THẢI TANG - 3

Cập nhật lúc: 2025-06-16 14:16:46
Lượt xem: 6,447

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng dọa như thế nữa… lòng đau lắm.

 

“Đau mới nhớ kỹ!” Hắn thở dài, ôm lòng, “Thật ngốc, ghen, cũng giận, chẳng đòi con để giữ phận.”

 

A Trinh, ghen, giận…

 

sợ, nếu lỡ giận quá mà cãi , liền chán ghét, bán mất.

 

Sau , Thiếu Trinh ý cưới , liền gây một trận náo loạn với gia tộc.

 

Hắn buộc đến gặp vị hôn thê — Quản Hoàn.

 

Đó là đầu tiên ba năm, trở về mà ôm c.h.ặ.t lấy lòng.

 

Ta chút bất an, liền ôm lấy cây khổng cầm mà gảy giỏi nhất, ngốc nghếch hỏi:

 

“Tại chọn nàng ?

 

“Vì nàng đàn khổng cầm giỏi hơn ?”

 

Thiếu Trinh chọc .

 

Hắn : Hoàn Hoàn xuất danh môn vọng tộc, như — thứ nhạc cơ hèn mọn quý tộc nuôi dưỡng.

 

Nàng cần khổ luyện khổng cầm để lấy lòng nam nhân, trái , bao nhiêu nhạc cơ đàn cho nàng cũng .

 

Lần cuối gặp Thiếu Trinh là một ngày xuân nắng .

 

Ta mặc chiếc áo xanh thích nhất, tóc b.úi lỏng, vui vẻ chạy nghênh đón.

 

Ta nghĩ sẵn, sẽ với : A Trinh, đừng khó xử nữa, để cũng .

 

Chỉ cần lời phu nhân, hẳn nàng sẽ dễ dàng bán .

 

Thế nhưng kịp , Thiếu Trinh , trầm giọng:

 

“Thanh Tước, Quản Hoàn thích nàng, đừng khó xử.”

 

Ta nên gì, chỉ ngây ngốc gật đầu.

 

Khi yêu nhất, Thiếu Trinh từng nâng niu từng ngón tay giữa giường chiếu, lời tình khiến tim run rẩy.

 

Ngày : “Thanh Tước, tuyệt để nàng khó xử.”

 

Giờ đây : “Thanh Tước, đừng khó xử.”

 

Hắn : “Nàng theo ba năm, để khế cùng cây khổng cầm khảm vàng nạm ngọc, cũng xem là bạc đãi.”

 

Hắn : “Hoàn Hoàn thích nàng, đừng chạy đến Lạc Dương mà khiến nàng phật lòng.”

 

Thấy , gây, Thiếu Trinh vẫn yên tâm.

 

Hắn đưa cho một gáo nước sông Lạc, bắt phát lời thề độc từng chữ một:

 

“Từ nay về , mỗi yên phận, quấy rầy . Nếu — Thanh Tước — đến Lạc Dương dây dưa với Thiếu Trinh, đời sẽ kỹ nữ vạn cưỡi, xương nát hồn tan, c.h.ế.t yên.”

 

Hắn luôn sợ gì nhất, nên bắt dùng điều đáng sợ nhất mà thề.

 

Con thật lạ, khi đau khổ nhất chẳng thể rơi một giọt lệ.

 

Ta ôm lấy gáo nước, lặng lẽ , thầm mong đây chỉ là lời đùa của A Trinh.

 

Đáng tiếc .

 

Gáo nước sông Lạc trong veo, mà đắng hơn tất cả những bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i từng uống trong ba năm cộng .

 

, cũng nghiêm túc uống cạn.

 

Sau đó?

 

Cũng còn gì nữa.

 

Ta rời khỏi Lạc Dương, lưu lạc đến một thôn nhỏ tá túc.

 

Tập tành hái dâu nuôi tằm, dệt vải thêu thùa tự nuôi . Lâu lắm chạm đến khổng cầm.

 

Đến một ngày hạ, trời nóng như lửa, gõ cửa nhà xin bát nước.

 

Người là Thiếu Chỉ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tang-wjco/3.html.]

Thấy khổng cầm trong góc, mắt sáng rực, hồ hởi :

 

“Trà lâu của còn thiếu một nhạc sư giỏi đàn khổng cầm, cô nương nguyện…”

 

Ta nguyện.

 

Chàng từ chối vài vẫn giận. Gặp khi bệnh, vội vàng mời đại phu.

 

Ta nợ một ân tình, đành đồng ý đàn một khúc đáp lễ.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một khúc nhạc khiến Thiếu Chỉ rơi lệ, khẩn khoản mời về lâu, hứa lương tháng bạc đãi.

 

Ta nợ nhân tình và tiền t.h.u.ố.c, liền hỏi:

 

“Chỗ ngươi bán ? Nếu đàn , phạt ?”

 

Thiếu Chỉ vội vàng lắc đầu, gãi đầu gãi tai, chứng minh mới khiến tin.

 

Ta : “Ngươi hãy phát lời thề, lấy thứ ngươi quý nhất mà thề.”

 

Chàng nghĩ ngợi một hồi, nghiêm mặt:

 

“Ta – Thiếu Chỉ – lấy sông Lạc chứng, đảm bảo lương tháng công bằng, bắt nạt cô nương, trách phạt bạc đãi, cô nương cũng giữ . Nếu sai lời, nguyện điếc tai, câm miệng, kiếp đầu t.h.a.i con rùa nước!

 

“Cô nương tên là… tên là…”

 

Lời dứt, bật .

 

Thiếu Chỉ đỏ mặt, , cố chọc thêm:

 

“Nói mà cô nương, chẳng lẽ nỡ lòng thành rùa thật?”

 

Ngoài nắng , lá dâu rũ bóng, tươi rợp một mảng xanh rì.

 

Thải Tang.

 

Ta gọi là Thải Tang.

 

03

 

Trời sẩm tối, bên ngoài bắt đầu lác đác mưa rơi tí tách.

 

Một câu của Quản Hoàn hỏi Thiếu Chỉ khi nào nạp , khiến cả tiệc rượu tan thành bất mãn.

 

Thiếu Chỉ giận dữ kéo về phòng, thu dọn hành lý nghiến răng:

 

“Mai chúng ngay!

Về đến nơi sẽ thư cho đại ca, cáo tội nàng thật nặng!”

 

Ta nhón chân, chỉnh tóc mai bên thái dương , dịu dàng mỉm :

 

“Được, mai .”

 

Thiếu Chỉ uống quá chén, ánh đèn mà đôi mắt như ngấn nước.

 

Chàng cảm thấy ấm ức :

 

“Thải Tang… trong thư họ thế.

Đại ca đại tẩu gặp nàng, khen nàng tài mạo song , mới… mới đưa nàng đến gặp họ một .”

 

Ngoài hiên, tiếng mưa rơi như ngọc châu, hương tiêu quế từ lò Bác Sơn lượn lờ trong khí.

 

Thiếu Chỉ gối đầu lên đùi , men say dâng lên chìm giấc ngủ.

 

Ta gương mặt đang say ngủ của , chỉ mong chư thần cao khép một mắt, thương xót cho lòng riêng nhỏ bé của .

 

Chợt hành lang vang lên tiếng giáp binh va chạm, như tiếng một vị tướng quân mặc giáp đeo kiếm đêm.

 

Cửa bất ngờ mở tung, gió lùa ánh sáng của chín ngọn đèn lay động, khí ẩm từ mưa hòa lẫn ký ức tràn về khiến chốn dung .

 

Một giọng quen thuộc đến nỗi khiến tim run rẩy vang lên phía , bật :

 

“A Chỉ! Đệ trốn rượu đến tận đây ?”

 

Ta kinh ngạc ngoái , chỉ thấy ảnh của Thiếu Trinh ẩn hiện bức bình phong lụa mỏng vẽ núi sông.

 

Hắn thấy đầu.

 

Loading...