5
bắt đầu phân tích xem ý của Uông Khoa là gì.
Chưa đợi kịp phản ứng, ánh mắt đầy vẻ dò xét:
"Thật nếu cô thích, giờ bắt đầu bó vẫn kịp đấy."
xua tay từ chối: "Thôi thôi, cô thế cô, dám ."
Mắt Uông Khoa sáng lên:
"Có gì , giới thiệu cho cô một bạn trai, cùng hội cùng thuyền với chúng , đàn ông chất lượng cùng sở thích nhiều lắm."
hiểu ý đồ của , bèn giả vờ mừng rỡ:
"Có chuyện ? Thế nếu bó chân xong thì cần vất vả nữa đúng ? Để tính xem nhé."
"Mẹ bảo tiền sính lễ nhà ít , 880.000 tệ ( 3 tỷ VNĐ) cho nó phát tài. Rồi còn mua cho em trai một căn hộ nhà cưới, ít nhất cũng 100m² ở khu cao cấp trung tâm thành phố."
"Bố già lương hưu, mỗi tháng ít nhất gửi 5.000 tệ sinh hoạt phí. Còn , khi nghỉ việc thì tiền tiêu vặt hàng tháng cũng ít nhỉ?"
"À đúng , em trai học thấp, đang thất nghiệp, nó lấy vợ sinh con, tiền bỉm sữa cũng lo hết đấy."
một lèo, sắc mặt Uông Khoa càng lúc càng khó coi. bồi thêm một câu:
"Uông Khoa , quen rộng, điều kiện của cũng cao lắm, nhờ cả đấy."
Uông Khoa há miệng, cuối cùng ậm ừ cho qua chuyện nhanh ch.óng đuổi khỏi cửa.
thấy may mắn.
Tuy ở cùng phòng với Quách Kiều hai ba năm nhưng vì địa phương, cô rõ gia cảnh nhà .
Nếu , màn xạo dễ lộ.
ngờ rằng, dù cố gắng né tránh rắc rối, rắc rối vẫn tìm đến cửa.
6
Vì Quách Kiều lời Uông Khoa bó chân nên cả tuần lên lớp. Giáo viên chủ nhiệm hỏi đến, hai bạn cùng phòng khác cũng gì.
Cuối cùng, thầy hỏi đến – vốn coi là với Quách Kiều nhất.
Thầy bảo nếu Quách Kiều vẫn bắt máy, thầy sẽ liên lạc trực tiếp với gia đình cô .
Để tránh vạ lây, nhắn tin báo cho Quách Kiều việc thầy hỏi. Ai ngờ cô nhắn :
[Kệ lão , tớ xin nghỉ mà lão cứ bắt giấy chứng nhận của bệnh viện. Sắp nghiệp mà quản nghiêm thế , phiền c.h.ế.t .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/song-lai-toi-khong-con-ngan-can-ban-cung-phong-bo-chan/chuong-2.html.]
nhắn tiếp:
[ thầy bảo nếu gọi , thầy sẽ gọi cho bố bảo họ lên trường chuyện đấy.]
Quách Kiều ở ký túc xá luôn xây dựng hình tượng tiểu thư giàu sang. Chỉ là tình cờ bắt gặp bố đẻ của cô , hai nông dân lam lũ mặc bộ đồ lao động cũ kỹ đến thăm con ở cổng trường.
Họ tàu hỏa đường dài đến thăm, nhưng cô mắng mỏ một trận. Cô bảo họ cô mất mặt, đừng đến nữa, còn bảo tiền mua vé tàu phí phạm để đó gửi cho cô thêm tiền sinh hoạt phí.
Đến giờ vẫn nhớ rõ khuôn mặt khắc khổ và tội nghiệp của hai ông bà lão.
Vậy nên, một kẻ đang gồng diễn vai tiểu thư như cô , thể để bố là công nhân nông nghiệp đến trường lộ lời dối .
Nghe tin thầy định gọi về nhà, Quách Kiều c.h.ử.i thề một tiếng lập tức gọi điện cho thầy. Không cô gì, nhưng khi cúp máy, thầy giáo vẻ khó xử:
"Quách Kiều em thương thật, nếu xác minh thì dẫn thầy qua đó một chuyến."
từ chối , đành dẫn thầy qua.
Ai ngờ khi cửa mở, một cảnh tượng rùng rợn hiện mắt.
7
Khi Quách Kiều chống nạng mở cửa một mùi hôi thối nồng nặc sộc thẳng mũi.
Thầy giáo vốn điềm tĩnh cũng suýt nôn mửa, thì nín thở ngay lập tức. May mà khi Quách Kiều lùi trong, mùi thối mới nhạt bớt.
Lại gần mới thấy, chân Quách Kiều vẫn sưng húp, m.á.u thấm ngoài lớp vải bó khiến nó chuyển thành màu đen kịt. Mùi thối kinh tởm đó chính là bốc từ đôi chân .
Thầy giáo sững sờ hồi lâu nên lời, cuối cùng mới thốt lên:
"Em Quách Kiều, chân em thế ? Bị thương thì viện ngay chứ, trốn ở đây?"
Nói xong thầy định gọi xe cấp cứu.
Quách Kiều chẳng nể nang gì, lạnh lùng :
"Thầy đừng gọi, em . Thầy Lý, giờ thầy thấy đấy, em ốm nên mới xin nghỉ, còn giấy bệnh viện thì em ."
"Nếu thầy thấy thế vẫn thì cứ báo với trường là em thực tập , em nộp giấy thực tập là xong."
Dù giọng điệu Quách Kiều ngạo mạn, thầy vẫn kiên nhẫn giải thích:
"Đây chuyện giấy tờ, chân em thành thế bệnh viện ngay. Nếu đôi chân sẽ hỏng mất."
Quách Kiều bắt đầu nổi khùng: "Thầy Lý, thầy hiểu tiếng ? Em bảo chân em ."
"Thầy thấy tận mắt em còn sống đấy, thầy chỉ sợ em chuyện gì thì thầy chịu trách nhiệm chứ gì? Bây giờ em thề, em Quách Kiều mệnh hệ gì em tự chịu. Với , đây là gót sen ba tấc, là bó chân, thầy hiểu thì đừng lung tung."
Thầy giáo thì đầy kinh ngạc, cuối cùng đành nhận tờ đơn xin nghỉ tay của Quách Kiều cùng rời .