Chẳng mấy chốc lũ khỉ .
Chúng chẳng cướp gì nhưng vẫn vui vẻ hớn hở, bản tính chúng là thích phá phách mà.
Ta vắt vẻo cây đa ngôi miếu hoang, đung đưa đôi chân nhỏ.
Gió nhẹ lướt qua rặng núi, ngân lên từng hồi u u, chẳng rõ là ai đang đang .
"Tiểu thần tiên, tiểu thần tiên!"
Con nhóc đó đến .
Mọi chuyện êm xuôi cả , còn tìm gì nữa?
Sơ Nhất liêu xiêu bước tới, ôm cái bánh bao thịt to bự chảng đến miếu của .
Mấy ngày gặp, con bé gầy , cổ tay dường như chỉ còn da bọc xương.
Ta rốt cuộc con bé , nhưng là một vị thần vô dụng, thấu, mà dò cũng chẳng .
Con nhóc đẩy cái bánh bao thịt về phía : "Tiểu thần tiên, cảm ơn nhân sâm của ngài. Xin ngài, mấy hôm con ốm, lên núi . bác trưởng thôn đến, bác đem nhân sâm , đổi bao nhiêu là tiền bạc."
"Đất đai quanh làng chúng con đều mua hết , phần đất của con và bà nội cũng mua nốt. Bác trưởng thôn còn sắm nhiều gạo, mì, thịt, nhà nào cũng phần, còn no đủ hơn cả dịp Tết."
"Cái bánh bao thịt là bác trưởng thôn mua cho con. Tiểu thần tiên, ngài ăn . Người đều bảo bánh bao thịt ngon lắm, Hoàng thượng và nương nương trong cung ngày nào cũng ăn bánh bao thịt đấy."
Con bé hít hít mũi, dùng tay áo lau bức tượng đất cho , lải nhải ngừng.
Ta hít hà mùi thơm của bánh bao thịt, trong lòng thầm nghĩ: Hoàng thượng và nương nương trong cung mới thèm ăn bánh bao thịt , thứ họ ăn gọi là sơn hào hải vị cơ.
Hổ Đại Vương từng cung ăn tiệc . Những món đồ từng thấy còn nhiều hơn cả khỉ núi Chó Vàng cộng .
9
Vài ngày , trưởng thôn dẫn dân làng đến một chuyến. Ngôi miếu rách nát của bao giờ nhộn nhịp đến thế.
Họ mang đến nhiều đồ cúng để cảm tạ ban nhân sâm.
"Tiểu thần tiên, đa tạ ngài giúp đỡ thôn Hoàng Ngưu chúng con. Sau dịp lễ Tết, chúng con nhất định sẽ đến cúng bái ngài."
"Đa tạ tiểu thần tiên."
Có cạnh khẽ thì thầm: "Vị tiểu thần tiên rốt cuộc là thần phương nào ? Sao bức tượng lạ quá."
"Không giống Thổ Địa, cũng chẳng Thành Hoàng. Nhìn bức tượng đất thì là một đứa trẻ, nhưng giống Tán Tài Đồng Tử."
"Mọi thấy trông bức tượng đất hung ác ?"
Trưởng thôn bảo đừng nữa, kẻo bất kính với thần tiên.
Họ là từ nơi khác đến, là Tà thần, căn bản chẳng là thần tiên gì sất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ta-than/chuong-5.html.]
Nếu , liệu họ giống như những dân làng , nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t những bé gái mong vứt cửa miếu của ?
Cuộc sống chân núi ngày một khấm khá, nhưng tháng ngày núi của thì chẳng dễ chịu chút nào.
Chuyện nhân sâm đồn đại ngoài, vài kẻ tìm lên núi, cũng đòi ban sâm cho họ.
Trông thấy tượng đất của , bọn họ liền vỡ lẽ:
"Ta còn tưởng là vị thần tiên nào, hóa là Tà thần."
"Dưới tượng Tà thần trấn áp oan hồn của những bé gái, thảo nào pháp lực cao thâm đến thế."
"Chúng cũng bái lạy một chút , cầu ngài phù hộ phát tài, t.h.a.i sinh quý t.ử."
Ta chẳng nhận sự thờ phụng của bọn họ, nhưng chỉ là một bức tượng đất vô dụng, chẳng thể gì .
Có những kẻ chạy nạn từ nơi xa đến cũng cúng bái. Nghe địa phương kể xong thì mắt sáng quắc lên, bái lạy càng thêm thành kính.
Chẳng mấy chốc, những ở ngôi làng chân núi cũng sẽ rốt cuộc là cái giống gì.
Rồi Sơ Nhất cũng sẽ tột cùng là thứ tà ma ngoại đạo nào.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Liệu con bé sẽ ruồng rẫy , bao giờ đến nữa chăng?
lúc hương hỏa miếu của đang thịnh nhất, trưởng thôn dẫn lên núi.
"Mấy đang cái trò gì ? Bái lạy linh tinh cái gì? Tiểu thần tiên của chúng nào Tà thần. Mang mấy thứ đồ cút , đừng bẩn địa giới của thần tiên."
Đám trưởng thôn xông tới, vứt sạch đống đồ cúng tế , cãi vã ầm ĩ với những từ nơi khác tới.
Đám phục: "Các bái Tà thần cầu nhân sâm, giờ cho chúng bái, đạo lý kiểu gì ?"
" thế! Tà thần của riêng các . Đây là vị thần mà huyện Bình Xương chúng bao đời thờ phụng, liên quan gì tới các ?"
"Nói thì đám chạy nạn đến như các vẫn là hưởng sái lợi lộc từ chúng đấy. Nếu nhờ lúc chúng cung phụng hương hỏa cho Tà thần, ngài sẽ cho các nhân sâm ?"
"Các còn đội ơn chúng chứ."
Trưởng thôn tức đến đỏ bừng cả mặt.
"Các ăn hàm hồ cái gì! Tiểu thần tiên mang tấm lòng nhân hậu, là thần , Tà thần gì hết."
"Chính đám các tự tay g.i.ế.c con gái , sợ chúng nó oán thù nên chột mới bái thần, còn coi thần là Tà thần. Tâm địa các thật sự đen tối dơ bẩn, tiểu thần tiên sẽ bao giờ phù hộ cho các ."
Sơ Nhất cũng trong đám đông hét to: "Tiểu thần tiên là thần . Ngài là Tà thần trấn yểm các bé gái ! Ngài nuôi con khôn lớn, đối xử với con cực kỳ . Ngài còn giúp con và bà nội khai hoang gặt lúa. Ngài dê con húc nhưng vẫn giúp con kéo dê về."
Này , đoạn cần thiết thêm .
Ta chồm hổm cây họ cãi vã, dân làng dần những kẻ bên ngoài vây kín.
Lòng vốn tham lam. Nếu chuyện nhân sâm, đám cũng chẳng kích động đến thế.