THAY TRƯỞNG TỶ XUẤT GIÁ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 09:20:08
Lượt xem: 1,715

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

Ngày hôm dùng xong bữa sáng, đưa phòng kế toán. Những sổ sách dày đặc chất đầy bàn khiến da đầu tê dại. 

Mẹ chồng ném cho một cuốn: “Đây, đối soát thu chi tháng một lượt .”

Từ nhỏ Vương thị bảo ngốc, chỉ bắt học chút thơ từ nữ công thô thiển, nào chạm qua những thứ bao giờ. 

Một canh giờ trôi qua, đối diện với sổ sách, đầu óc vẫn như một đống hồ nhão. Giọng nghiêm khắc của chồng vang lên lưng: “Một cuốn sổ mà cũng tính xong ?”

Mặt nóng bừng, hổ thẹn cúi đầu: “Con dâu ngu ...”

“Không ngu , là dạy.” Mẹ chồng ngắt lời : “Ngồi thẳng lên, chỉ dạy một thôi, cho kỹ đây.”

Hôm đó, chồng cạnh , bắt đầu từ những mục thu chi đơn giản nhất, từng chút một dạy . Giọng điệu bà vẫn nghiêm khắc như cũ, nhưng thấy vô cùng an tâm. 

Hóa cảm giác khác chỉ bảo là như .

Những ngày đó, trải qua trong sự bận rộn như

Ban ngày theo chồng học đối sổ, kiểm kho, quản lý hạ nhân, sắp xếp thu mua. Buổi tối tự thắp đèn, ôn những gì học ban ngày. 

Ban đầu lúng túng đủ đường, sai sót trùng trùng. nghiến răng, từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Chớp mắt một tháng trôi qua, thể xử lý sổ sách hòm hòm, giúp chồng chia sẻ một phần việc. 

Hôm đó, Vương quản sự lo việc thu mua cầm đơn đến báo cáo, theo lệ kiểm tra, phát hiện một hạng mục chi phí cao hơn bình thường hai phần. 

Ta hỏi nguyên do, Vương quản sự hì hì bảo là do giá thị trường tăng, còn đưa hóa đơn chứng từ bài bản. 

Ta nảy sinh nghi ngờ nhưng mặt biến sắc, chỉ bảo lui xuống, đó sai điều tra.

Quả nhiên, Vương quản sự đó thông đồng với bên bán nâng giá, định bụng thấy còn trẻ mà tham ô. 

Ta đem bằng chứng chỉnh lý xong trình lên chồng. Bà xem xong, mặt lộ vẻ tán thưởng: “Khá lắm, tiến bộ. Chuyện giao cho con, đừng thất vọng.”

Được chồng cho phép, ngày hôm mặt vạch trần việc Vương quản sự giả sổ sách, chứng cứ xác thực khiến thể chối cãi. 

Ta học theo giọng điệu của chồng, đanh mặt : “Trần gia đối đãi với rộng lượng, nhưng cũng dung thứ cho hạng tay chân sạch sẽ, ăn cháo đá bát . Niệm tình ngươi phạm đầu, hãy nộp hết bạc tham ô, tự đến phòng kế toán lấy khế ước bán .”

Vương quản sự liên tục dập đầu, ánh mắt cũng dần đổi. Đợi tản , chồng mới từ bình phong bước , vỗ vai

“Ừm, vài phần dáng vẻ của nữ chủ nhân .”

Hốc mắt nóng lên, kìm ôm chầm lấy chồng. 

“Cảm ơn !”

Mẹ chồng sững một lát, mới chậm rãi vỗ lưng , giọng mang theo ý : “Cái đứa nhỏ , còn nũng nữa.”

14

Chập tối hôm đó, đang ở trong phòng đối soát sổ sách, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân. 

Tim thắt , ngẩng đầu lên thấy bóng dáng ngày đêm mong nhớ ở cửa. 

Trần Thanh Nghiễn ngoài bôn ba ăn gần một tháng, phong trần mệt mỏi nhưng vẫn tuấn lãng như xưa. Ta dậy vui mừng gọi: “Phu quân!”

Trần Thanh Nghiễn bước nhanh tới, nâng mặt ngắm nghía hồi lâu, lúc mới cảm thán: “Nương t.ử nhà nay khác xưa nhiều quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-truong-ty-xuat-gia/chuong-5.html.]

Ta đến mức ngại ngùng, cụp mi xuống: “Khác ở chứ?”

Trần Thanh Nghiễn đáp, chỉ cúi đầu hôn lên môi , dây dưa dứt. 

Đến khi thở hổn hển, mới lùi một chút, tựa trán trán , giọng khàn đặc: “Đẹp hơn , đến mức rời mắt .”

Mặt nóng ran, khẽ đẩy , trách khéo: “Trời vẫn còn sớm mà.”

Trần Thanh Nghiễn thấp một tiếng, xoay cửa sổ, đưa tay buông rèm xuống. Ánh sáng trong phòng tối sầm

Chàng bế bổng lên, về phía nội thất, giọng khàn khàn: “Không sớm , vi phu đang sốt ruột.”

Phen náo loạn đến nửa đêm, mềm nhũn, ngay cả một ngón tay cũng nhấc lên nổi, mặc cho Trần Thanh Nghiễn bế tắm rửa. 

Ngày thứ hai quả nhiên dậy muộn. 

Ta thấy trời sáng bừng, bực c.ắ.n cánh tay Trần Thanh Nghiễn một cái. 

“Mẹ chồng hôm qua còn bảo cùng bà trang viên, giờ , quá giờ từ lâu !”

Trần Thanh Nghiễn tựa cằm hõm cổ , hôn nhẹ lên cổ , lười biếng : “Yên tâm , trong lòng , chuyện lớn đến mấy cũng quan trọng bằng cháu nội của bà .”

Mặt đỏ bừng, Trần Thanh Nghiễn khẽ mấy tiếng, bế dậy. 

cũng dậy thôi, cha về , hôm nay là tụ họp cho hẳn hoi.”

15

Cha chồng Trần Vọng Hải quanh năm ở ngoài, gặp ông là ngày và Trần Thanh Nghiễn thành , đó là một đàn ông trung niên trông nghiêm nghị. 

Ta chút căng thẳng, rón rén dâng , cung kính gọi một tiếng: “Cha.”

Cha chồng gật đầu, lời nào. Ta càng thêm căng thẳng, thấy ông đột nhiên lấy từ trong túi một chiếc hộp đưa cho

“Đứa trẻ ngoan, tiền đổi miệng.”

Ta nhận lấy chiếc hộp, chỉ cảm thấy cầm trong tay nặng lắm. Mẹ chồng bên cạnh : “Còn mau mở xem.”

Ta lời mở , chỉ thấy bên trong là một con dấu tinh mỹ khắc chữ “Trần”. Ta chút hiểu cha chồng. 

Cha chồng cuối cùng cũng lộ chút ý : “Con dấu chỉ hai chiếc, chiếc còn ở chỗ chồng con. Toàn bộ hiệu buôn Trần gia thấy dấu như thấy , bất cứ việc gì, con cứ cùng chồng bàn bạc mà .”

Ta ôm lấy chiếc hộp đó, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng. Điều đại diện cho việc bộ Trần gia coi nhà mà chút kiêng dè. 

Hốc mắt nóng lên, nghẹn ngào : “Đa tạ cha.”

Mẹ chồng vỗ tay , : “Được , một nhà hai lời, mau chỗ , hôm nay đón gió cho cha con thật .”

Cả nhà quây quần bên bàn, khí vui vẻ hòa thuận. 

Trong bữa tiệc, cha chồng giống như một vị Thần Tài vô cùng hiền từ, tìm lý do để nhét ngân phiếu cho

Ta cầm đến mỏi tay, đang định từ chối thì Trần Thanh Nghiễn nháy mắt với

“Cầm lấy mà mua kẹo ăn.”

Ta dở dở

Nhiều tiền thế , mua kẹo thì ăn đến bao giờ mới hết!

Loading...