Rất nhanh, Dạ Hiểu Hiểu đến từ mạt thế chấp nhận sự thật sẽ sống ở thế giới .
Chẳng gì quan trọng hơn việc sống, ăn no.
Hơn nữa còn cần đối phó với bọn linh cẩu biến dị, hảo.
Hàn Triệt vẫn luôn nghiêng cúi đầu, nhưng Dạ Hiểu Hiểu cứ ngẩn hành lang hồi lâu, nhịn mặt sang nàng.
Làn da như sứ của Dạ Hiểu Hiểu in hằn ánh trăng nhu hòa, mà đôi mắt vốn nhưng như chứa tình ý của nàng cũng vì chan chứa ánh trăng mà trở nên vô cùng linh động, đôi môi mềm mại như hoa hồng mà đang nở nụ .
Hắn và thê chủ cùng chung sống mấy tháng nay, lúc nào thê chủ cũng cau mày, hoặc là vì đau đớn bệnh tật, hoặc là vì tức giận, từng bao giờ.
Thê chủ như bây giờ, thích lắm, thích lắm.
Gió đêm cuối hè chút lạnh, vì thế Hàn Triệt lấy hết can đảm, đề nghị: “Thê chủ, đêm lạnh, cơ thể mới hồi phục, về phòng nghỉ ngơi !”
“Hít, đúng là lạnh thật.” Dạ Hiểu Hiểu rùng một cái, xoay nhà, bước nhanh thoăn thoắt.
Hàn Triệt bóng lưng nàng, ngẩn , vội vàng theo.
Vừa nhà Dạ Hiểu Hiểu hỏi: “Hàn Triệt, ngươi ngủ ở ?”
“Thê chủ, thường bên cạnh giường của nàng.”
“Ngủ giường ! Cái giường to thế , hai đứa dang tay dang chân cũng chẳng chạm .”
Dạ Hiểu Hiểu sai, cái giường hiện tại to bằng nửa căn phòng của nàng ở mạt thế.
“Vượt… vượt quá phận sự…” Dường như Hàn Triệt chút dám.
“Hàn Triệt, lên đây.” Dạ Hiểu Hiểu đổi giọng điệu.
“Vâng.” Hàn Triệt vội bò lên giường, ôm đầu gối ở góc giường.
Hiểu , lệnh, nhất thời còn quen.
“Hàn Triệt, xuống!”
“Vâng.”
“Hàn Triệt, lên tấm da thú !”
“Vâng.”
Dạ Hiểu Hiểu thở dài, hiệu quả giao tiếp thấp, khá là tốn sức, may mà hiệu quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/the-chu-dem-nay-ngu-phong-cuc-bong-nao/chuong-3-goi-dau-len-duoi-ngu.html.]
Nàng cũng xuống, cảm thấy chỗ nào đó đúng, hóa là giường gối.
“Trong nhà gối ?” Dạ Hiểu Hiểu nghiêng mặt hỏi, liền bắt gặp đôi mắt màu xám tím của Hàn Triệt đang lén .
“Không , thê chủ, …”
“Không , ngày mai .”
Dạ Hiểu Hiểu thật sự sợ nửa đêm nửa hôm thức dậy cái gối cho nàng, nên vội ngăn .
nàng quen gối, nên loay hoay tìm tư thế thích hợp.
Hàn Triệt dậy, suy nghĩ một chút, đó với Dạ Hiểu Hiểu: “Thê chủ, xin hãy nhắm mắt .”
“Ồ.”
Dạ Hiểu Hiểu chỉ cảm thấy Hàn Triệt nhẹ nhàng đỡ đầu nàng lên, lót một tấm da thú cổ nàng, đó đặt đầu nàng lên một vật thể độ mềm cứng .
NHAL
“Thê chủ, ạ?”
“Cao hơn một chút xíu nữa là .”
Dạ Hiểu Hiểu cảm thấy vật thể mềm mại gáy trượt sang một bên, quả nhiên cao lên .
“Được, vặn , nhưng đuôi của ngươi tê ?”
Hàn Triệt giật kinh hãi.
Dạ Hiểu Hiểu mở mắt : “Ta sợ rắn , hóa xúc cảm là như thế ! Chỉ sợ đuôi ngươi gối đến tê thôi.”
Hàn Triệt thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Thê chủ, sẽ .”
Phải thế , Dạ Hiểu Hiểu sợ con vật nào, bởi vì ở mạt thế, dị năng của nàng chính là hệ kiểm soát động vật.
Chỉ điều, nàng giỏi nhất là kiểm soát những động vật lông xù, vì năng lực tấn công của loài rắn khá thấp nên cực ít dùng, cùng lắm nàng chỉ bắt vài con để lấy chút nọc độc.
Dạ Hiểu Hiểu những thấy thoải mái mà còn cảm giác an hề ở mạt thế.
Ở mạt thế nàng sống một , bạn đồng hành, bởi vì chẳng ai thể tin tưởng .
So với con , nàng thà tin tưởng những con vật nhỏ lông xù bên cạnh , ít nhất chúng ăn một miếng thịt của bạn sẽ liều mạng vì bạn, còn con thì , con chỉ ăn thịt bạn, còn uống cả m.á.u bạn.
Đêm nay, nàng ngủ ngon, cũng hề mơ.