Thẩm Tổng đi khám nam khoa - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-04 02:50:08
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: Góc Nhỏ Của Mây

11

Không khí trong văn phòng yên tĩnh đến mức đáng sợ.

c.ắ.n răng thú nhận.

“Em… vô tình .”

“Sau đó còn khắp công ty.” Anh bổ sung.

Đâm tim thật đấy.

cúi đầu nhận tội.

“Em sai .”

cũng ngờ.”Giọng bình thản.

“Một câu của bác sĩ hiểu sai đến mức đó.”

sững .

“Hiểu sai?”

“Ừ.”

Anh xuống đối diện .

“Bác sĩ đừng quá thường xuyên là vì việc quá sức, sinh hoạt điều độ.”

“Còn ‘nếu vẫn ’…” Anh dừng , .

“là ngủ đủ, hồi phục thể lực.”

Hả? Não trống rỗng.

“Còn t.h.u.ố.c.”

“Là t.h.u.ố.c điều chỉnh nhịp sinh học.”

nam khoa.”Anh nhấn mạnh.

“Chỉ vì bác sĩ gia đình giới thiệu.”

“Chứ vì cái cô nghĩ.”

chếc lặng. Vậy . Người . Không . Mặt nóng bừng. Tai đỏ rực.

“Vậy… đêm đó…” nhớ đêm trong khách sạn.

Ánh mắt Thẩm Nghiêm tối xuống.

“Cô thật sự nghĩ cảm nhận ?”

chỉ là đang nhịn.”

Xong đời . còn từng nghĩ cơ bụng “phí của trời”. Phí cái đầu .

________________________________________

12

Sau hôm đó, trở thành tránh mặt Thẩm Nghiêm triệt để.

Đi thang máy - né.

Ăn trưa - né.

Họp - né ánh mắt.

thật sự dám thẳng . Mỗi nhớ những lời từng lưng , chỉ đào cái hố chui xuống. Thẩm Nghiêm cho trốn.

Buổi chiều, chặn ở bãi đỗ xe.

“Đồng Nhiên.”

“Cô trốn ?”

lắc đầu.

“Không… .”

“Vậy tại trả lời tin nhắn?” Anh giơ điện thoại lên.

câm nín.

“Chuyện theo đuổi cô.” Anh thẳng.

“Cô vẫn trả lời.”

hít sâu một .

“Thẩm tổng. Em nghĩ em phù hợp.”

“Vì hiểu lầm?” Anh hỏi.

“Vì phận.” thật.

“Anh là sếp, em là nhân viên.”

Anh bật .

“Vậy nếu sếp cô nữa?”

“Hả?”

ký đơn chuyển bộ phận cho cô.”

“Tuần cô sẽ sang chi nhánh khác. còn là cấp trực tiếp.”

sững sờ.

“Giờ thì.” Anh bước tới gần.

“Cô còn lý do gì để từ chối nữa ?”

thua trận.

13

Sau hôm đó, chính thức đưa sang chi nhánh khác.

Vị trí, chức vụ, đãi ngộ, tất cả đều giống hệt . Chỉ khác một điều: Thẩm Nghiêm còn là sếp trực tiếp của nữa.

Ngày đầu sang chi nhánh, vẫn hồn.

Giang Ngữ tiễn tầng hầm, ánh mắt đầy phức tạp.

“Đồng Nhiên.”

“Mày đúng là luôn tay tổng tài.”

ôm thùng đồ cá nhân, thở dài:

“Đừng nữa, tao vẫn thấy thật.”

“Không thật chỗ nào?” Cô nháy mắt.

“Giờ thì theo đuổi mày quang minh chính đại đấy.”

.

Buổi tối hôm đó, nhận tin nhắn của Thẩm Nghiêm.

Thẩm Nghiêm: Tan ?

: Rồi ạ.

Thẩm Nghiêm: qua đón.

ba chữ “ qua đón”, tim đập nhanh hơn một nhịp. Cảm giác nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/tham-tong-di-kham-nam-khoa/chuong-4.html.]

Xe của dừng lầu. Vẫn là chiếc xe đen quen thuộc. lên xe, thắt dây an , .

Thẩm Nghiêm một cái, khóe môi cong nhẹ.

“Lần đầu hẹn hò?” Anh hỏi.

: “……”

“Không .” cứng đầu.

“Chỉ là… ăn cơm thôi.”

“Ừ.” Anh gật đầu.

“Ăn cơm.”

giọng , rõ ràng ý “chỉ ăn cơm”.

________________________________________

14

Bữa tối yên tĩnh. Không vì gượng gạo, mà là vì quá tự nhiên.

Thẩm Nghiêm nhiều. Chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho , nhắc ăn chậm.

dần thả lỏng. Ăn xong, đưa về.

Đến nhà, chuẩn mở cửa xe thì gọi .

“Đồng Nhiên.”

“Dạ?”

Anh nghiêng về phía . Khoảng cách gần.

“Em còn sợ ?”

ngẩn . Rồi lắc đầu.

“Không. Từ đầu đến cuối em chỉ là… sợ hiểu lầm.”

Anh lâu. Sau đó, khẽ :

thích hiểu lầm.”

thích thứ rõ ràng.”

Nói xong, cúi xuống. Một nụ hôn nhẹ, chạm lên môi . Không sâu, mạnh. Chỉ là một cái chạm thử.

“Giờ thì.” Anh , giọng trầm thấp.

“Em thể suy nghĩ .”

xuống xe trong trạng thái đầu óc trống rỗng. Cả đêm đó, ngủ .

________________________________________

15

Ngày hôm , chủ động nhắn tin cho Thẩm Nghiêm.

: Tối nay rảnh ?

Bên trả lời nhanh.

Thẩm Nghiêm: Rảnh.

Thẩm Nghiêm: qua.

Lần , né tránh nữa.

Chúng chính thức hẹn hò. Không công khai rầm rộ. Không cần tuyên bố. Chỉ là mỗi ngày đều tự nhiên xuất hiện trong cuộc sống của . Anh bận rộn, nhưng luôn nhớ giờ ăn của . tăng ca, đến đón. Có lúc , vẫn cảm thấy thật.

Một tổng tài lạnh lùng, giờ trong bếp nhà , xắn tay áo nấu mì.

“Nhìn gì?” Anh hỏi.

“Tự nhiên thấy đời thường.”

Anh .

“Trước em nghĩ đời thường ?”

nghĩ ”. câu , dám .

________________________________________

16

Tin đồn cuối cùng vẫn lan . Trong công ty, bắt đầu nhận mối quan hệ của chúng .

Giang Ngữ gọi cho giữa trưa.

“Đồng Nhiên.”

“Mày thật tao .”

“Thẩm tổng rốt cuộc ?”

nghẹn họng.

“……”

“Im lặng là thừa nhận.” Cô như mùa.

“Vậy là cả công ty đồn sai từ đầu tới cuối.”

ôm trán.

“Sau đừng tin đồn nhảm nữa.”

“Không .”

Giang Ngữ thở dài.

“Bọn tao còn từng thương tiếc cho .”

Buổi tối hôm đó, Thẩm Nghiêm chuyện. Anh , thản nhiên hỏi:

“Em cần chứng minh công ty ?”

hoảng hốt.

“Không cần!”

Anh bật .

“Yên tâm.”

“Chỉ chứng minh cho một em thôi.”

Nghe xong câu , bỏ chạy.

________________________________________

17 (Kết)

Cuối cùng, tin đồn tự tan. Sự thật cũng cần giải thích. Thẩm Nghiêm vẫn là Thẩm Nghiêm. Chỉ khác là, còn “độc hoàng kim” nữa. Còn , từ một thực tập sinh c.ắ.n hạt dưa tám chuyện nhảm, trở thành trong cuộc.

Sau mỗi nhớ , đều thấy hổ. Một ngày nọ, hỏi :

“Nếu hôm đó em hiểu lầm thì ?”

Anh suy nghĩ một lúc, :

“Vậy thì vẫn sẽ tìm cách khiến em hiểu lầm.”

“Hiểu lầm cái gì?”

“Hiểu lầm rằng.”

Anh cúi xuống, hôn lên trán .

“Em là duy nhất .”

Loading...