THEO ĐUỔI ĐÀN ANH MỎ HỖN - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:40:24
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai giờ rưỡi sáng, cái hàm khó cuối cùng sự chỉnh sửa lặp lặp của Tạ Dực, thời gian chạy giảm xuống còn 0.9 giây. thở phào một dài, thành nhiệm vụ . Gửi bài tập cho lão Lý xong, Tạ Dực lộ vẻ lo lắng bảo : "Tốt nhất là cô nên tự một , nếu vẫn ." ngoan ngoãn gật đầu, chằm chằm, chuẩn bước "trận quyết chiến" đêm nay.

Yên lặng vài giây, ánh mắt dần trở nên trong trẻo, xốc tinh thần, tung chiêu "giấu d.a.o trong nụ " : "Muộn lắm , đưa cô khách sạn gần đây mở phòng nghỉ ngơi nhé." dùng chiêu "rút củi đáy nồi" ứng phó: "Nếu em bảo em mang chứng minh thư, liệu vẻ như em đang mưu đồ bất chính nhỉ?" Anh bồi thêm một chiêu "Hóa cốt miên chưởng": "Dù thì cô mưu đồ bất chính cũng chẳng ngày một ngày hai ." dùng "Nao hoa cầm long thủ": "Biết em mưu đồ bất chính mà vẫn để em ." Anh dùng "Bạch hạc lượng xí": "Cô sợ cừu miệng cọp ?" "đâm lê quyết định": "Thế thì để xem ai là cừu ai là cọp." Anh "dụ địch sâu": "Thế thì đừng nữa, lên giường mà ngủ." "giả ngây giả dại": "Em ngủ giường , ngủ ở ?" Anh "Đẩu chuyển tinh di": "Cô thấy nên ngủ ở ?" "Di hoa tiếp mộc": "Đây là chỗ của , dĩ nhiên theo ." Cuối cùng tung chiêu cuối: "Sáng mai một buổi báo cáo quan trọng, còn vài việc xử lý xong, đêm nay chắc ngủ ."

Hả? Không ngủ? KHÔNG NGỦ??? Được, đỉnh, đúng là "Tịch tà kiếm pháp" luôn. Anh thắng, nhất, nể thật sự.

Tạ Dực lấy một chiếc áo dài tay màu trắng ban công ném cho : "Áo mới mua, mặc bao giờ, cô mặc cái mà ngủ." Mùi hương của nước giặt, giống hệt mùi hương hằng ngày. Thoang thoảng, thơm thơm. Chui mũi, chui não, cái đứa vốn buồn ngủ như càng thêm tỉnh táo, hai tay tự chủ cầm áo lên ngửi ngửi. Khóe miệng giật giật thấy rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/theo-duoi-dan-anh-mo-hon/chuong-8.html.]

Tắm xong tròng cái áo , bước từ phòng tắm. Cái áo to thật, mặc lên biến thành váy ngắn luôn. Tạ Dực đang tựa ban công, lưng hướng về phía , đang nghĩ gì. "Cua đại nhân," đến cạnh cửa ban công gọi , "Vậy em... ngủ đây nhé?" Anh , mắt sáng lên một tia, từ xuống một lượt, , "ừ" một tiếng. "Ngoài trời lạnh đấy, !" Anh "ừ" một cái nữa, nhưng nhúc nhích. Căn hộ kiểu loft, giường ở tầng . Mắt sắp díp , xỏ dép lê lạch bạch lên lầu. Buồn ngủ quá. đổ gục xuống giường. Cả gian bao trùm thở của .

Gối. ghét gối. Quẳng cái gối sang một bên, nghiêng co thành một cục. Ơ, cái gì cứng cứng thế ? Vươn tay sờ xuống đầu, là một tấm ảnh. Nhờ ánh sáng từ màn hình điện thoại, thấy trong ảnh là mặc áo cử nhân. Và Tạ Dực mặc mũ cử nhân sát rạt bên cạnh. rạng rỡ, khoe cả sáu chiếc răng. Anh thì giữ kẽ, hở răng. Nếu vì cả còn tí sức lực nào, nhất định sẽ xách lên đây " nhục" một phen. Ban ngày thì vẻ thế, ban đêm chẳng cũng ảnh em mà ngủ ? Hừ hừ. ......

Lúc tỉnh trời sáng bạch, mở mắt ngẩn một lúc lâu mới nhớ đây là giường của Tạ Dực. Nửa bên giường vẫn phẳng phiu, quả nhiên lên ngủ. Dưới lầu vang lên tiếng , cũng bò dậy khỏi giường. Tấm ảnh —— đặt nó vị trí cũ, lấy gối đậy lên. Thay quần áo xong, đeo đồng hồ , suy nghĩ một lát tháo đồng hồ đặt lên tủ đầu giường. Quay xuống lầu.

Khoảnh khắc thấy Tạ Dực, mắt mở to hết cỡ. Anh mặc bộ vest chỉnh tề, vai rộng eo thon, tóc chải chuốt gọn gàng, đang gương thắt cà vạt. Hai bàn tay cứ túm lấy cái cà vạt quấn loạn xạ, tháo . Thấy xuống, chào một câu: "Sớm thế, bảo vệ." Khá khen cho , giờ còn dùng "meme" cơ đấy. lườm một cái: "Bảo bối, chào buổi sáng." "Biết thắt cà vạt ? Lại giúp một tay." Anh khẽ nhếch cằm, một nữa tháo cái cà vạt thắt sai . tự tin bước đến mặt : "Để đó em lo!"

Đứng mặt Tạ Dực, cách đầy mười phân, thẳng cằm , giơ tay túm lấy cà vạt. Giống như một vợ hiền thục, dịu dàng thắt nút cà vạt, khung cảnh tinh tế, xao xuyến. Nếu như thật sự thắt. Sau thứ tư tháo nút thắt , Tạ Dực cuối cùng nhịn nữa, bĩu môi hỏi: "Có ?" "Thử nữa, nữa thôi..." Sau thêm một thất bại, chính cũng còn mặt mũi nào nữa. Lủi thủi mở điện thoại tìm video hướng dẫn. Anh bất lực mỉm , im bất động đợi thao tác. Đối chiếu với hướng dẫn, thắt xong từng bước, nút thắt vẹo vẹo vọ vọ, chỉnh từng chút một. Hoàn thành xong ngẩng đầu Tạ Dực, hóa thấy trong mắt thoáng qua một tia dịu dàng. Vô lý, quá vô lý, chắc chắn là ảo giác của . Anh chỉ cần hung dữ thôi là thấy như ăn Tết , thể dịu dàng thế . Quả nhiên cái vẻ ngoài trai dễ mờ mắt con mà.

Loading...