Tà Thần - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:44:08
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con bé lẩm bẩm dăm ba câu vội vã rời , ở nhà còn bao nhiêu là công việc đang đợi nó. 

 

Trưởng thôn đối đãi với con bé , song cảnh nhà trưởng thôn cũng ngày một sa sút, khó khăn. 

 

Bọn quan phủ vẫn ghim hận chuyện trưởng thôn dẫn cướp đồng nữ, cứ dăm bữa nửa tháng khó dễ thôn Hoàng Ngưu. 

 

Nào là tăng thuế má, nào là bắt lao dịch khiến cuộc sống của dân làng lầm than, khổ tả xiết. 

 

Thế nhưng trưởng thôn từng đến cầu xin điều gì nữa. 

 

Ông vẫn dẫn lên bày biện hương hỏa cúng bái, nhưng tuyệt nhiên một nhắc đến chuyện xin nhân sâm. 

 

Hổ Đại Vương vắng nhà, chẳng thể nào trộm nhân sâm của ông nữa. Hiện giờ ngoại trừ g.i.ế.c thì chẳng nên tích sự gì. 

 

Sơ Nhất ngày một bận rộn, đến tìm cũng thưa thớt dần. 

 

Lũ chim muông rỉ tai bảo rằng huyện thành đang bùng phát dịch bệnh, xác c.h.ế.t nhiều vô kể. 

 

Tên quan huyện chỉ chăm chăm bòn rút bá tánh, căn bản đoái hoài gì đến việc chữa trị cho dân, thế nên bỏ mạng ngày một tăng lên. 

 

Dưới núi càng thêm loạn lạc. 

 

Chẳng bao lâu , dịch bệnh lan tới tận trong làng. 

 

Sơ Nhất đổ bệnh, trưởng thôn đổ bệnh, và nhiều khác cũng gục ngã. 

 

Bọn họ nào tiền mời đại phu, đành chỉ uống thật nhiều nước, phơi nắng thật nhiều, c.ắ.n răng mà chịu đựng. 

 

Ta bèn lên núi Mây Mù, đầu tiên trong đời trò trộm cắp. 

 

"Ta chỉ lấy một ít thôi, một ít là đủ ." 

 

Ta thận trọng bứt vài cọng rễ nhân sâm, nhủ thầm tuyệt đối lấy nhiều. 

 

Nào ngờ vặn tiểu hồ ly A Ly - hầu của Hổ Đại Vương bắt quả tang. Nó tức giận rượt theo sát gót. Ta cắm cổ chạy thục mạng về núi Chó Vàng gào lên xin

 

Ta đặt mấy cọng rễ nhân sâm lên bệ bếp nhà trưởng thôn. 

 

Mọi uống canh hầm từ rễ nhân sâm , bệnh tình đều thuyên giảm khỏi hẳn. 

 

Trưởng thôn dẫn dân làng lên bái tạ

 

nhà. Ta lặn lội tìm A Ly trò chuyện, hỏi nàng xem bao giờ thì Hổ Đại Vương mới trở về. 

 

Nàng trừng mắt đầy căm phẫn. 

 

"Nếu chẳng vì giúp ngươi, đại vương nhà đến nỗi vi phạm thiên quy, tự ý giáng mưa, để giờ đây đày xuống trần gian cứu khổ cứu nạn cho bá tánh. Hừ, ngươi còn dám vác mặt đến đây hỏi han ư? Ngươi còn thể trơ tráo trộm nhân sâm của đại vương nhà . Ngươi đúng là đồ hổ." 

 

Nàng bảo Hổ Đại Vương vốn là Thất hoàng t.ử của Long vương, nhưng cai quản việc hô mưa gọi gió. 

 

Vậy mà vì giúp , ngài lén lút mưa nên thần tiên thiên đình trừng phạt, bắt chịu kiếp nạn phàm trần. 

 

"Chịu kiếp nạn…chính là dẫn phản để xưng đế ?" 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ta-than/chuong-10.html.]

Chinh chiến đáng sợ nhường , chắc là Hổ Đại Vương chịu khổ lắm. 

 

A Ly gãi gãi đầu: "Thì cũng hẳn. Bề phạt đại vương giáng trần phàm, nhưng đại vương ngẫm thấy đằng nào cũng phàm nhân , thì một vố cho thật lớn." 

 

"Ngài bảo phàm trần loạn lạc thế , ngài chướng mắt tên cẩu hoàng đế cùng đám tham quan ô từ lâu. Thế là nhân cơ hội trảm sạch bọn chúng, để ngài lên hoàng đế cho thỏa cơn nghiền." 

 

Ta xong vô cùng khâm phục. 

 

Đây quả thật đúng là tác phong của Hổ Đại Vương, , dẫu ép phàm cũng quyết để bản chịu uất ức. 

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Hổ Đại Vương lợi hại quá! 

 

Ta đang mải mê trò chuyện cùng A Ly, bỗng dưng cảm thấy thể một thứ gì đó trói c.h.ặ.t, kéo tuột thẳng về phía núi Chó Vàng. 

 

A Ly cuống cuồng nhảy cẫng lên, toan túm lấy nhưng bất lực. 

 

Nàng chạy đuổi theo xuống tận chân núi, song vẫn chẳng thể nào cứu

 

Nàng bèn gào lên với : "Đồ ngốc nghếch , ngươi ráng đợi nhé! Ta tìm đại vương, ngài nhất định sẽ cách cứu ngươi." 

 

16

 

Ta bắt

 

Ta thấy bức tượng đất của dùng chỉ đỏ siết c.h.ặ.t, kẻ lầm rầm niệm chú tượng như phép. 

 

Mấy cái bánh ngô cúng ngôi miếu hoang của đều hất văng sang một bên, đạp nát bét thành một đống bùn nhão. 

 

Nếu là ngày , ắt hẳn sẽ giận dữ vô cùng. 

 

dạo gần đây tâm tính hòa hoãn hơn, cũng còn dễ nổi trận lôi đình như nữa. 

 

Có điều bọn chúng ý định buông tha cho

 

Bọn chúng khiêng tượng đất của ,đưa đến huyện thành, lập một cái đàn tế y hệt như lúc hiến tế cho Hà Bá. 

 

Khác ở chỗ đưa lên là các bé gái như Sơ Nhất, còn kẻ đó là

 

Dưới đài tế chất đầy củi khô, còn tưới sẵn dầu hỏa, xung quanh là đám đông bá tánh ốm yếu đến xanh xao vàng vọt đang xúm xít , ngừng chỉ trỏ bàn tán. 

 

Tên quan huyện gật gật đầu với gã đạo sĩ già bắt , lão lập tức cất cao giọng gào lên với đám dân chúng:

 

"Chính là Tà thần gieo rắc ôn dịch! Chư vị xem kìa, khắp nơi đều nhiễm bệnh, duy chỉ đám thôn Chó Vàng là vẫn sinh long hoạt hổ. Đó là bởi Tà thần do chính tay bọn chúng nuôi dưỡng!" 

 

Lúc mới chú ý tới thôn Chó Vàng cũng áp giải tới đây, từng từng trói c.h.ặ.t bên cạnh đài tế. 

 

Sơ Nhất lo lắng hướng mắt về phía , mấp máy môi bảo mau chạy

 

Ta chạy thoát, vây hãm mất

 

Đám đông bá tánh đài tin sái cổ lời gã đạo sĩ già, đồng thanh gào thét đòi g.i.ế.c c.h.ế.t

 

"G.i.ế.c c.h.ế.t Tà thần, bắt nó tan thành tro bụi, bệnh của chúng tự khắc sẽ khỏi!" 

 

Loading...