nhiên mở hộp thức ăn ?]

[Có lẽ là sự kiên trì của Xuân Hòa cảm động .]

[Mẹ lúc còn sống thường bánh bí đỏ dỗ , Xuân Hòa vô tình gợi ký ức của .]

[ đĩa bánh méo mó mặt thế , chắc cũng chẳng sinh nổi cảm giác hoài niệm .]

[Hắn im lặng , Giang Từ thật sự im lặng .]

[Lúc gọi Mặc Phong gì? Mặc Phong còn nuốt hết miếng bánh trong miệng nữa.]

Ta khựng bước, lập tức xoay chạy ngược trở .

8

Thị vệ canh cửa viện thấy còn bất ngờ.

Bọn họ cản , nhưng muộn .

Cửa thư phòng khép hờ, thể thấy nửa của Mặc Phong bên trong.

Hai chiếc hộp thức ăn giống hệt đặt bàn.

Một phần nhiều món mắt, một phần ít hơn còn xí méo mó.

Tay chân mềm nhũn, đẩy cửa bước .

Chút can đảm gom góp lập tức tan biến sạch sẽ khi thấy gương mặt như như của Giang Từ.

Ta chỉ thể cứng đầu giả vờ ảo não:

"Vừa khỏi cửa mới nhớ thể đưa nhầm hộp thức ăn, nên mới kiểm tra. Quả nhiên là sơ suất ."

Giang Từ cong mắt :

"Vậy ? Thế phu nhân định đưa cho phần nào?"

Ta chỉ phần nhiều hơn :

"Tất nhiên là phần ."

Hắn gật đầu:

"Ra là . May mà phu nhân kịp lúc, nếu …"

"Nếu thì ?"

Giọng nửa nửa lạnh:

"Nếu còn tưởng phu nhân nhớ nhầm ai mới là phu quân của cơ đấy."

9

[Không nhận nhầm.]

[Thật sai.]

[Vậy là đúng .]

Ta dám thêm mấy dòng chữ nữa, chỉ đáp qua loa:

"Sao thể chứ, ai nhận nhầm phu quân của ? Thiếp chỉ sợ hiểu lầm nên mới vội giải thích với thôi. Phu quân đừng nghĩ nhiều."

Đôi mắt Giang Từ dường như thể thấu thứ.

Ta vô thức nuốt khan một cái cụp mắt xuống.

Giang Từ khẽ thở dài, như chút bất lực:

"Phu nhân đúng là tính khí nhỏ."

Ta kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Hắn cầm một chiếc bánh bí đỏ méo mó lên:

"Chỉ vì đầu tiên đổ đồ ăn nàng mang tới, nên nàng mới dùng mấy trò nhỏ để trả đũa ?"

Nếu hiểu như … hình như còn hơn là để ý với Mặc Phong.

Đầu óc xoay chuyển thật nhanh:

" đấy, ai bảo trân trọng tâm ý của ."

Giang Từ hiểu gật đầu:

"Cho nên những nàng mang đồ ăn tới, đều đưa phần ngon cho Mặc Phong, còn phần kém hơn thì cho ."

Không đúng… mà cũng đúng… đúng…

Ta cảm thấy trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Hắn :

"Nếu hôm nay phát hiện , nàng định tiếp tục như mãi ?"

Giọng điệu nhạt, như chẳng hề trách móc .

càng như càng khiến chột .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sinh-hoa-duong-xkgp/chuong-4.html.]

Bỗng nhiên trong đầu hiện lên một câu tiểu thư từng :

"Ít tự dằn vặt bản thôi, chuyện gì thì nghĩ xem đối phương vấn đề gì ."

Lẽ nào của ?

Giang Từ thật sự chút nào ?

Ta hít sâu một :

"Phu quân còn nhớ hôm qua mang cho món gì ?"

Ánh mắt Giang Từ khẽ động.

Ta đầu hỏi Mặc Phong:

"Ngươi ."

Mặc Phong do dự liếc Giang Từ một cái chậm chạp mở miệng:

"Là bánh hoa mai."

Ta hỏi:

"Vậy hôm nữa thì ? Phu quân còn nhớ ?"

Hắn im lặng.

Ta Mặc Phong:

"Ngươi còn nhớ ?"

Gương mặt đầy vẻ khó xử, rõ ràng trả lời lắm.

Ta tha thiết .

ăn của thì miệng cũng mềm mà.

Mặc Phong đáp:

"Là đậu hũ mặn."

Ta gật đầu sang Giang Từ, khổ:

"Phu quân, thật cũng tò mò, rốt cuộc bao giờ mới phát hiện chút tâm tư nhỏ của . Thiếp đợi lâu mà chẳng thấy động tĩnh gì."

"Thiếp cứ tưởng để tâm, nên hôm nay mới nhịn chuyện với . bây giờ xem hình như …"

Ta bước về phía vài bước:

"Không để tâm, mà là vốn hề ."

"Chàng cố tình giở chút tâm cơ nhỏ."

"Cũng mang cho những gì."

"Thậm chí… còn từng mở nắp hộp thức ăn đưa."

Ta thẳng .

Trên gương mặt Giang Từ thoáng hiện lên một tia áy náy.

Ta nhắm mắt , cố ép khóe môi đang cong lên xuống:

"Thôi bỏ , là do đủ , thể khiến phu quân vui lòng."

Nói xong, để cho bọn họ một bóng lưng đầy đau buồn rời khỏi thư phòng.

Đi một đoạn khá xa khỏi viện, mới vội vàng ôm n.g.ự.c, bước chân nhỏ mà thật nhanh.

Hù c.h.ế.t .

10

Cả buổi chiều đóng cửa ngoài, giả vờ như đang đau lòng thất vọng.

Thật ăn bánh bí đỏ đến no căng bụng.

Ăn xong bắt đầu nhớ tiểu thư.

Ta nhớ thời gian tiểu thư còn ở đây, dẫn sách, thả diều bao.

Rùa

Ở cạnh tiểu thư, gì cũng thấy thú vị.

Ta giường, buồn bã lẩm bẩm:

"Tiểu thư , rốt cuộc đang ở …"

Những dòng chữ trả lời :

[Tiểu thư nhà ngươi tới kinh thành , sắp sửa nổi danh đấy.]

[Giang Từ cũng sắp về kinh, chuyện bên chắc sắp kết thúc .]

[Nam nữ chính cuối cùng cũng sắp gặp , kích động quá.]

Tiểu thư hiện giờ bình an vô sự, mà cũng sắp gặp nàng .

Vui quá nên nhịn lăn lộn hai vòng giường.

 

 

 

Loading...