Ta đưa ngoại thất của phụ thân đi chầu trời - Chap 6

Cập nhật lúc: 2026-02-26 18:15:12
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôn sự giữa và Thái t-ử định đoạt.

 

Phụ tức đến mức mặt đỏ phừng phừng, suốt ngày ở nhà ngấm ngầm c.h.ử.i mắng.

 

Ta gặm hạt dưa, nhếch mắt ông:

 

“Phụ , chuyện gì ? Vì nếu mà xảy chuyện, thì sẽ là nữ nhi của tội thần đấy.”

 

Ta nhặt vỏ hạt dưa ném tay ông:

 

cũng cẩn thận, một ngày nào đó, chẳng còn sống nữa?”

 

Ông run rẩy, nghiến răng ken két, im lặng mấy ngày chuẩn một âm mưu lớn hơn.

 

Ngày hôn lễ của và Thái t-ử, ông về phủ, bên cạnh là Vệ Châu xinh rực rỡ.

 

Ông trầm mặt, với :

 

“Con nhan sắc tầm thường, còn của con thì quốc sắc thiên hương, xinh hơn con nhiều. Có nàng cùng con Đông Cung, nhất định sẽ giúp con cố sủng.”

 

Ông : “Vệ Lệnh Nghi, đây là món nợ mà con nợ của . Đừng quên của nó ch-ếc . Nếu con đồng ý, sẽ công khai tất cả chuyện. Tất cả chúng đều sẽ thể yên . Con hủy thanh danh của thì cũng đừng mong bước Đông cung.”

 

Giờ đây, vị thế đảo ngược, ông trần trụi uy h.i.ế.p như thế.

 

Ta nở một nụ mỉa mai Vệ Châu.

 

“Ngươi gả ?”

 

Nàng lạnh lùng , từng từ rõ ràng.

 

“Muội sẽ giúp tỷ cố giữ sự sủng ái trong Đông cung, bảo đảm tỷ thất sủng.”

 

Ta gật đầu: “Được, ngày mai ngươi sẽ theo xuất giá với vai trò là thị .”

 

Nàng tự tìm đường ch-ếc, chỉ thể đáp ứng nguyện vọng đó.

 

Sáng hôm , mãi mà Vệ Châu vẫn xuất hiện.

 

Mãi cho đến khi Ninh Dự đến tân phòng để đón , nàng mới xuất hiện, vận bộ y phục trắng tô điểm chút phấn son.

 

Nàng toát lên vẻ uyển chuyển thanh tao, từng bước đều nhẹ nhàng tựa tiên nữ giáng trần.

 

Nàng nhẹ nhàng cạnh , nâng tay lên, hành lễ với Ninh Dự.

 

Bộ y phục cưới màu đỏ của trở thành nền hảo để tôn lên vẻ của nàng.

 

Chẳng trách thường rằng, phụ nữ nhất khi mặc đồ tang.

 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vẻ của nàng.

 

Trừ Ninh Dự, khuôn mặt lúc u ám cực kỳ, ánh mắt Vệ Châu tựa như đang một kẻ ch-ếc.

 

Vệ Châu bỏ qua ánh mắt kinh ngạc lóe lên trong mắt những mặt, nàng kiêu hãnh cong môi, ngần ngại đối diện với Ninh Dự, mưu toan cùng mặt mày đưa , liếc mắt hiệu.

 

Ta chỉ thở dài trong lòng.

 

Thật là ngu ngốc, nếu lu mờ thì nàng nên chọn ngày đại hôn của và Thái t-ử.

 

Hôn lễ chỉ là thể diện của mà còn là thể diện của hoàng gia.

 

Ninh Chiêu tức giận, xông tới tát một cái trời giáng.

 

“Ngươi đang ch-ếc ? Hôm nay là ngày đại hôn của Thái t-ử và Thái t-ử phi, ngươi mặc đồ trắng ?”

 

“Người , lôi xuống, đ-á-nh ch-ếc cho !”

 

Vệ Châu sợ hãi, chỉ đỏ mắt Thái t-ử với vẻ cầu xin.

 

Thái t-ử cau mày, trong mắt Vệ Châu lóe lên tia hy vọng, lạnh nhạt :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ta-dua-ngoai-that-cua-phu-than-di-chau-troi/chap-6.html.]

“Đ-á-nh ch-ếc thì bẩn, ban cho nàng sợi dây để tự vẫn .”

 

Lúc , Vệ Châu mới hoảng sợ thật sự.

 

Ninh Chiêu quát lên: “Ch-ếc hết ? Còn mau lôi xuống?!”

 

Trong ngày vui của , là ngày ch-ếc của Vệ Châu, phụ phun một ngụm m-á-u, đe dọa sẽ tiết lộ sự thật năm xưa, cùng ch-ếc với ông .

 

ông thể bỏ Vệ An.

 

Ông quá nhiều điều bận tâm, nên định mệnh là sẽ đ-á-nh bại.

 

Ta cần tự tay hành , chỉ trong lúc gặp Ninh Chiêu, rơi vài giọt lệ, kể nỗi khổ ngược đãi thời thơ ấu.

 

Vào một buổi sáng, phụ trúng gió, chân thể , miệng thể năng.

 

Ta đến thăm, ông gào lên những lời rõ ràng.

 

Đứa con riêng mà ông thương, Vệ An, đó, dám ông .

 

Ta mỉm :

 

“Sao dám cha ? Nếu ngươi hằng ngày dâng t.h.u.ố.c cho ông , ông thành như ?”

 

Phụ trừng lớn mắt, run rẩy trong tuyệt vọng.

 

Ta xuống, thẳng ông , khắc ghi vẻ đau khổ và thất vọng của ông lúc .

 

Gương mặt ông dần hòa ký ức của .

 

Ngày , chiếc giường gỗ quý, mẫu đó, cơ thể gầy guộc, căn phòng tràn ngập mùi m-á-u tanh, bụng bà căng tròn, phủ lên đó là một tấm khăn mỏng đỏ.

 

Nước mắt bà hòa với mồ hôi nóng chảy tóc, giọng yếu ớt đau đớn.

 

Đến khi thấy , bà gọi: “Lệnh Nghi… Lệnh Nghi… Lệnh Nghi của …”

 

Bà nắm lấy tay , thì thầm.

 

“Mẹ sống, thể ch-ếc, Lệnh Nghi còn quá nhỏ, mà ch-ếc , con đây?”

 

Sắc mặt hồng hào của bà dần trở nên nhợt nhạt.

 

Bà thì thầm với đôi môi khô khốc, tiếng xé lòng của đứa trẻ mới sinh bên tai, nắm c.h.ặ.t lấy tay , móng tay cắm da thịt , bà chẳng hề .

 

Bà tuyệt vọng, cam lòng, cố gắng chống đỡ.

 

Giọt nước mắt rơi lên cánh tay , bà cố gắng hết sức chạm khuôn mặt , đau đớn hỏi.

 

“Con ơi, còn , con sẽ sống , con thế nào đây?”

 

Ta đờ đẫn tuyệt vọng nắm tay bà, cố dùng ấm từ má ấm đôi tay băng giá của bà.

 

“Mẹ, con sẽ sống , con cũng sẽ chăm sóc cho .

 

“Mẹ, nếu sống, con sẽ hiếu thuận với , con sẽ nghịch ngợm, con sẽ chăm chỉ học đàn, kêu đau tay nữa.

 

“Mẹ ơi, tay con còn đau, trái tim con đau, con buồn, con sợ…”

 

Ông trời sẽ sợ hãi mà để bà ở với .

 

Phụ cũng sẽ vì căm ghét mà thể mở miệng dậy như .

 

“Phụ , món nợ của mẫu , ông trời thu, sẽ thu, sẽ đòi công bằng cho bà .”

 

Ta , nước mắt chảy dài từng giọt má.

 

Ông cũng rơi lệ, mỉm ghê rợn.

 

“Ngươi…sắc tàn phai……sẽ chờ…ngươi……Thái t-ử…ghét bỏ…”

 

Ta khinh bỉ, chẳng thêm gì.

Loading...