THẨM KHANH LAN - 13 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:35:55
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , chợt nhớ tới những ngày còn ở biệt viện.

 

Hắn tính sổ còn giỏi hơn nên thường lười biếng bò bên án thư, lấy cớ giúp mài mực để hết tới khác.

 

Khi chỉ cảm thấy, thế nào cũng đủ.

 

Sau càng quá đáng hơn.

 

Ban nãy còn nghiêm túc mài mực, lát kéo những chuyện hoang đường .

 

Nghĩ tới đây, càng nổi nữa.

 

Hắn sự chần chừ của , khổ một tiếng tự mài mực.

 

Điều kiện năm đó bàn với là, túi tiền cho , giúp giải quyết chuyện bạc tiền, còn phong nhà họ Thẩm thành thiên hạ nhất hoàng thương.

 

điều ngờ là, chỉ phong nhà họ Thẩm nhất hoàng thương.

 

Hắn còn đặc cách phong An Bình huyện quân, ban thực ấp ba trăm hộ, bổng lộc tám trăm thạch mỗi năm, bổ nhiệm Thương Chính Tư sứ, quan hàm chính tam phẩm, ban t.ử kim ngư đại, cho phép triều nghị sự, trực tiếp dâng tấu lên hoàng đế.

 

Lúc lĩnh chỉ chuẩn rời , bỗng gọi :

 

“Tiểu Bảo là con của chúng , đúng ?”

 

Mày mắt của Tiểu Bảo giống Tiêu Minh Tu như đúc.

 

Hẳn là ngay từ cái đầu tiên phận của thằng bé nên cũng cần che giấu thêm nữa.

 

Ta khẽ “ừm” một tiếng coi như đáp .

 

Hắn cũng thêm gì nữa, chỉ để rời .

 

20

 

Lúc khi Tam hoàng t.ử dâng tấu buộc tội Tiêu Minh Tu tư thông với thần thê, Lục Diên Thù vì bảo vệ Liễu Yên Nhiên mà đẩy ngoài.

 

Tuy những điều đều là sự thật nhưng bởi vì nhiều dung túng Liễu Yên Nhiên nên mất lòng tin với .

 

Cho nên suốt một tháng nay, trực tiếp mạnh tay tiếp quản bộ phủ Tấn An Hầu.

 

Những thứ nên bán thì bán, những kẻ nên đưa quan thì đưa quan.

 

Lục Diên Thù một lời nào.

 

Nhất Phiến Băng Tâm

Thậm chí vì liên minh với Thái t.ử, sợ bản gây thêm phiền phức cho nên lựa chọn đóng cửa ngoài.

 

Còn Liễu Yên Nhiên, lúc phe Tam hoàng t.ử thanh trừng, nàng cũng đoán tương lai của .

 

Quá sợ hãi nên nàng sảy thai, giờ liệt giường hơn nửa tháng vẫn xuống nổi.

 

Lục Diên Thù một đường ở bên chăm sóc nàng .

 

Mãi đến hôm nay chuyện ngã ngũ, mới đưa cho một phong hòa ly thư.

 

“Giờ nàng cũng cần mượn danh nghĩa hầu phủ nữa. Vốn dĩ chỉ là hợp tác nhưng luôn kéo chân nàng. Ta thật sự còn mặt mũi nào gặp nàng nữa…”

 

Nói đến đây, mắt đỏ lên.

 

Ta khẽ thở dài trong lòng.

 

Ta bản tính .

 

Chỉ là bao năm nay ai nghiêm túc dạy dỗ nên mới sống mơ hồ thành như .

 

Chỉ hy vọng thể tỉnh táo hơn một chút.

 

Ta đưa tay nhận lấy hòa ly thư nhưng nắm c.h.ặ.t buông.

 

May mà cuối cùng vẫn thả tay .

 

Hắn ký tên lên hòa ly thư cuối cùng mới khẽ run giọng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tham-khanh-lan/13-het.html.]

 

“Số bạc nợ nàng, sẽ cố gắng sớm trả …”

 

“Hầu gia quá . Ban đầu chúng giao ước, những gì ngài cần cũng đều . Ta lý nào lấy tiền .”

 

Hắn lắc đầu khổ:

 

“Ta chẳng chuyện gì cả, nàng đừng tìm lời đỡ cho nữa.”

 

“…”

 

Đợi cảm xúc định hơn một chút, mới hỏi tiếp:

 

“Vậy hầu gia dự định gì ?”

 

Hiện giờ chỉ giữ một chức chủ sự mấy quan trọng ở Binh bộ.

 

Tuy vẫn còn cái danh phủ Tấn An Hầu chống lưng nhưng thật sự chẳng tiền đồ gì đáng .

 

Hơn nữa đó Liễu Yên Nhiên còn đ.â.m lưng Tiêu Minh Tu, e rằng những ngày của sẽ chẳng dễ dàng.

 

Nhắc tới chuyện , ánh mắt bỗng trở nên sáng rõ, như thể quyết tâm từ lâu:

 

“Ta nghĩ kỹ . Ta xin ngoài nhận chức.”

 

“Đi ?”

 

“Lĩnh Nam .”

 

“……” Khác gì tự lưu đày chứ?

 

Có lẽ đang nghĩ gì, bỗng bật : “Nếu nhà họ Lục còn khôi phục vinh quang thì ở kinh thành e là còn hy vọng nữa. Chi bằng tới nơi khác thử liều một phen.”

 

Ta khuyên nổi nên cũng thêm gì nữa, chỉ hy vọng nửa đời của thuận lợi bình an.

 

Trước lúc Lục Diên Thù rời , bệnh của Liễu Yên Nhiên cuối cùng cũng khỏi hẳn.

 

Nàng thu dọn hành lý, giống như đang bước tới một cuộc đời mới mà theo Lục Diên Thù rời khỏi kinh thành.

 

Trước khi , nàng tới gặp . cũng chỉ đúng một câu: “Cuối cùng vẫn là thắng!”

 

Thế nhưng nhiều năm , Tiêu Minh Tu đột ngột qua đời, truyền ngôi cho Tiểu Bảo.

 

Ta bởi trở thành Thái hậu.

 

Một ngày nhàn rỗi đến chán chường, nhận thư của Liễu Yên Nhiên.

 

Trên tờ giấy loang lổ hiện rõ dấu nước mắt cùng vết m.á.u. Nàng : “Thẩm Khanh Lan, cuối cùng vẫn là ngươi thắng. Cho đến lúc c.h.ế.t, trong lòng vẫn còn nhớ thương ngươi.”

 

Ta khẽ thở dài. Chợt nhớ tới Lục Diên Thù năm tới Lĩnh Nam, từ một viên quan nhỏ từng bước trở thành vị Lục đại nhân khen ngợi.

 

Những năm , Lục Diên Thù vẫn luôn tận tâm tận lực việc vì bá tánh.

 

Thế nhưng mỗi năm vẫn cố định trả vài chục lượng bạc, còn gì mà sẽ ngày trả hết.

 

Ta lay chuyển nổi nên chỉ đành dặn bên đó chăm sóc nhiều hơn một chút.

 

cuối cùng vẫn bệnh mất từ sớm.

 

Haiz… Chỉ thể mỗi đều mệnh riêng thôi.

 

Còn , An Bình huyện quân và Thương Chính Tư sứ suốt nhiều năm. Không dám là công tích hiển hách nhưng quả thật đào tạo một đội ngũ nữ t.ử tài giỏi.

 

Những len lỏi khắp các mạch m.á.u kinh tế của Đại Ung triều.

 

Ta nghĩ, các nàng tấm gương thì dần dần nữ nhân trong thiên hạ cũng sẽ tự bước một con đường huy hoàng thuộc về riêng .

 

Đến lúc đó sẽ còn ai những câu như: ‘Đáng tiếc ngươi là con gái.’

 

Bởi chúng cũng thể đội trời đạp đất, lập nên công danh sự nghiệp.

 

(Hết)

Loading...