Dưới ánh mắt mong chờ của , Ôn An nhỏ giọng mở miệng: "Chị... chị..."
vui sướng ôm chầm lấy bé:
"An An con giỏi quá!"
Dưới sự cám dỗ kép của đồ ăn ngon và lời khen ngợi, Ôn An thành công nhiều từ ngắn.
chỉ món đồ nào, bé tên tương ứng, đều khen bé thật tuyệt vời.
Buổi tối đến giờ Ôn An ngủ, cúi xuống lời chúc ngủ ngon với bé.
Ôn An nở một nụ bẽn lẽn: "Chị ơi, ngủ ngon."
kiềm chế lắm mới dám ôm nhẹ bé một cái.
Phải là An An quá sức đáng yêu, con trai nam chính thế thì nam chính chắc trai lắm.
Hệ thống đúng lúc xuất hiện: 【 Ký chủ, cô gặp nam chính ? Con trai nam chính chúng chinh phục nhanh như , nam chính cũng dễ như trở bàn tay thì ? 】
đảo mắt lườm một cái: 【 Thống t.ử, ngươi bắt đầu ảo tưởng đấy. Hôm nay nó mới gọi là chị, nữa thì , sự yêu ghét của trẻ con đến và nhanh lắm. 】
Không ngờ chuyện trúng phóc.
Ôn An học bao lâu, khi tài xế đón về liền lao thẳng phòng, đến cũng chẳng thèm lấy một cái.
5
Không lâu , đột nhiên nhận điện thoại từ giáo viên ở trường của Ôn An.
Thầy Ôn An chút xung đột nhỏ với bạn cùng lớp ở trường.
Còn trách phụ kiểu gì mà trách nhiệm như , mấy gọi điện qua đều là thư ký máy.
Sự nghiệp bận rộn đến mấy cũng bớt chút thời gian quan tâm đến con cái chứ.
Thư ký nào cơ?
Chẳng lẽ là bên phía bố bé?
Điện thoại gọi đến chỗ , chẳng lẽ phụ như bỏ mặc quan tâm ?
Cứ nghĩ đến cảnh Ôn An cô đơn một , vội vàng quần áo hớt hải chạy đến trường.
"Thầy ơi, đến , cho hỏi An An nhà xảy chuyện gì ạ?"
Thầy giáo chỉ tay về phía bé đang cách đó xa cùng với bố của bé .
"Đứa trẻ Ôn An cào thương, bây giờ họ chỉ Ôn An xin , mà còn yêu cầu trả phí t.h.u.ố.c men."
Vóc dáng đứa trẻ to gấp đôi Ôn An.
Ôn An mà thể cào thương nó ư?
"Cô là giám hộ của Ôn An ? , loại phụ như cô cũng thật thiếu trách nhiệm, bảo nuôi dạy đứa trẻ nhân cách kém cỏi như thế."
Mẹ của đứa trẻ đó nhạt đầy châm chọc.
Còn con trai của bà thì hung hăng mắng lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/so-tay-cham-soc-be-con/2.html.]
"Ôn An là đứa trẻ hư! Là đồ khốn nạn đáng băm vằm, tao báo cảnh sát, tống cổ mày tù, đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Bị mắng, Ôn An nắm c.h.ặ.t hai tay thành quyền, cơ thể vì phẫn nộ mà
run rẩy.
đau lòng c.h.ế.t, trực tiếp mắng trả :
"Đứa nhỏ nhà cô ăn khó thế?"
"Ai bắt nạt ai còn , báo cảnh sát đúng , thì báo !"
"An An nhà từ đến nay bao giờ đ.á.n.h , cũng bắt nạt ai cả. kiểm tra camera, nếu rõ bộ sự việc, các đừng hòng rời khỏi đây."
Hai vị phụ cũng dạng , ba chúng cứ thế cãi tay đôi.
Thế nhưng ngay trong quá trình đó, vẻ phẫn nộ và khổ sở mặt Ôn An dần biến mất, đó là một tia lưu luyến và vui mừng sâu sắc.
6
Kết quả điều tra .
Là do thằng bé béo cậy to con, sức khỏe , cố ý dùng bàn ghế ép Ôn An góc.
Ôn An gầy như , ép đến mức thể cử động.
Sau đó cảnh thằng bé béo tay , Ôn An mới phản kháng.
vén ống quần của Ôn An lên, quả nhiên ở chỗ đá vết bầm tím.
xót giận, chỉ cặp vợ chồng mà : "Con trai các xin An An nhà chúng cho t.ử tế, còn phí điều trị, một xu cũng thiếu!"
Khí thế của họ tiêu tan, đành bắt con trai xin đưa vài nghìn tệ lủi thủi rời .
thì đưa Ôn An đến bệnh viện.
Bôi t.h.u.ố.c xong, xoa đầu bé.
"An An, ở trường uất ức thì với chị chứ. Cho dù với chị, thì với chú quản gia, với bố con đều mà."
Ôn An trả lời, xem là nhắc tới.
Cũng đúng, nếu bố bé thật sự quan tâm thì đến lượt tới trường.
nhanh ch.óng chuyển chủ đề:
"An An, tại mấy ngày nay con đều thèm đếm xỉa đến chị? Con quan tâm đến chị, trong lòng chị đau lòng lắm, hu hu hu."
Ôn An mím mím môi, do dự một lát lý do:
"Sợ... chị... thích."
suy nghĩ kỹ một chút hỏi: "Có con sợ chị hiểu lầm con là đứa trẻ bắt nạt khác, sợ chị sẽ thích con nữa, ?"
Ôn An gật đầu.
Kiểu mềm lòng như càng nghĩ càng thấy đứa trẻ thật đáng thương, bèn dịu dàng ôm chầm lấy bé.
"An An, đừng sợ chị thích con, dù An An là thế nào chăng nữa, chị cũng đều thích hết."
Đôi mắt Ôn An sáng lên, vươn đôi bàn tay ngắn cũn ôm lấy , lí nhí gọi một tiếng: "Mẹ."