Tẩy Nữ Hữu Ngọc - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:38:10
Lượt xem: 1,039

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

vốn định trưa ngày hôm sẽ quán đợi ông cụ.

 

ngờ Trần Thanh Dương đến thông báo với rằng chiều mai kiểm tra vệ sinh khối đột xuất.

 

chút nghi hoặc: "Chẳng kiểm tra vệ sinh đều thứ Năm ?"

 

Trần Thanh Dương là thành viên trong hội sinh viên, là trưởng ban vệ sinh.

 

Việc cô đổi giờ kiểm tra cũng chẳng khó khăn gì.

 

nghi ngờ cô chuyện của và ông cụ nên giữ chân trường.

 

Trần Thanh Dương thấy lên tiếng, nhận sự khác thường của .

 

thẳng mắt : "Hữu Ngọc, thế? Tớ còn hỏi chuyện hôm qua đột nhiên cho bọn tớ leo cây là thế nào đấy."

 

"Không, gì."

 

lúng túng xua tay, nghĩ thầm đợi kiểm tra vệ sinh xong , chắc cũng muộn bao nhiêu.

 

Ai ngờ lớp xếp xuống cuối cùng.

 

Đợi kiểm tra xong thì là hơn chín giờ tối. vội vàng chạy đến nơi mới phát hiện quán thịt cừu đóng cửa từ lâu .

 

tìm một vòng nhưng vẫn thấy bóng dáng ông cụ .

 

Đang lúc lo lắng yên thì gọi điện thoại tới: "Ngọc Nhi, con vẫn chứ?"

 

Mẹ rằng dạo mắt cứ giật liên hồi, lo lắng xảy chuyện gì.

 

Vừa thấy giọng , tủi òa lên.

 

Kể lể một lèo hết những chuyện xảy mấy ngày nay.

 

Mẹ thấy ngọc mất thì cũng bắt đầu hoảng hốt.

 

"Là miếng ngọc con vẫn luôn đeo đó hả?"

 

"Con hồ đồ quá con ơi! Mẹ nhờ cao nhân xem qua miếng ngọc đó , là đồ hàng thật giá thật đấy."

 

Mẹ thế khiến càng hoảng hơn: "Vậy.. bây giờ ạ."

 

Sau khi bố bàn bạc xong, quyết định ngày mai sẽ máy bay đến chỗ .

 

Giúp tìm ông cụ ở quanh đây!

 

16

 

Các bạn cùng phòng bố sắp đến thì đều nhất trí đón gió tẩy trần cho hai bác.

 

vốn dĩ chút nghi ngờ Trần Thanh Dương nhưng khi thấy cô hào hứng đưa gợi ý, bàn xem ăn đặc sản, cảm thấy khi là do nghĩ nhiều .

 

Hoặc là do Trần Thanh Dương học nghệ tinh, cảm thấy miếng ngọc vấn đề nên mới xin thôi.

 

Nếu cũng chẳng cần thiết tỏ nhiệt tình với như khi lấy ngọc.

 

Ngày hôm bố đáp máy bay đến thành phố nơi học.

 

Nhìn thấy vẻ mặt quan tâm của họ, cuối cùng thì tâm trạng căng thẳng bất an mấy ngày nay của cũng thả lỏng.

 

Sau một bữa cơm ăn uống vui vẻ hòa thuận, các bạn cùng phòng đều về ký túc xá .

 

Còn đưa bố tìm khách sạn gần đó để nghỉ ngơi.

 

Ai ngờ phòng khách sạn, với vẻ mặt nghiêm trọng kéo qua.

 

"Ngọc Nhi, con bé cùng phòng của con !"

 

Ai? Ai ?

 

Tin tức đ.á.n.h cho choáng váng mặt mày.

 

Mẹ bảo lúc ăn cơm bà ngay bên trái Trần Thanh Dương, thấy cổ con bé một vết hằn do dây thừng siết qua.

 

Tuy rõ lắm nhưng màu sắc và đường vân kỳ lạ đó.

 

Bà khẳng định chắc chắn rằng dấu vết đó chỉ ở quỷ treo cổ.

 

Nghe đến đây bật : "Không ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tay-nu-huu-ngoc/chuong-4.html.]

 

Hôm mới nhập học, bọn con phát hiện vết sẹo cổ Trần Thanh Dương .

 

Trần Thanh Dương cũng chẳng hề giấu giếm, kể rằng hồi nhỏ từng bắt cóc. Khi đó bọn bắt cóc lấy tiền xong liền định g.i.ế.c con tin.

 

May mà các chú công an kịp thời cứu thoát.

 

Vết hằn là vết sẹo để từ lúc bọn bắt cóc định g.i.ế.c hại đó.

 

17

 

kể ngọn ngành cho , bà xong cốc đầu một cái.

 

"Cái con bé ngốc , gì con cũng tin."

 

"Mẹ hỏi con nhé, nhà con bé gia đình đại phú đại quý gì ?"

 

"Không... ạ."

 

nhớ điện thoại Trần Thanh Dương dùng vẫn là loại cũ, thường xuyên mất sóng.

 

Nhìn giống đại tiểu thư nhà giàu.

 

"Thế chẳng đúng !"

 

Mẹ lắc đầu: "Đã tiền, thế thì tên bắt cóc ăn no rửng mỡ mà bắt cóc nó chứ?"

 

Trước đây mấy đứa trong phòng đều hề nghi ngờ gì về lời của Trần Thanh Dương.

 

khi như , kìm rùng một cái.

 

"Còn một cách nữa."

 

Mẹ lục lọi trong vali, lôi một khúc gỗ.

 

"May mà chuẩn cái ."

 

"Tối nay con khoan hãy ngủ. Khi nào thấy con bé dậy vệ sinh đêm thì đặt khúc gỗ ở cửa phòng ký túc."

 

"Đây là gỗ đào. Nếu nó , nó nhất định sẽ bước qua nổi cái ngưỡng cửa gỗ đào !"

 

Nếu những gì là thật thì dường như chuyện đều thể giải thích .

 

Ngay từ đầu Trần Thanh Dương dã tâm với . Đầu tiên là bảo bát tự của vấn đề để dọa . Sau đó thông đồng với bạn học, dùng truyền thuyết nửa thật nửa giả về "song trùng" khiến càng thêm sợ hãi.

 

Trong cảnh cô lập giúp đỡ, tự nhiên sẽ tin tưởng tuyệt đối .

 

Thế là cứ như dễ dàng giao miếng ngọc bội cho cô .

 

Nghĩ đến đây, đưa tay nhận lấy thanh gỗ đào.

 

Bảo với tối nay con sẽ về thử xem .

 

18

 

Để ngăn ngủ quên, sức véo đùi. Cuối cùng mãi đến lúc ba giờ sáng, cũng thấy động tĩnh Trần Thanh Dương thức dậy.

 

Đợi cô đẩy cửa ngoài, rón rén dậy.

 

Rồi đặt thanh gỗ đào chắn ngay cửa phòng ký túc.

 

Sau đó chạy nhanh về giường.

 

Không bao lâu Trần Thanh Dương .

 

thấy tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang dừng cửa phòng.

 

Bình thường Trần Thanh Dương nhẹ nhàng, nhưng lúc thể đang vô cùng sốt ruột, tiếng bước chân nhanh và rời rạc.

 

Cửa "két" một tiếng mở .

 

cứ thế... bước .

 

Dường như cô cứ qua ở ngoài cửa, vòng tới vòng lui.

 

Mãi mà cô vẫn bước .

 

Lúc đang là thời điểm lạnh nhất của mùa đông, nếu chỉ mặc mỗi đồ ngủ mà ngoài hành lang thì chắc chắn sẽ cảm thấy lạnh.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Tại ?

 

Loading...