Ta Yêu Người, Người Liền Ở Bên Ta - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:35:24
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
: Vâng.
Những ngày đó, đều mang theo tâm trạng của một kẻ sắp sửa nghỉ việc.
Tuy sẽ gì, nhưng cũng may còn chút tiền tiết kiệm, mắt tìm việc mới thì vẫn thể cầm cự một thời gian.
Thế nhưng, một chuyện xảy đổi suy nghĩ.
Hôm đó tan , vẫn bến tàu điện ngầm như thường lệ.
Đứng sân ga đông đúc, cúi đầu xem điện thoại để chờ tàu tới.
Gần như chỉ trong chớp mắt, một cô gái trẻ ngay cạnh đột nhiên ngã quỵ xuống đất.
Đám đông xung quanh lập tức truyền đến những tiếng la hét thất thanh.
Theo bản năng, thụp xuống để kiểm tra tình trạng của cô gái.
Hơi thở mong manh, nhịp tim gần như còn nữa, đây là dấu hiệu điển hình của việc ngừng tim đột ngột.
vứt phăng chiếc túi xách vai xuống, lập tức đan hai tay , dùng sức ép mạnh lên l.ồ.ng n.g.ự.c cô .
Không phản ứng, vẫn nhịp tim.
gào lên khản cổ, nhờ đám đông vây quanh gọi ngay xe cấp cứu.
hít một thật sâu, bắt đầu hô hấp nhân tạo cho cô .
Lồng n.g.ự.c phồng lên, nhưng cô vẫn thể tự hô hấp .
Từng giây từng phút trôi qua, nhân viên của ga tàu điện ngầm chạy tới, còn vẫn đang dồn lực ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c cho cô .
Khuôn mặt trẻ trung của cô trắng bệch, đôi môi tím tái .
Thư Sách
Đập .
Đập .
Mau đập .
Cô còn trẻ như , nhất định cố gắng vượt qua nhé.
Chỉ vỏn vẹn vài phút ngắn ngủi, ướt đẫm mồ hôi.
Ngay khoảnh khắc nhân viên cấp cứu đến nơi, rốt cuộc cũng cảm nhận cô bắt đầu thở trở .
Nước mắt đột nhiên tuôn rơi lã chã.
Cô cáng lên xe, cũng chạy theo ngoài, đưa mắt theo chiếc xe cứu thương rời .
Tiếng còi hú ch.ói tai khuất dần về phía xa. Trong cơn gió đêm lạnh buốt, nước mắt tuôn rơi đầy mặt từ lúc nào .
Đám đông vây quanh hỗn loạn cũng tản . Đột nhiên, một vòng tay ấm áp nhẹ nhàng ôm lấy .
"Không ."
Trần Các đến từ lúc nào , bàn tay đặt lưng , từng nhịp từng nhịp vỗ về.
"Cô sống ." nức nở, "Trần Các, cô sống , cứu cô ."
" thấy ." Anh , "Em lắm."
tựa trán n.g.ự.c , khẽ giọng thì thầm: "Trần Các, tự nhiên nghỉ việc nữa."
"Vậy thì nghỉ nữa."
"Thực y tá cũng lắm." sụt sịt, " vẫn còn nhớ hồi thực tập, một cô bé viện ngày nào cũng vẽ tặng một bức tranh. Hồi đó yêu cũ cắm sừng , ngày nào cũng đau khổ, cô bé bảo: 'Chị Kiều Giai ơi chị lên nhé, chị lên trông lắm.'"
"Trần Các, lẽ thực sự tại chọn học ngành y, nhưng vẫn luôn nhớ những nụ mà các bệnh nhân dành cho ."
Trần Các gì. Anh ôm một lúc lâu mới mở lời: " đưa em một nơi nhé."
quệt nước mắt: "Muộn thế , định đưa ?"
Anh cúi đầu , đôi mắt sáng lấp lánh: "Bí mật."
10
Nơi Trần Các đưa đến, là trường Đại học Y khoa của thành phố.
Anh bảo: "Đây là trường cũ của ."
cất lời trêu chọc đúng lúc: "Vậy điểm thi đại học của chắc cao lắm nhỉ."
Anh khẽ bật .
Anh dẫn dạo bước qua bãi cỏ thư viện, qua những con đường rợp ánh trăng trong khuôn viên trường, cuối cùng dừng một tòa nhà giảng đường.
Sảnh tầng một vẫn sáng rực ánh đèn, trần nhà xây cao xuyên suốt đến tận tầng ba.
"Anh dẫn tới đây, là để cho xem nơi từng học tập ?" chút khó hiểu, "Trường thật đấy, cũng nữa."
Trần Các lắc đầu, rũ mắt , khóe mắt vương nụ : "Thực nếu em hỏi tại chọn học y, cũng chẳng trả lời em thế nào. một đáp án ."
"Là gì ?"
Trần Các khẽ hất cằm, hiệu cho xoay : "Em bức tường phía ."
đầu , bức tường khổng lồ là từng hàng chữ khắc ngay ngắn.
đột nhiên mỉm .
Sau đó, chậm rãi to từng chữ một:
"Tính mạng giao phó, sức khỏe nương nhờ. Giờ phút bước học phủ y khoa thần thánh, xin trang nghiêm tuyên thệ..."
11
Sự gặp gỡ giữa với , đôi khi kỳ diệu đến .
Giống như đầu tiên chạm mặt Trần Các, từng nghĩ rằng, một đêm của vài tháng , cùng ở giảng đường Đại học Y, gằn từng chữ lời thề của sinh viên y khoa.
càng thể ngờ tới, ngay khoảnh khắc , tài nào kiềm chế cảm giác rung động đang nảy nở trong tim.
Thế là sang Trần Các, nghiêm túc hỏi: "Bác sĩ Trần, đối xử với như , sợ những tin đồn biến thành sự thật ?"
Trần Các sững , đó bật : "Không sợ."
lùi một bước, đó đưa tay về phía : "Vậy , chúng quen từ đầu nhé. Xin chào, tên là Kiều Giai, thể gọi là Kiều Kiều."
Trần Các nhướng mày, đưa tay nắm lấy những ngón tay : "Xin chào, là Trần Các, vui quen với em."
Cuối cùng, còn bồi thêm một câu: " tra nam."
Chúng , cùng lúc bật thành tiếng.
12
Mấy ngày gần đây, cô bạn cứ liên tục gặng hỏi xem đang yêu đương .
Tất nhiên là một mực phủ nhận.
Bạn mặt quỷ: "Khá lắm Kiều Kiều, tình huống gì mà còn giấu giếm tao. Ngày nào cũng ngọt ngào thế , chắc chắn là trong lòng ."
vội lảng sang chuyện khác: "Người cần thành thật là mày mới đúng! Dạo suốt ngày ôm điện thoại nấu cháo với ai đấy? Khai mau."
Cô bạn lập tức chuyển sang dáng vẻ e ấp thiếu nữ: "Tao cũng đang định với mày chuyện đây... Kể từ gặp đối tượng xem mắt mạng đợt , tự nhiên tao thấy Nhậm Tuấn Thần cũng chán, cho nên dạo , tao với . Anh còn bảo tao dọn đến sống chung nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ta-yeu-nguoi-nguoi-lien-o-ben-ta/3.html.]
Nhậm Tuấn Thần là yêu cũ của nó. Vài tháng , hai đứa chỉ vì một chuyện cỏn con bé bằng cái móng tay mà cãi chia tay.
Hồi đó ai cũng thấy tiếc cho cặp đôi , giờ hai gương vỡ lành, âu cũng là chuyện hợp lý.
vẻ xót xa: "Haiz, xem chỉ còn mỗi chịu cảnh ế chỏng chơ vò võ ở góa thôi."
"Kiều Kiều ..." Bạn nũng nịu ôm lấy , "Mày cũng sẽ sớm thoát ế thôi! Tin tao , Kiều Kiều nhà chúng như thế , chắc chắn sẽ hàng tá đàn ông theo đuổi."
vỗ nhẹ vai nó, nhưng trong đầu vô thức hiện lên hình bóng của Trần Các.
"Có lẽ ." khẽ thở dài.
13
Sau khi bạn dọn ngoài ở, mối quan hệ giữa và Trần Các ngày càng trở nên gần gũi hơn.
Thỉnh thoảng chúng rủ ăn. Lúc ở khoa, đôi khi sẽ mua cho một ly sữa, hoặc nhét cho chút đồ ăn vặt những đêm trực.
Thế nhưng, cả hai chúng từ đầu chí cuối vẫn ai chịu chọc thủng lớp giấy cửa sổ mỏng manh .
Mãi , một Chủ nhiệm khoa mời ăn. Trên bàn tiệc, chẳng ai là khơi mào , bắt đầu hùa trêu ghẹo và Trần Các.
Tiểu Quách hất cằm: "Kiều Kiều , hai suốt ngày mờ mờ ám ám cứ như mấy đứa học sinh cấp ba đang yêu đương . Sao hả? Vẫn chính thức ở bên ?"
cuống quýt phủ nhận: "Không , chúng ..."
Trần Các đột nhiên ngắt lời : "Vẫn ạ, cháu vẫn đang tiếp tục cố gắng."
Mọi bàn ồ lên thích thú, còn thì đỏ bừng mặt tía tai như một quả cà chua chín.
Sau khi tàn tiệc, Tiểu Quách đẩy về cùng Trần Các.
Khi yên vị ghế phụ, rốt cuộc nhịn nổi nữa, đầu sang hỏi : "Trần Các, thích ?"
Bàn tay đang cài dây an của chợt khựng . Anh ngẩng đầu , một lát mới khẽ gật đầu.
Khung cảnh một nữa bối rối .
ngờ Trần Các thừa nhận trực tiếp như .
Mặt đỏ lựng, cúi gằm mặt xuống nhỏ giọng thắc mắc: "Vậy cho ..."
Ai ngờ Trần Các đột nhiên trầm mặc.
cảm thấy bầu khí chút đúng lắm, ngước lên nữa thì cất lời: "Kiều Kiều, em còn nhớ từng với em rằng, cũng cách yêu một ?"
mờ mịt gật đầu.
Trần Các thẳng : " lừa dối em. Trước đây từng với rằng, tình yêu của khiến nghẹt thở. Cho nên hy vọng, khi tỏ tình, thể bày tỏ một con chân thật nhất của cho em thấy, để em cơ hội đưa lựa chọn."
Khi những lời , dường như đang căng thẳng.
thậm chí thể thấy hàng lông mi của đang khẽ run lên.
đây từng gặp chuyện gì, cũng chẳng rõ trải qua những đả kích nào, nhưng ngay khoảnh khắc , chỉ thẳng mắt , nghiêm túc với rằng: bận tâm.
Thế là vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay : "Trần Các, chúng đều giống cả, đều từng ai dạy chúng cách yêu một . nghĩ, chuyện lẽ cũng giống như câu hỏi 'tại chọn học ngành y' ."
xoáy mắt , gằn từng chữ: "Chúng cũng đáp án, nên chúng mang theo câu hỏi đó để tiếp tục tiến về phía . Có lẽ đến cuối con đường, chúng mới chợt nhận rằng, chính quá trình tiến bước là câu trả lời ."
Trần Các , đôi mắt tuyệt của một nữa ánh lên những tia sáng lấp lánh, phảng phất như trút bỏ gánh nặng ngàn cân.
Anh rốt cuộc cũng nở nụ : "Kiều Kiều, chúng hẹn hò nhé."
cũng theo, trịnh trọng gật đầu.
14
Mãi đến lúc quen , mới hóa Trần Các cũng giống như , đều một gia đình gốc vô cùng tệ bạc.
Thậm chí cảnh của còn tồi tệ hơn nhiều.
Mẹ mất sớm, bố là một gã bợm rượu. Từ lúc còn nhỏ, ông vứt sang nhà cô ruột đang hiếm muộn. Nào ngờ đó cô mang thai, em họ đời, trở thành thừa trong nhà.
Lúc kể những chuyện , sắc mặt Trần Các vô cùng bình thản, nhiều chuyện đau buồn chỉ nhắc đến một cách hời hợt nhẹ tênh, phảng phất như đang kể về cuộc đời của một xa lạ nào đó.
Còn xong thấy xót xa vô cùng.
Anh cũng giống , khao khát tình yêu thương, nhưng luôn sợ hãi cảm giác mất yêu.
Vốn dĩ cứ ngỡ, hai kẻ tâm hồn xước xát giống như chúng sẽ thể xích gần , nắm c.h.ặ.t t.a.y đến cuối con đường.
Cho đến khi một biến cố xảy .
nhận một tin nhắn lạ: Kiều Kiều, chúng gặp một lát .
Dãy lưu tên, nhưng chỉ liếc mắt một cái là nhận ngay, đó là của gã yêu cũ tra nam.
Thật là nực , chẳng gã lấy vợ , còn đòi gặp cái quái gì nữa?
lưu tình mà nhắn châm chọc mỉa mai một trận, thẳng cho gã rằng bạn trai mới, yêu cầu gã đừng đến quấy rầy cuộc sống của nữa.
Không ngờ gã vẫn ôn tồn trả lời: Hôm nọ tình cờ thấy em và bạn trai đường. Anh ý gì khác , chỉ là lúc dọn nhà tìm thấy vài món đồ cũ của em, đưa trả cho em thôi.
Ban đầu định từ chối thẳng thừng, nhưng nghĩ nghĩ , bà đây bây giờ đang sống sung sướng hạnh phúc thế , tội gì vác mặt đến mặt gã tra nam đó để oai một phen cơ chứ?
Thế là đồng ý.
Chỉ là chuyện bé xé to, nên quyết định giấu nhẹm chuyện gặp yêu cũ với Trần Các.
Đến ngày hẹn gặp, dối Trần Các một câu chạy tới chỗ hẹn.
"Có đồ gì trả thế?" thẳng vấn đề.
Không ngờ gã tra nam chẳng buồn tiếp lời, bắt đầu lải nhải kể lể chuyện ngày xưa của hai đứa.
cau mày, phắt dậy chuẩn bỏ : "Có chuyện gì thì thẳng , thì đây."
Ngờ gã vội vàng kéo lấy tay áo : "Kiều Kiều, hối hận . Anh nên kết hôn với cô , đến cuối cùng mới nhận , chỉ em là đối xử với nhất."
"Thế thì liên quan quái gì đến ?" lạnh, những đau khổ tủi nhục lúc xưa gã tổn thương lũ lượt ùa về. "Bây giờ vợ, cũng bạn trai, chạy đến mặt kêu hối hận, thấy đê tiện lắm hả?"
"Kiều Kiều, xin , thực sự khống chế bản . Em cho một cơ hội để bù đắp nhé."
hất mạnh tay gã . Chẳng hiểu hốc mắt bất giác đỏ hoe.
tự thấy bản cũng hèn mạt thật, tự dưng rơi nước mắt vì một gã cặn bã như để gì cơ chứ?
lúc , chợt thấy một giọng lạnh lẽo vang lên.
"Kiều Giai."
giật nảy , chậm rãi đầu , liền thấy Trần Các đang cách đó xa, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Đây là đầu tiên thấy lộ biểu cảm như .
Chẳng hiểu khoảnh khắc , chỉ cảm thấy vô cùng sợ hãi, cảm giác giống như sắp sửa rời bỏ mà .
từng bước về phía , dè dặt hỏi nhỏ: "Trần Các, ở đây..."
"Sao ở đây ?" Trần Các gằn một tiếng, "Có nếu tới, hai chuẩn đưa trốn luôn ?"
cuống cuồng lắc đầu: "Không thế Trần Các, ..."
"Kiều Giai, là yêu cũ của em! Vừa mới lúc nãy, lôi kéo em, hốc mắt em thì đỏ bừng lên. Em thử xem, hai đang cái gì hả?"
Anh vẫn tiếp tục lạnh: "Ồ, , em từng với rằng, em và vẫn còn qua liên lạc với ."