TA LÀ NGƯỜI TRANG ĐIỂM CHO HOÀNG ĐẾ - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-10 18:48:13
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 8

 

“Quỷ hỏa! Là quỷ hỏa!”

 

“Bệ hạ bốc cháy !”

 

Đại điện trong khoảnh khắc loạn thành một mớ hỗn độn.

 

Văn võ bá quan kinh hoảng bỏ chạy, đám sứ thần sợ đến mức tè quần.

 

Vương công công lao tới dập lửa, mùi hôi thối hun đến lùi mấy bước.

 

“Nước! Mau mang nước tới!”

 

hắt nguyên một chậu nước lên.

 

ngọn lửa gặp nước chẳng những tắt mà còn cháy dữ dội hơn.

 

Ánh lửa xanh chiếu lên gương mặt méo mó của hoàng đế.

 

Da mặt nhanh ch.óng bong tróc trong biển lửa, để lộ hộp sọ đen sì bên .

 

Con mắt giả khâu lên cũng rơi xuống đất, lăn lông lốc tới bên chân .

 

Liễu Nhi vẫn ôm c.h.ặ.t lấy hoàng đế, mặc cho lửa thiêu nuốt chính .

 

Nàng đang .

 

Giữa biển lửa hừng hực , thấy khóe môi nàng cong lên, ánh mắt sáng rõ.

 

Cuối cùng nàng cũng còn là con nha đầu ngu xuẩn vì vinh hoa phú quý mà bán linh hồn nữa .

 

Nàng dùng chính mạng kéo con quái vật ăn thịt xuống địa ngục.

 

 

Khói đặc cuồn cuộn trong đại điện.

 

Làn khói đen sì, mang theo mùi khét lẹt khiến buồn nôn.

 

Đó là mùi t.h.i t.h.ể thiêu cháy.

 

Nhân lúc hỗn loạn, bật dậy, xách váy chạy về phía cửa phụ.

 

“Đứng ! Là ngươi! Chính ngươi hại bệ hạ!”

 

Vương công công đuổi theo từ phía , tay cầm trường kiếm, gương mặt dữ tợn méo mó.

 

rốt cuộc xảy chuyện gì, cũng hiểu chuyện chắc chắn liên quan tới .

 

Ta dừng bước, đầu .

 

“Công công, ngọn lửa … chẳng do chính bệ hạ cầu tới ?”

 

Ta lạnh lùng .

 

“Người trường thịnh bất suy, vạn tuế thiên thu. Chẳng giờ toại nguyện ?”

 

“Yêu ngôn hoặc chúng! Ta g.i.ế.c ngươi!”

 

Vương công công vung kiếm đ.â.m tới.

 

Ta né tránh.

 

Ta giơ tay lên, trong tay áo lóe qua một tia lạnh.

 

Đó là con d.a.o lọc xương Nghiêm cô cô để .

 

Trước khi lên điện, Liễu Nhi nhét nó cho .

 

“Phụt.”

 

Lưỡi d.a.o chuẩn xác lướt ngang cổ họng Vương công công.

 

Ta là khâm liệm.

 

Ta hiểu rõ cấu tạo cơ thể hơn bất kỳ ai.

 

Động mạch ở .

 

Khí quản chỗ nào.

 

Cho dù nhắm mắt, cũng thể tìm thấy.

 

Vương công công ôm cổ họng, trợn trừng mắt, phát tiếng “khặc khặc”, mềm nhũn ngã xuống.

 

Máu tươi b.ắ.n đầy .

 

Ta đầu , bước qua t.h.i t.h.ể lao khỏi đại điện.

 

Bên ngoài hỗn loạn.

 

Cấm quân, cung nữ, thái giám chạy loạn như ruồi mất đầu.

 

Không ai để ý tới một bà lão đầy m.á.u như .

 

Ta men theo con đường tính từ lâu, chạy tới cửa hông hậu cung.

 

Ở đó một chiếc xe chở chất thải.

 

Đó là nơi bẩn nhất, hôi nhất, cũng là nơi chẳng ai tới gần nhất trong cung.

 

đồng thời…

 

Cũng là con đường sống duy nhất.

 

Ta trèo chiếc thùng gỗ khổng lồ, vùi đống chất bẩn.

 

Mùi hôi thối ập thẳng mặt.

 

cảm thấy vô cùng yên tâm.

 

Bởi vì thứ mùi

 

Là mùi của sống.

 

Sạch sẽ hơn long diên hương trong Kim Loan điện gấp vạn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/ta-la-nguoi-trang-diem-cho-hoang-de/chuong-8.html.]

Bánh xe lộc cộc chuyển động, chậm rãi rời khỏi cổng hoàng cung.

 

Qua khe hở thùng gỗ, thấy phía lửa đỏ ngút trời.

 

Tòa lao ngục ăn thịt

 

Cuối cùng cũng cháy .

 

Trong lòng lặng lẽ một câu.

 

Nghiêm cô cô.

 

Liễu Nhi.

 

Lên đường bình an.

 

---

 

Ba năm .

 

Ở một thị trấn nhỏ vùng Giang Nam mở một cửa hàng quan tài.

 

Chủ tiệm là một bà lão tóc bạc hoa râm, họ Trần.

 

Mọi đều tay nghề của bà Trần , thể trang điểm c.h.ế.t giống hệt sống.

 

Hơn nữa bà còn lương thiện.

 

Gặp nhà nghèo khổ chỉ lấy tiền, còn tặng thêm một cỗ quan tài mỏng.

 

Hôm , trong tiệm tới mấy cô nương trẻ tuổi.

 

Các nàng ríu rít , mặt tràn đầy sức sống thanh xuân.

 

“Bà Trần ơi, kinh thành sắp tuyển tú !”

 

đó! Ta cũng ! Nghe cung sẽ mặc lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị!”

 

“Nếu hoàng thượng để mắt tới, chẳng sẽ thành nương nương !”

 

Ta đang quét sơn lên một cỗ quan tài.

 

Nghe thấy những lời , cây cọ trong tay khựng .

 

Ta đám nha đầu chẳng trời cao đất dày .

 

Gương mặt các nàng tươi non đầy sức sống.

 

Giống hệt Liễu Nhi năm đó.

 

“Trong cung …”

 

Ta đặt cây cọ xuống, lau lau tay.

 

“Đó đúng là nơi .”

 

Mắt đám cô nương lập tức sáng lên.

 

“Thật ? Bà bà cũng thấy ư?”

 

, nơi .”

 

Ta khẽ.

 

Nụ mang theo chút lạnh lẽo khó thành lời.

 

“Nơi đó gấm vóc mặc hết, mỹ vị ăn cạn. Còn …”

 

“Cả hương thơm ngửi mãi dứt.”

 

“Chỉ là…”

 

“Hương thơm ngửi nhiều , cũng chẳng còn là nữa.”

 

Đám tiểu cô nương đầy khó hiểu.

 

“Bà bà đang dọa chúng đấy !”

 

Các nàng đùa chạy .

 

“Chúng mới tin ! Chúng cung nương nương!”

 

Nhìn bóng lưng dần xa của các nàng, khẽ thở dài.

 

Gió thổi qua, cuốn theo lá rụng đầy đất.

 

Ta dường như ngửi thấy thứ mùi thối rữa ngọt đến phát ngấy .

 

Đó là mùi của quyền lực.

 

Cũng là mùi của cái c.h.ế.t.

 

Ta cầm d.a.o khắc lên, chậm rãi khắc một cái tên tấm bài vị gỗ.

 

Nghiêm Hồng.

 

Đó là tên của Nghiêm cô cô.

 

Ta đặt tấm bài vị ở nơi dễ thấy nhất trong tiệm quan tài.

 

Phía để một bát nước trong cùng một củ tỏi.

 

“Cô cô, xem.”

 

Ta lẩm bẩm tự .

 

“Lại mới tới cái ổ .”

 

sẽ còn ai hắt m.á.u ch.ó đen lên họ nữa.”

 

“Cũng còn ai ép họ uống t.h.u.ố.c câm.”

 

“Họ chắc sẽ vui nhỉ.”

 

“Cho tới khi…”

 

“Ngửi thấy thứ mùi đó.”

 

Toàn văn .

Loading...