THẨM KHANH LAN - 6

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:32:06
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghi thức đại hôn dài dòng gần như rút cạn bộ sức lực của .

 

Cho đến khi Thái t.ử nắm tay Thái t.ử phi, từng bước lên đan trì, nhận triều thần và mệnh phụ chúc mừng.

 

Trong điện vang lên tiếng xướng cao của quan tư lễ:

 

“Lễ thành ——”

 

Ta mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, theo đoàn quan viên và mệnh phụ lui ngoài.

 

Ta lấy cớ thể khỏe, cùng các vị phu nhân bên cạnh tới thiên điện dự tiệc mà vội vàng trở về hầu phủ.

 

Chỉ ngờ lúc cung nữ dẫn rời gặp Thái t.ử đang chuyện với khác ở góc hành lang.

 

Ta lập tức cụp mắt cúi đầu, dáng vẻ cung kính.

 

Theo cung nữ hành lễ xong liền cúi đầu bước nhanh ngoài.

 

Chỉ là suốt quãng đường , luôn cảm giác như gai đ.â.m lưng, trong lòng run sợ bất an.

 

nghĩ phượng quan đầu nặng nề như , hơn nữa còn luôn cúi mặt, chắc hẳn nhận .

Nhất Phiến Băng Tâm

 

09

 

Ba năm , cứu một chỉ còn nửa bước là quỷ môn quan bên bờ sông, tên là Tiêu Minh Tu.

 

Chủ yếu là vì thương nặng đến mà vẫn che nổi vẻ tuấn mỹ, khiến nổi lòng ham sắc nên mới kéo về biệt viện.

 

Ta dùng ít d.ư.ợ.c liệu quý giá mới giành cái mạng của từ tay Diêm Vương.

 

điều đáng tiếc mà cũng hẳn đáng tiếc là mất trí nhớ.

 

Ta liền lừa rằng là phu quân ở rể của , lúc ngoài việc kẻ hãm hại.

 

Khi chúng sống trong một biệt viện nhỏ ở Giang Nam.

 

Ngày thường ở tiền viện xem sổ sách, còn dưỡng thương ở hậu viện.

 

Thỉnh thoảng chống gậy tới, đưa cho một chén .

 

Lúc đó cha vẫn còn sống.

 

ông đến biệt viện, thấy cau mày:

 

“Người lai lịch rõ ràng, con đừng mà nảy sinh tình cảm.”

 

Ta .

 

Vẫn tiếp tục lừa là phu quân ở rể của .

 

Sau khi thương thế gần khỏi hẳn, bắt đầu chủ động giúp xử lý công việc.

 

Hắn tính sổ còn nhanh hơn cả .

 

Xem sổ sách chỉ liếc qua mười dòng cũng hề sai sót, thật sự lợi hại.

 

Khi nghĩ, nếu thật sự nhớ gì nữa, cũng nơi nào để thì giữ phu quân ở rể cho cũng chẳng .

 

nhà chỉ một là con gái độc nhất.

 

Cha cũng từng sẽ tìm cho một ở rể ngoan ngoãn.

 

Mà Tiêu Minh Tu lúc , kiểu gì cũng thấy ngoan ngoãn nên nhanh nhận định .

 

Ta nghĩ gì nấy, nửa dụ dỗ nửa cưỡng ép mà ăn sạch .

 

Dáng cực kỳ , khiến một nếm thử liền dứt .

 

Rảnh rỗi là dỗ dành cùng nghiên cứu đủ loại tranh xuân cung.

 

Mỗi như , đều đỏ mặt đến tận mang tai, hổ tức giận, miệng thì luôn “thật chẳng thể thống gì”, nhưng động tác hung hăng vô cùng.

 

Chỉ tiếc hôm , từ cửa hàng trở về, còn đặc biệt mua một túi lớn bánh hoa sen mà thích ăn nhưng chẳng tìm thấy bóng dáng nữa.

 

Ta đoán chắc là khôi phục ký ức.

 

chấp nhận nổi chuyện bỏ lời từ biệt nên phát điên tìm suốt hơn một tháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-khanh-lan/6.html.]

 

Sau đó mới phát hiện mang thai.

 

Cha tức đến mức suýt ngất xỉu, ép bỏ đứa bé.

 

Ta đồng ý.

 

Ta :

 

“Đứa bé là của riêng con, nó mang họ Thẩm.”

 

Cha mắng hồ đồ nhưng cuối cùng vẫn thương , giúp che giấu chuyện .

 

Mười tháng mang thai, sinh hạ Tiểu Bảo.

 

Tiểu Bảo đầy tháng thì cha đột ngột phát bệnh cấp tính, đến năm ngày qua đời.

 

Đám thích nhà họ Thẩm lập tức như lũ kền kền nhào tới.

 

Đại bá Thẩm Vạn Bách dẫn theo một đám trong tộc, chắn ngay linh đường, ép giao bộ gia sản nhà họ Thẩm ngoài.

 

“Ngươi là nữ nhân, còn thành mang thai, bại hoại gia phong, xứng kế thừa gia sản!”

 

“Gia nghiệp nhà họ Thẩm để cả tộc cùng quản lý!”

 

Bọn họ còn khiêng quan tài cha ngoài mà ngay linh vị bắt đầu chia chác tài sản.

 

Ta kéo thể còn hồi phục sinh, trong linh đường, một đối diện cả đám sói lang hổ báo , nửa bước cũng dám lùi.

 

Nói sợ là thể.

 

từ tới nay luôn hiểu rõ, đời chỉ những thứ tự giữ mới thật sự thuộc về .

 

Còn những thứ giữ nổi, lưu thì cũng chẳng cần cố chấp níu giữ nữa.

 

10

 

Ta vốn định dây dưa gì với Tiêu Minh Tu nữa.

 

Nước của hoàng gia quá sâu.

 

Lúc thương đến mức chính là minh chứng rõ ràng nhất.

 

Hiện giờ chỉ mong Tiểu Bảo nhà thể bình an lớn lên.

 

Còn Tiêu Minh Tu, chẳng khác nào một cái bia sống, nhất nên cách xa càng xa càng .

 

cũng ngờ, gả hầu phủ mà vị đại bá lòng tham đáy vẫn dám tìm tới gây chuyện.

 

Có điều ông tới cũng lúc.

 

Gần đây sắp xếp thỏa việc trong hầu phủ, đang tính tìm thời gian chuyện đàng hoàng với ông một phen thì ông tự mò tới, ngược giúp bớt chút phiền phức.

 

Hôm đang kiểm tra sổ sách thì Thúy Bình hớt hải chạy :

 

“Phu nhân, đại lão gia tới ! Còn dẫn theo nhiều nữa, giờ đang loạn ở tiền sảnh!”

 

Ta đặt sổ xuống, lau tay hỏi:

 

“Hầu gia ?”

 

“Liễu di nương ăn vịt bát bảo của Túy Hương Cư nên hầu gia mua .”

 

Hắn ngoài đúng là quá đúng lúc.

 

Khi tới tiền sảnh, Thẩm Vạn Bách nghênh ngang ở vị trí chủ tọa.

 

Hơn mười trong tộc nhà họ Thẩm mà ông dẫn tới hai bên, chen kín cả tiền sảnh rộng lớn, khí thế ép vô cùng.

 

Ta giữ nụ :

 

“Cơn gió nào đưa đại bá tới đây ?”

 

Thẩm Vạn Bách uống một ngụm chậm rãi đặt chén xuống:

 

“Nha đầu Lan , hôm nay đại bá tới để tính với cháu một món nợ.”

 

“?”

Loading...